trừ mối họa này, phải nhổ cỏ tận rễ mới được.”.
Lão hòa thượng gật đầu: “Anh hùng mới hiểu…”.
Sách La Định phất tay chặn lại: “Miễn đi, ta cũng không phải loại người thích tính toán như hắn, có thể sử dụng ai là đem ra sử dụng.”.
Lão hòa thượng lúng túng cười: “Bất đắc dĩ mà thôi.”.
Sách La Định “ha ha” một tiếng: “Ngươi cũng chẳng phải chim tốt lành gì.”.
Hiểu Nguyệt cũng không hiểu rõ rằng lắm Sách La Định muốn nói gì, nhưng mà nàng có thể hiểu được, Sách La Định không thoải mái.
Lão hòa thượng vái thật sâu: “Làm phiền tướng quân.”.
Nói xong xoay người đi.
Sách La Định lắc đầu một cái, mang theo Hiểu Nguyệt xuống núi.
Hiểu Nguyệt thấy hắn chắp tay phía sau suy nghĩ mà không nói tiếng nào, bèn ngước mặt lén nhìn hắn.
Mãi cho đến khi xuống chân núi rồi, Hiểu Nguyệt không nhịn được hỏi: “Ngươi giận đại ca ta à?”.
Sách La Định nhìn nàng một chút, thở dài, thuận miệng nói một câu: “Nếu không phải nể mặt nàng, ta cũng không thèm quan tâm chuyện của hắn.”.
Hiểu Nguyệt sửng sốt, sau đó ánh mắt sáng ngời – Vừa rồi Sách La Định nói gì vậy? Nếu không phải bởi vì nàng!
Lý trí của Hiểu Nguyệt tự động đổi từ “nể mặt nàng” sang “tất cả là vì nàng!”… vui vẻ là đúng rồi!
Hiểu Nguyệt còn đang vui vẻ, lại nghe thấy Sách La Định nhìn về phía rừng cây hỏi: “Tra được chưa?”.
“Phốc” một cái, Trình Tử Khiêm nhô đầu ra, giơ ngón giữa với Sách La Định.
Sách La Định giận đến nhe răng rồi, Trình Tử Khiêm lại bổ sung với hắn một câu: “Là cho Bạch Hiểu Phong đấy, tên xấu xa đó!”.
Sắc mặt Sách La Định cũng khôi phục lại, hừ hừ một tiếng: “Đã nói những tên đệ nhất đều phải có hai cái bàn chải.”.
Tử Khiêm rút một phần bản thảo ra: “Nồi nào vung nấy, một cây củ cải một cái hố, một bồn cầu một cái mông, một…”.
Sách La Định đạp hắn một cước: “Ngươi muốn nói cái gì?”.
Trình Tử Khiêm nhảu môi: “Tam công chúa cũng rất xấu xa, sau này không được đắc tội hai người đó!”.
Sách La Định nhìn trời, kéo Hiểu Nguyệt đầu óc vẫn còn đang mơ hồ đi: “Đi thôi, về ngủ, chuyện này nàng cũng không cần phải lo.”.
Hiểu Nguyệt mờ mịt: “Không cần sao?”.
Sách La Định gật đầu: “Tất cả đều nằm trong kế hoạch của đại ca nàng, nàng cứ yên tâm là được.”.
“À.”. Hiểu Nguyệt mơ hồ gật đầu.
Tử Khiêm mượn ngựa của Sách La Định đi làm việc.
Sách La Định mang Hiểu Nguyệt chậm rãi đi về, trên đường ngay cả một bóng ma cũng chẳng có, trăng lại rất sáng.
Đi một lúc thật lâu, Hiểu Nguyệt hỏi: “Các ngươi biết điều gì vậy? Ta nghe không hiểu.”.
Sách La Định không trả lời mà lại hỏi: “Đại ca nàng chỉ có một tiểu muội là nàng thôi, hay có còn anh em ruột thịt nào nữa không?”.
Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Không còn.”.
Sách La Định gật đầu một cái: “Cũng may.”.
“May cái gì vậy?”. Hiểu Nguyệt không hiểu.
“Nếu như hắn có anh em trai, vậy thì anh em trai của hắn sẽ rất thảm.”. Sách La Định trả lời.
“Làm gì có, đại ca ta rất thương yêu ta.”. Hiểu Nguyệt bất mãn, cho dù có là Sách La Định cũng không thể nói xấu đại ca được!
Sách La Định cười: “Tính cách của nàng thật khác đại ca nàng không ít nhỉ… nhưng mà cũng đúng, hắn có thể dùng tâm nhãn thay nàng, nàng có thể cứ thế mà ngây ngô sống qua ngày rồi.”
Sách La Định nói câu này, quả nhiên đã khiến cho Hiểu Nguyệt đạp chân hắn một cái.
“Ngươi lúc thì nói hắn là một ca ca vĩ đại, lúc lại nói làm huynh đệ của hắn sẽ xui xẻo.”. Hiểu Nguyệt không hiểu: “Có ý gì?”.
“Làm tiểu muội sao có thể giống với làm huynh đệ được.”. Sách La Định chắp tay sau lưng: “Nhưng mà sau này muội phu phải là người mưu trí một chút, nếu không sẽ bị hắn chơi chết.”.
Hiểu Nguyệt cười đến hai mi mắt đều cong: “Vậy thì không cần lo lắng, rất mưu trí.”.
“Sao?”. Sách La Định nghe không hiểu, quay đầu lại nhìn nàng.
Hiểu Nguyệt cười tươi đi nhanh về phía trước, trong lòng thầm nói – Đại ca còn khen hắn là “thông minh tuyệt đỉnh” mà! Muội phu tương lai gì đó…
Hai người cứ thế trở về Thư quán.
Hiểu Nguyệt ngu ngơ mộng đẹp, dù sao thì hình như Sách La Định đã cho nàng uống định tâm hoàn rồi, có vẻ như đại ca nàng đã sớm có chuẩn bị rồi, vậy nàng cũng không cần buồn lo nữa.
Sách La Định thì lại dựa vào ghế nằm trong sân ngắm sao mà suy nghĩ – Mười mấy tiểu hòa thượng, nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít, hơn nữa còn phải ăn uống phải đi ị nữa, giấu ở đâu thì ổn đây?
Đang suy nghĩ lại thấy Tuấn Tuấn đến trước mặt hắn vẫy đuôi.
Sách La Định nhìn nó chằm chằm một lúc, đột nhiên cười, đưa tay sờ lớp lông mềm mại trên lưng nó: “Thì ra là thế.”.
Sáng sớm hôm sau, Hiểu Nguyệt bị một tiếng chó sủa vang rền đánh thức, bò dậy dụi mắt, thấy trời vẫn còn chưa sáng thì cảm thấy khó hiểu, Tuấn Tuấn sủa sáng sớm à?
Nhưng mà vừa mới cúi đầu nhìn đã thấy Tuấn Tuấn đang nằm ở mép giường của nàng, cũng đang nhìn ra phía cửa, cửa phòng đang đóng… bên ngoài có tiếng chó sủa truyền tới.
Hiểu Nguyệt gãi gãi đầu, bò dậy, sau khi rửa mặt rồi thì mang theo Tuấn Tuấn ra ngoài.
Tiếng chó sủa truyền từ trong viện của Sách La Định.
Hiểu Nguyệt tò mò đi tới, vừa ghé đầu vào trong nhìn cũng sợ hết cả hồn: “Á!”.
Ở trong sân viện, Sách La Định đan