hiên cùng chạy ra, ngay lập tức hình thành tràng diện giẫm đạp lên nhau vô cùng loạn, rất nhiều người đứng không vững còn bị xô ngã xuống sông.
Sách La Định vừa thấy tình hình bất ổn liền đưa tay ôm lấy Hiểu Nguyệt, tung người nhảy lên một nóc nhà.
Hiểu Nguyệt bị đặt trên nóc nhà, thấy đoàn người bên dưới y như thủy triều mà chạy tứ tung, cảnh tượng rất đáng sợ.
Lần này vừa loạn thì chẳng ai còn để ý đến ai nữa, Sầm Miễn vội vã che chở cho Đường Nguyệt Như, thấy đoàn người đang nhào cả đến thì ôm lấy nàng, tránh vào trong một con hẻm.
Bạch Hiểu Phong và bọn Đường Tinh Trị cũng mang mấy nữ sinh tránh vảo hẻm.
“Bảo Bảo đâu rồi?”. Hạ Mẫn vừa vào đến trong hẻm, không thấy Nguyên Bảo Bảo thì kêu lên.
Sách La Định ở trên nóc nhà nhìn thấy rõ, Nguyên Bảo Bảo bị trật chân, ngã trong đám người.
Hắn tung người nhảy một cái xuống, tung cước đạp mấy tên sắp giẫm phải nàng ra, kéo Nguyên Bảo Bảo dậy, dẫn vào trong ngõ hẻm, sau đó lại lên nóc nhà ôm Hiểu Nguyệt xuống, vừa định đi tìm xe lăn thì Bạch Hiểu Phong đã ngăn lại: “Không cần nữa, làm thêm một cái nữa là được.”.
Mọi người kiểm tra nhau một chút, người của thư quan Hiểu Phong đều không bị thương, vẫn còn nguyên vẹn.
Tử Khiêm là người cuối cùng chui từ trong đoàn người ra: “Bà nó chứ, có người cố ý gây rối!”.
Vừa nói vừa lấy hai cây gậy trúc đã bị chém đứt đoạn cho mọi người xem: “Đây chính là chân đỡ sân khấu, bị chặt đứt rồi! Bởi vậy mới bị sụp xuống.”.
Sách La Định cầm lấy hai cây gậy trúc kia xem một chút, hình như có gì suy nghĩ.
“Tỷ, có phải tỷ đắc tội ai rồi không?”. Đường Nguyệt Yên nhịn không được hỏi Đường Nguyệt Như: “Ai lại bịa chuyện xấu xa như vậy để nhằm vào tỷ chứ.”.
Lúc này Đường Nguyệt Như vừa tức vừa sợ, sao còn nói được gì nữa, lại còn bị chuyện Nguyên Bảo Bảo vừa bị ngã ban nãy dọa cho sợ hãi, nếu như không nhờ Sách La Định kéo nàng ra thì có khi dã bị người ta giết chết rồi, càng nghĩ càng thấy sợ, nàng cứ thế khóc lên.
Hạ Mẫn ở bên cạnh an ủi nàng, còn nhìn mọi người – Làm sao bây giờ?
Đường Tinh Trị khoanh tay, trong lòng cũng có chút rợn người, không biết hôm nay có chết ai không.
“Chúng ta về thôi…”. Hồ Khai nói.
“Trước tiên đừng đi vội.”. Sách La Định phất tay áo một cái, chỉ ra bên ngoài nói với bốn người bọn Hồ Khai: “Sau khi đoàn người giải tán có thể sẽ còn rất nhiều người bị thương mắc lại, bốn người các ngươi ra ngoài cứu người, gọi cả thái y của Thái y viện đến nhanh chóng cứu chữa cho những người bị thương đó.”.
“Hả?”. Bọn Hồ Khai nhìn nhau.
Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái.
Bọn Đường Tinh Trị nhanh chóng chạy ra ngoài, lúc này nhân mã duy trì trị an của hoàng thành cũng tới rồi, thấy cảnh tượng này cũng sợ hết hồn, vừa nhìn thấy Đường Tinh Trị cũng có ở đây, bèn nghe theo sự sai bảo của hắn.
Sách La Định vỗ tay một cái, Tử Liêm liền ghé đầu từ nóc nhà ra.
“Bắt mấy diễn viên kịch kia lại, không được thiếu một ai!”.
“Tuận lệnh!”. Tử Liêm lóe cái biến mất.
Sách La Định nhìn gậy trúc kia một cái, hỏi Bạch Hiểu Phong: “Ngươi thấy thế nào?”.
Bạch Hiểu Phong suy nghĩ một chút: “Đại khái cũng không khác cái nhìn của ngươi là bao.”.
Sách La Định cau mày.
Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Đúng là không ngờ được, phong vân đột biến.”.
“Bọn họ đang làm trò gì thế?”. Đường Nguyệt Yên gấp gáp cũng không làm được gì, hỏi Sầm Miễn ở bên cạnh.
Nhưng lúc này toàn bộ tâm tư Sầm Miễn đều dồn cả lên người Đường Nguyệt Như rồi, nhìn dáng vẻ kia của hắn, giống như không biết phải an ủi nàng thế nào cho phải, vẻ mặt tràn ngập lo âu.
Nguyệt Yên nhìn hắn mấy lần, bĩu môi – Tên đần! Chẳng có chút tiền đồ nào cả.
***
Ngay đêm đó, các nữ sinh đều được đưa về thư quán trước, những người khác đều vắng mặt, bọn Đường Tinh Trị phụ trách cứu người, Bạch Hiểu Phong và Sách La Định thì chẳng biết đã đi làm gì, Trình Tử Khiêm vẫn luôn đứng ngoài cửa nhận đủ loại tin tức, làm công tác ghi chép.
Hiểu Nguyệt không còn xe lăn, ngồi trong phòng cũng không cách nào ngủ được, bảo Tiểu Ngọc mở cửa cho nàng, chờ đến lúc trời sáng.
Chẳng bao lâu Hạ Mẫn đỡ Nguyên Bảo Bảo tới, thấy Hiểu Nguyệt vẫn còn chưa ngủ thì vào trong với nàng. Nguyên Bảo Bảo có lẽ cũng bị kinh hãi, vừa mới nằm xuống đã mơ thấy mình bị giẫm chết rồi, cũng không ngủ được.
Đường Nguyệt Yên cũng chạy một vòng tới đây, hỏi: “Có thấy Tam tỷ đâu không?”.
Tất cả mọi người cùng lắc đầu.
Hạ mẫn suy nghĩ một chút: “Chị Nguyệt Như liệu có ở bên hồ sau viện không? Những lúc có tâm sự chị ấy đều đến đó ngồi một chút.”.
Đường Nguyệt Yên cau mày: “Qúa nửa đêm rồi còn đến bờ hồ đón gió lạnh sao?”.
Nói xong thì chạy đi tìm nàng.
Bỏ lại ba cô gái trong phòng.
Hạ Mẫn khoanh chân ngồi trên giường Hiểu Nguyệt, nói: “Hiểu Nguyệt này, cậu có cảm thấy… lần này là có người nhằm vào chị Nguyệt Như không?”.
Hiểu Nguyệt gật đầu: “Chỉ không biết là ai.”.
“Hình như trong lòng Sách La Định và Bạch phu tử đã biết gì đó rồi.”. Hạ Mẫn nhìn bên ngoài một chút, nhỏ giọng hỏi: “Thật ra thì, các cậu có nghĩa tới Lệ phi nương nương không?”.
Hiểu Nguyệt nhìn Hạ Mẫn một cái, thực ra nàng cũng có chút nghi ngờ ch
