găm đâm đúng về phía eo hắn, nhưng mà, cánh tay cầm dao găm kia đã không thể cử động nữa rồi. Thích khách ẩn mình trong thân cây khô ấy, đã bị mũi tên của Sách La Định bắn chết rồi.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau một cái.
Hồ Khai vỗ chân một cái, chạy qua kiểm tra mấy thân cây khác, phát hiện thì ra trong thân cây to lớn ấy đều rỗng ruột, bên trong có người trốn, đều cầm dao găm.
“Thật âm hiểm quá!”. Hồ Khai kéo Đường Tinh Trị: “Ngươi đừng có đến gần thân cây, có người muốn ám sát ngươi.”.
Mặt Đường Tinh Trị cũng hơi trắng, ban nãy nếu không phải Sách La Định bắn một mũi tên chết tên thích khách đó, có thể mình đã bị đâm một đao rồi.
“Ngươi đoán là ai giở trò?”. Hồ Khai hỏi Đường Tinh Trị.
Đường Tinh Trị suy nghĩ một chút, than thở.
“Tám phần là Vinh phi rồi, ta thấy Sách La Định nhất định đã biết âm mưu của bọn họ nên mới quay qua chỗ họ giúp mình một tay đi?”. Hồ Khai nói nhỏ: “Xem ra chúng ta trách nhầm hắn rồi.”.
Đường Tinh Trị xoa mặt.
Hai người cũng chẳng còn tâm trạng nào mà tiếp tục săn thú nữa, đi ra phía ngoài rừng, lúc ra đến bên ngoài, nhóm thuộc hạ của họ cũng đã về tới, cũng bắt được nhiều con mồi khác nhau, thu hoạch rất lớn.
Đường Tinh Trị nhìn mấy thuộc hạ kia, bình thường đều là những tên vô dụng cả, sao hôm nay lại được việc như thế?
“Hoàng tử, chẳng biết xảy ra chuyện gì nữa, hôm nay con mồi cứ từ trên trời rớt xuống cả.”. Một thuộc hạ ngây ngốc kể: “Thuộc hạ vừa mới vươn vai một cái, trên trời đã rớt xuống một con nai non rồi!”.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau một cái, than thở - Tám phần là Sách La Định bố trí mấy thuộc hạ kia giúp đỡ rồi.
Chờ đến khi kết thúc cuộc đi săn, hoàng thượng tự mình dẫn theo quần thần đến kiểm kê con mồi.
Thấy Đường Tinh Trị cùng Hồ Khai dẫn đầu đi ra, đám thị vệ sau lưng hắn kéo theo rất nhiều con mồi, vô cùng khí thế.
Vinh phi vừa nhìn thấy Đường Tinh Trị vẫn khỏe mạnh không hề hấn gì, khẽ cau mày.
Lúc này, lại thấy Đường Tinh Vũ cũng đi ra, đầu tóc bờ phờ, đám thị vệ sau lưng đến một con thỏ cũng không bắt được, hơn nữa, còn không thấy Sách La Định đâu.
Vinh phi chạy đến hỏi Đường Tinh Vũ, Tinh Vũ cau mày một mực lắc đầu.
Lúc này Vinh phi mới phát hiện ra trên má Đường Tinh Vũ bị trầy xước một mảng lớn, hơn nữa trên người còn có mùi khai… làm sao vậy?
Người của thư quán Hiểu Phong đều chúc mừng Đường Tinh Trị, Bạch Hiểu Nguyệt nhìn bốn xung quanh, không tìm thấy Sách La Định, hơi lo lắng một chút, đi mấy bước về phía rừng cây.
***
Hoàng thượng cũng khen ngợi Đường Tinh Trị mấy câu, rồi xoay mặt hỏi Đường Tinh Vũ: “Tinh Vũ, lần này con không thu hoạch được gì sao?”.
Đường Tinh Vũ đột nhiên cảm thấy vị phụ vương thường ngày hiền từ nhân hậu của mình đột nhiên lại trở nên đáng sợ, lắp bắp gật đầu: “Dạ…”.
“Sách tướng quân đâu rồi?”. Hoàng thượng vừa hỏi vừa cười nhìn Vinh phi: “Trẫm đặc biệt phái Sách tướng quân đến giúp Tinh Vũ mà, sao lại không phản công được thế? Liệu có phải do nương con dạy dỗ chưa đến nơi đến chốn hay không?”.
Lúc này gương mặt Vinh phi cũng trắng bệch, há miệng. Đường Tinh Vũ nhớ lại những lời Sách La Định dạy hắn lúc chuẩn bị đi ra, vội vã cầu xin tha thứ: “Không phải… Không phải lỗi của nương con đâu. Phụ vương, đều là lỗi của con cả, ngài muốn phạt thì cứ phạt con được rồi, xin hãy tha cho nương con.”.
Vinh phi kinh ngạc nhìn Đường Tinh Vũ – Đứa nhỏ này trời sinh chẳng có điểm gì tốt, vậy mà hôm nay lại hoạn nạn thấy chân tình, còn tự mình gánh tội mà cầu xin tha lỗi cho bà nữa.”.
Hoàng thượng im lặng chốc lát, đưa tay vỗ bả vai Tinh Vũ: “Tinh Vũ, cũng rất hiếu thuận nhỉ. Nể tình con hiếu thuận như thế, lần này bỏ qua đi, nhớ kỹ, không có lần sau.”.
Đường Tinh Vũ cùng Vinh phi nhanh chóng gật đầu, coi như tránh được một kiếp, nhưng mà, tương lai sau này sẽ chẳng thể khá hơn được nữa rồi. Lúc này, đừng nói đến chuyện bọn họ không bao giờ dám tơ tưởng đến việc tranh giành ngai vị Hoàng đế nữa, chỉ cần có thể sống yên ổn qua nửa đời còn lại đã tốt lắm rồi, tốt nhất là rời khỏi Hoàng thành, nếu không Hoàng hậu và Lệ phi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ ý đồ.
Bạch Hiểu Phong đến nhìn Đường Tinh Trị một cái, lúc trở về đã không thấy Bạch Hiểu Nguyệt đâu, nhanh chóng chạy đến hỏi Bạch thừa tướng: “Cha, Hiểu Nguyệt đâu rồi?”.
Thừa tướng vẫn đang uống trà, còn gật gù nói: “Ừ… Sách La Định này đúng là bất ngờ thật, không sợ vinh nhục rất có phong độ của đại tướng, chậc chậc…”.
“Cha!”. Bạch Hiểu Phong gấp gáp: “Hiểu Nguyệt đâu rồi?!”.
Bạch thừa tướng nhìn chung quanh một chút: “Chẳng phải đi cùng con sao?”.
Bạch Hiểu Phong giật mình, quay đầu lại, thấy Trần thượng thư cũng đang tìm kiếm xung quanh – Trần Tỉnh không ở bên cạnh hắn.
“Nguy rồi!”. Bạch Hiểu Phong nói thầm một tiếng, nhanh chóng chạy về hướng rừng cây.
***
“Ái cha!”.
Bạch Hiểu Nguyệt bị người ta kéo vào trong rừng, cuối cùng bị ném thẳng xuống đất.
Nằm trên mặt đất, Hiểu Nguyệt ngồi dậy, tay cũng bị xước, ngẩng đầu nhìn lên cũng sợ hết cả hồn – Là Trần Tỉnh.
Lúc này hai mắt Trần Tỉnh đỏ bừng, mặt thì trắng toát, xem ra bệnh cũng không nh
