Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325922

Bình chọn: 8.00/10/592 lượt.

ẫn còn gian kế để đối phó đại ca ta nữa.”.

“Chúng ta đi tìm người trước.”. Sách La Định vừa nói vừa mang nàng nhẹ nhàng nhảy khỏi cây.

“Tìm ai vậy?”.

“Nàng đoán xem.”. Sách La Định còn thừa đục thả câu.

Hiểu Nguyệt đảo mắt một vòng: “Lão hòa thượng à?”.

Sách La Định hơi cong môi: “Thông minh.”.

Hiểu Nguyệt đắc ý.

Trước khi lên núi, hai người đã xuống núi, tìm được ngựa buộc trước núi.

Sách La Định lấy một ống trúc vẫn được cắm trên yên ngựa xuống, mở ra, rút ra một khối vải trắng, còn có cả một cành than.

Hiểu Nguyệt tò mò nhìn, Sách La Định mở mảnh vải ra, dùng cục than viết mất chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, lại vẽ một hình tương tự như một bản đồ, cuộn lại, nhét vào ống trúc, thả về chỗ cũ, sau đó giơ tay vỗ lên trán hắc mã một cái, nói: “Đi tìm Tử Khiêm.”.

Hắc mã xoay người… y như một làn khói chạy thẳng về hướng kinh thành.

Sau đó, Sách La Định lại chọn một con đường khác, mang theo Bạch Hiểu Nguyệt lên thẳng ngôi miếu đổ nát trên đỉnh núi.

Miếu Tử Ngọ ban ngày đã tiêu điều, tối đến trông càng thê lương hơn nữa.

“Liệu lão hòa thượng có bị nhốt luôn rồi không?”. Hiểu Nguyệt thấy trong miếu trống trơn, liền hỏi Sách La Định: “Thì ra căn bản hắn không hề bị điên, vì các tiểu hòa thượng đã bị bắt rồi cho nên mới phải giả điên.”.

Sách La Định cười nhạt, cũng không nói nhiều, suy nghĩ một chút bèn hỏi Hiểu Nguyệt: “Đại ca nàng có bạn bè nào họ cẩu không?”

Hiểu Nguyệt nhảu môi: “Làm gì có ai họ cẩu chứ… nhưng họ Cẩu thì lại có.”. (1)

“Có à?”.

Hiểu Nguyệt ngẩng đầu ngẫm nghĩ: “Cẩu… hình như có một bạn học, có họ Cẩu.”.

Sách La Định lại hỏi: “Nàng nghĩ kỹ một chút.”.

“Ta chưa từng gặp qua, đại ca rất ít khi giới thiệu bạn họ cho ta biết, lúc ăn cơm hắn thường kể cho ta nghe một số chuyện thú vị trên học trường, hình như có nói qua một câu Cẩu huynh, lúc đó ta còn cười hắn, bảo hắn lại đi xưng huynh gọi đệ với một con cún con.”.

Sách La Định gật đầu một cái.

Lúc này đã có tiếng bước chân truyền đến.

Sách La Định mang Bạch Hiểu Nguyệt trốn sau thân cây.

Chỉ lát sau thì thấy có một người đi từ phía sau chân núi đổ nát ra, đến bên sườn núi nhìn xuống sơn đạo, lại nhìn trăng sáng trên trời một chút, hình như đang tính thời gian, miệng thì lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa tới? Chẳng lẽ không hiểu ý của ta sao…”.

Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định nhìn một cái đã nhận ra đó chính là hòa thượng điên điên khùng khùng ban chiều, Tịnh Viễn phương trượng.

Hiểu Nguyệt gật đầu với Sách La Định một cái – Qủa nhiên không bị điên.

Sách La Định thấy hòa thượng chờ đến nóng nảy bèn thình lình hỏi một câu: “Chờ người à?”.

Tịnh Viễn bị dọa cho nhảy dựng một cái, quay đầu lại nhìn… thấy được từ sau thân cây, Sách La Định đi ra, bên cạnh còn có Bạch Hiểu Nguyệt đi cùng.

Lão hòa thượng lập tức cười vui vẻ, giơ ngón tay cái rồi còn gật đầu với Sách La Định: “Sách tướng quân quả nhiên hệt như những gì Hiểu Phong nói, thông minh tuyệt đỉnh.”.

Sách La Định lại có chút bất ngờ - Những lời này hẳn là Bạch Hiểu Phong nói lúc uống say à? Hắn mà khen mình thông minh tuyệt đỉnh á?

Trong đầu Hiểu Nguyệt lại động một cái – Đại ca đánh giá Sách La Định cao như vậy sao, như vậy là đã qua cửa của đại ca rồi hả?

Sách La Định suy nghĩ một chút, lập tức cười một tiếng: “Cũng đúng, thịt chó mà thiếu hẹ, chiêu này chỉ có Bạch Hiểu Phong mới nghĩ ra được.”.

Lão hòa thượng mừng rỡ, chạy đến chắp tay với Sách La Định: “Sách tướng quân, ngươi mau cứu đồ tử đồ tôn miếu Tử Ngọ của ta đi.”.

Sách La Định cười khan gật đầu: “Đám tử tôn trọc trong miếu của ngươi bị nhốt ở đâu rồi?”.

Lão hòa thượng buông tay: “Không biết.”.

Sách La Định hiểu, hỏi: “Bạch Hiểu Phong phải nhịn hai tên họ con rùa kia cũng là vì chuyện này à?”.

“Còn có một chuyện nữa!”. Lão hòa thượng giơ ra một ngón tay: “Nhưng mà cũng không tiện nói.”.

Hiểu Nguyệt gấp gáp: “Thiếu chút là đại ca thân bại danh liệt rồi, còn có cái gì mà không thể nói nữa chứ?”.

Sách La Định bĩu môi: “Hẳn là hắn đang tương kế tựu kế rồi.”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái.

Lão hòa thượng lại giơ ngón tay cái với Sách La Định lần nữa: “Sách tướng quân thật là…”.

“Được rồi, đừng có mà nịnh hót ta nữa.”. Sách La Định chặn lão hòa thượng lại: “Các ngươi muốn ta giúp thế nào?”.

Lão hòa thượng nghiêm túc: “Cần phải tìm ra con tin trong miếu, nếu bọn chúng còn có những con tin này, Hiểu Phong không có cách nào hạ thủ được!”.

Sách La Định cau mày: “Chẳng có chút đầu mối gì thì tìm thế nào.”.

“Ta và Hiểu Phong đã tìm mấy ngày rồi, vẫn không tìm được!”. Da mặt lão hòa thượng cũng rất dày: “Cho nên Hiểu Phong bảo là để ngươi tìm.”.

Khóe miệng Sách La Định co giật.

Hiểu Nguyệt cũng nhăn mũi – Làm gì vậy chứ!

“Phương trượng, báo quan chẳng phải là được rồi sao?”. Hiểu Nguyệt hỏi: “Còn nữa, nếu như các ngươi đã biết là ai đang giở trò, việc gì phải giấu giấu diếm diếm để gian kế của bọn chúng suýt nữa thì thành công chứ.”.

“Bạch Hiểu Phong muốn vĩnh tuyệt hậu hoạn luôn.”. Sách La Định cười lạnh một tiếng: “Có nhược điểm thì cuối cùng vẫn sẽ là một mối họa, hôm nay có thể gặp thì ngày mai cũng có thể gặp, muốn diệt


pacman, rainbows, and roller s