ữa! Cười hử? Lát nữa sẽ khiến các ngươi muốn khóc cũng không xong!
Trình Tử Khiêm nhìn đến kích động, vung tay viết lia lịa: “Lão Sách lộ bản tính rồi, lúc này có trò hay để xem rồi a!”.
Còn đang viết lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt cầm bút lông chấm mực đỏ, gạch bay cả một đoạn bản thảo mà Tử Khiêm vừa mới viết xong, lầm bầm: “Không được viết đoạn này.”.
Trình Tử Khiêm sửng sốt, nhìn qua thì thấy là đoạn mà mấy nha hoàn kia khen Sách La Định.
Tử Khiêm ngẩn người, nhìn Hiểu Nguyệt.
Hiểu Nguyệt quay ngoắt mặt: “Cần gì viết tốt thế, khiêm tốn chút!”.
Trình Tử Khiêm sờ cằm – Ái dà! Có vẻ chua nhỉ, tình huống này là sao?!
Sách La Định vừa mới chạm đến thanh kiếm Đường Tinh Trị đưa cho hắn, đã thấy kiếm này rất nhẹ, liếc mắt ngó qua một cái cũng ngầm hiểu – Thanh này vốn không phải kiếm thật, chỉ là một thanh kiếm mô phỏng dùng để trang trí mà thôi. Nói cách khác, chuôi kiếm và vỏ kiếm dính liền nhau. Nói cách khác nữa thì dù Sách La Định có dùng hết sức lực bình sinh của mình ra đi nữa, cùng lắm cũng chỉ có thể bẻ gãy thanh kiếm mà thôi, chẳng có cách nào rút kiếm ra được cả, vì bên trong căn bản làm quái có thanh kiếm nào.
Con thuyền này cách bờ rất xa, người trên bờ vốn dĩ cũng không thể nhìn thấy có gì bất ổn, chỉ biết rằng Sách La Định không rút kiếm ra được… nếu chuyện mày mà đồn ra ngoài thì chẳng phải sẽ rất bẽ mặt sao?!
Sách La Định cầm thanh kiếm vẫn còn nằm nguyên trong vỏ cứ thế chơi đùa mấy vòng, xoay đến độ mọi người lóa hết cả mắt rồi mới vung tay lên ném trả cho Đường Tinh Trị, bĩu môi phán một câu: “Thanh kiếm mẻ gì mà nhẹ thế, mang thanh nào đó nặng đến đây, kiếm này chỉ dành cho đám đàn bà con gái, không phù hợp với nam nhân.”.
Sách La Định nói câu này, giọng cũng rất lớn, nhiều người trên bờ nghe thấy cũng cười, bọn nha hoàn càng cười thoải mái hơn – Đúng là bảo kiếm này nhìn có hơi lòe loẹt chút.
Đường Tinh Trị không ngờ Sách La Định lại có chiêu này, cũng không để ý mà tiếp lấy kiếm, thanh kiếm vừa chạm vào ngực, Sách La Định còn ngầm tăng thêm chút lực… Lần này coi như xong, Đường Tinh Trị cứ thế ngửa người ngã thẳng ra sau, rất mất mặt mà lùi lại phía sau ngồi. Vì phía sau đều là bàn trà thấp, hơn nữa Sách La Định không dùng nhiều sức lắm cho nên Lục hoàng tử cũng không đến nỗi ngã chổng vó lên trời, chỉ bị ngã ngồi phịch cái xuống đất, nhưng cũng rất bẽ mặt rồi.
Sách La Định nhìn bốn xung quanh một chút, hỏi: “Có ai có thanh đao nào nặng chút không vậy? Kiếm không vừa tay.”.
Hỏi xong, mọi người đều xoay mặt nhìn nhau, cả thuyền này đều là văn nhân, tay trói gà còn không chặt nữa là, cũng chỉ có mình Lục hoàng tử mang theo một thanh kiếm mà thôi, làm gì còn ai mang nữa chứ?
Lục hoàng tử được Hồ Khai đỡ dậy, còn đang tức tối thì đã thấy Sách La Định tìm đao, liền lầm bầm một câu: “Đao đao đao, ngươi thì chỉ thích hợp với loại đao chặt thịt mà thôi.”.
Đúng lúc thế, Sách La Định lại nghe thấy câu này, hắn đột nhiên phấn chấn hẳn lên, hỏi mấy nha đầu đang tụ tập trong góc: “Trù phòng có dao phay không? Tốt nhất là loại mà trù phó vẫn dùng để chặt xương ấy.”.
Đám nha hoàn nhìn nhau một cái, nha hoàn vừa mới là hắt nước trà vào tay áo Sách La Định ban nãy liền chạy vào trong trù phòng, chỉ lát sau đã mang đến cho Sách La Định một con dao phay to tướng tới.
Sách La Định đưa tay cầm lấy, nhìn trái nhìn phải một chút, tiện tay cầm một mảnh vải trắng mà lau lau vụn thịt còn dính trên dao đi. Dao này ngày nào trù phòng cũng dùng nên dính một tầng mỡ lợn, bề ngoài bóng loáng, phản chiếu dưới ánh mặt trời càng khiến người ta phải lóa mắt.
Đoàn người tụ tập trên bờ im lặng trong chốc lát, sau đó lại lớn tiếng cười vang.
Bọn Đường Tinh Trị cười đến gập bụng – Cái tên Sách La Định này, chẳng dễ dàng gì mới tránh thoát được một kiếp, ai ngờ lại tự mình bêu xấu mặt mình, lại múa võ dao phay, mà dùng dao phay thì có thể múa được loại võ gì chứ? Qúa hoang đường…
Sách La Định cân nhắc trọng lượng con dao một chút, giật giật cổ tay… con dao phay chuyển động vun vút loạn xạ trên tay hắn, nhìn thật kinh tâm động phách.
“Này!”. Hồ Khai không nhịn được nhắc nhở hắn: “Ngươi cẩn thận chút đó, đừng có để nó bay ra ngoài làm người khác bị thương.”.
“Đúng vậy!”. Một thư sinh tư văn như Thạch Minh Lượng, nhìn thấy con dao phay cứ bay qua bay lại trước mắt, chân cũng cảm thấy mềm nhũn rồi.
“Không phải sợ, không văng trúng ngươi được đâu.”. Sách La Định vừa nói đột nhiên lại buông tay một cái, hô lên: “Ai da.”.
Vừa dứt tiếng hô, con dao phay kia cứ thế phi thẳng đến phía bàn bọn Thạch Minh Lượng, khiến bốn người đều kinh hãi ngã ngồi về phía sau… nhưng mà dao kia vừa đến phía trước bọn họ đã xoay một vòng, bay về trên tay Sách La Định, tiếp tục xoay vòng, vang lên những tiếng vun vút.
Sách La Định cười nhạt, nhếch một bên mép hỏi bốn người: “Sao vậy? Sợ à? Hay là đổi chỗ với các cô nương đi, bên đó có vẻ khá an toàn.”.
Đám người Đường Tinh Trị đỏ cả mặt, khá nhiều “các cô nương” vây xem xung quanh, bao gồm cả công chúa và vương phi đang ngồi trong khoang thuyền xem náo nhiệt, cùng với các cung nữ tr