Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324674

Bình chọn: 7.00/10/467 lượt.

ốn ở các góc xung quanh đang nhìn trộm bên này, đều không nhịn được mà bật cười.

Bạch Hiểu Nguyệt thì vô thức nhìn Lệ quý phi một chút.

Theo lý thì Đường Tinh Trị chính là cháu của bà, bà cực kỳ thương yêu hắn, Sách La Định lại dạy dỗ hắn như thế, liệu có khiến bà tức giận không đây?

Nhưng mà vừa mới nhìn sang lại thấy Lệ quý phi chẳng có vẻ mất hứng gì cả, cũng không cười giống mọi người mà lại gật đầu một cái, bộ dáng như đang nghiến răng mà nói – Nên làm như vậy!

Bạch Hiểu Nguyệt có chút bất ngờ, bèn hỏi Trình Tử Khiêm đang rất chuyên tâm ghi chép bên cạnh: “Tử Khiêm phu tử, liệu quý phi nương nương có giận Sách La Định không?”.

Trình Tử Khiêm còn chẳng thèm ngẩng đầu lấy một cái, chỉ phất tay áo nói: “Đương nhiên là không.”.

“Tại sao vậy?”. Hiểu Nguyệt nhỏ giọng nói: “Lục hoàng tử có vẻ cực bẽ mặt mà… chẳng lẽ lại không phải là cháu ruột của bà sao?”.

Trình Tử Khiêm khẽ mỉm cười: “Bởi vì là cháu ruột cho nên mới muốn hắn càng phải bẽ mặt hơn, để có thể sửa đổi được cái tính cách cao ngạo đó.”.

Hiểu Nguyệt có chút bất ngờ.

Trình Tử Khiêm lại vui vẻ: “Cô cho rằng nữ nhân trong hậu cung chỉ biết tranh sủng mà chuyên làm chuyện xấu à? Muốn làm chuyện xấu để tranh sủng cũng còn phải xem tình huống, quan trọng nhất chính là có thể bồi dưỡng được một minh quân hay không, những vị nương nương ở hậu cung đều hiểu rất rõ, chỉ có nhi tử hơn người mới có lợi hơn bất cứ thứ gì khác. May mà Đường Tinh Trị còn chưa rơi vào tay Hoàng hậu nương nương đó, nếu không, chỉ vì chuyện hắn khiêu khích Sách La Định hôm nay thôi đã đủ để lãnh một trăm gậy đét mông rồi.”.

Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Đường Tinh Trị làm chuyện tệ hại thế à?”.

Trình Tử Khiêm lắc đầu, quả nhiên không có nhiều người có thể hiểu được chuyện này lắm, bèn giải thích cho Hiểu Nguyệt một chút.

“Đánh những một trăm gậy, ác như vậy sao.”. Hiểu Nguyệt mơ hồ tự lắc đầu, mặc dù Đường Tinh Trị cũng rất đáng ghét nhưng mà trừng phạt như vậy thì có chút nghiêm khắc quá rồi, quả nhiên nếu yêu quý sinh mạng của mình thì phải tránh xa hậu cung ra!

“Thật ra thì Đường Tinh Trị cũng không phải loại hư hỏng, chỉ là tính cách có chút trẻ con nhỏ mọn lại thích cậy mạnh háo thắng mà thôi.”. Trình Tử Khiêm “chậc” một tiếng: “Lão Sách có thân phận gì chứ? Là Mãnh tướng đệ nhất Hoàng triều, trong tay nắm binh quyền quan trọng, dù không có chiến tranh nhưng đâu thể chắc chắn rằng ngày nào đó sẽ không có bạo loạn gì. Mấy vị Hoàng tử khác chẳng phải cũng luôn tìm cơ hội làm thân với hắn sao, mà Đường Tinh Trị này lại không biết nắm chắc cơ hội ngàn năm có một này, chỉ vì chút ghen tuông vớ vẩn mà đi đối đầu với hắn, nếu ta mà là Lệ phi, ta cũng sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ cho biết, để cho hắn hiểu được cái gì là nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.”.

Lúc này, Sách La Định đã chơi với đao phay chán rồi, nhìn sang Nguyên Bảo Bảo đang yếu ớt đánh đàn bên kia.

Nguyên Bảo Bảo thấy Sách La Định phi dao phay loạn xạ đã bị dọa đến mặt mũi trắng bệch từ sớm rồi, vội vã nói mình đã đàn xong rồi trốn ngay vào khoang thuyền.

Sách La Định liếc qua… chẳng phải nói là đánh đàn múa kiếm à? Lúc này chẳng có ma nào đánh đàn, mà kiếm cũng bị đổi thành dao phay rồi, phải làm sao đây?

“Hay là cứ để ta đàn đi.”. Lúc này Tam công chúa Đường Nguyệt Như đi ra.

Sách La Định nhìn nàng một chút, trong đầu lại lóe lên một cái – Chẳng lẽ đây chính là phản kích mà người ta vẫn nói đó à? Sau đó lại nhìn trời một chút, chắc chắn là do mình ở cùng với Trình Tử Khiêm và Bạch Hiểu Nguyệt lâu quá, cho nên mới thành ra hóng hớt thế này…

Tam công chúa đến ngồi bên cây đàn, nói: “Đàn cho Sách tướng quân, đương nhiên không thể đàn loại nhạc tiểu kiều nước chảy lơ thơ được, phải đàn loại nhạc mang đậm khí phái của chốn đại mạc khói lửa cô tịch mới được, đúng không?”.

Sách La Định gật đầu một cái, lại còn liếc sang Bạch Hiểu Phong đang vừa uống rượu thưởng thức cảnh đẹp hai bên bờ sông lại vừa tiếp tục tạo hình khiến các thiếu nữ hai bên bờ sông ngây ngất… hắn có chút không hiểu được, Tam công chúa thật sự chung tình với Bạch Hiểu Phong như vậy sao? Nhìn có vẻ không giống lắm thì phải.

Nhưng mà lúc Sách La Định vẫn còn ngẩn người thì Đường Nguyệt Như đã bắt đầu gảy đàn rồi.

Tiếng đàn cất lên, Sách La Định hơi ngẩn người một chút – Á? Khác với tiếng “tang tang khi” chẳng khác nào ngàn vạn con muỗi vo ve ban nãy à nha, tiếng đàn lần này lại thực sự có thể nghe được một cảm giác thê lương.

Sách La Định vô thức mà nhìn Đường Nguyệt Như một cái, thầm than, Đường Nguyệt Như này không đơn giản chút nào, là một nữ lưu nhưng cũng rất có khí chất hào sảng.

Tiếng đàn rất thích hợp cho nên cũng không có gì khó, Sách La Định vung tay múa đao, tùy tiện đánh một bài, giống như lúc luyện tập bình thường mà thôi.

Sách La Định múa đao đương nhiên là khác với mấy bài múa kiếm kiểu thiêu hoa của mấy công tử ca nhi kia rồi, đao đao đều mang theo nội kình, lúc nào cũng có thể lấy mạng người như chơi. Trong nhất thời, trên thuyền chỉ còn lại những động tác mãnh liệt - Ở mũi thuyền, theo từng động tác đánh về hai phía của