iữ màn xe lại, khẩn trương đến độ đôi mắt cũng trợn tròn.
Đường Nguyệt Yên đang xem đồ cũng có chút khó hiểu nhìn nàng: “Sao vậy?”.
“Không có… không có gì.”. Nguyên Bảo Bảo căng thẳng cái là lại nói lắp.
May mà lúc này xe ngựa đã bắt đầu đi.
Bởi vì Hiểu Nguyệt phải ngồi xe lăn cho nên tựa vào cửa sổ, ban nãy hình như nàng có nghe được câu nói “vụng trộm…” gì đó thì phải?
Đường Nguyệt Như không nghe rõ, nhưng mà mấy hôm nay nàng cũng cảm thấy là lạ, hình như luôn có người chỉ chỉ chỏ chỏ nàng thì phải.
***
Xe ngựa về đến thư quán Hiểu Phong, đám nha hoàn trong thư quán chạy ra ngoài giúp mang đồ vào.
Sách La Định tung người xuống ngựa thì thấy Bạch Hiểu Phong đi ra.
Hiểu Nguyệt vịn cửa sổ xe, hỏi: “Ca, nương về chưa?”.
Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái: “Đi lâu rồi.”.
Hiểu Nguyệt thở phào.
Sách La Định nhấc xe lăn của nàng khỏi xe ngựa, nhìn xung quanh một chút, thấy có không ít người đi đường đều cười trộm chạy qua, cau mày – Qủa nhiên bị truyền ra rồi.
“Lão Sách.”.
Vừa mới đẩy xe lăn vào đến thư quán, Trình Tử Khiêm đã vọt đến sau lưng Sách La Định, hai ngón tay kéo hắn một cái, hất đầu sang một bên, ý như muốn nói – Qua kia nói chuyện đi!
Sách La Định giao xe lăn của Bạch Hiểu Nguyệt cho Bạch Hiểu Phong, theo Trình Tử Khiêm tới một bên, hỏi: “Tình hình thế nào?”.
“Bị truyền ra rồi, hình như từ khoảng mười ngày trước thì bắt đầu có trẻ con hát bài này, lời ca hơi khó hiểu nhưng lại rất vần, đại ý nói là tiên hoàng bị một vị nương nương đội cho cái mũ xanh lè. Tam công chúa Đường Nguyệt Như là do nương nương đó vụng trộm với một thị vệ sinh ra, tiên hoàng căn bản không có khả năng sinh con, nhưng lại không thể vạch trần cho nên mới phải ngậm đắng nuốt cay như vậy, từ lâu đã ban chết cho Hoàng hậu nương nương rồi, bản thân cũng vì tức giận mà chết.”.
Sách La Định cau mày: “Mười ngày trước đã bắt đầu truyền ra rồi sao? Nói vậy thì lúc đó cha con Sầm Miễn vẫn chưa vào thành phải không?”.
Tử Khiêm suy nghĩ một chút, gật đầu: “Cũng không ai biết họ sẽ đến.”.
“Đã truyền ra lâu như vậy rồi à… khó trách sao Hoàng thượng lại phái thị vệ canh chừng Tam công chúa chặt như vậy.”. Sách La Định sờ cằm: “Lúc trước chẳng phải ngươi nói Hoàng hậu và Lệ phi phái người điều tra về thân thế của Tam công chúa à, ngươi là người có được tin tức đầu tiên… lúc này lại chứng minh tin tức đó là chính xác sao?”.
“Ngươi cũng cho rằng Lệ phi và Hoàng hậu phái người loan truyền tin tức này à?”.
Sách La Định suy nghĩ một chút, nhún vai một cái: “Nếu như là thật, như vậy có thể nói là muốn một chiêu vĩnh tuyệt hậu hoạn luôn rồi.”.
“Chuyện Hoàng hậu không sợ việc Sầm Miễn sẽ thích Nguyệt Như cũng dễ hiểu rồi.”. Trình Tử Khiêm bĩu môi: “Có chết thì Quế vương cũng sẽ không cho Sầm Miễn lấy Đường Nguyệt Như đâu. Bạch tướng cũng có chết cũng không cho Bạch Hiểu Phong lấy nàng… Tình hình của Tam công chúa bất ổn rồi đây! Tuổi nàng cũng không nhỏ nữa, vốn là Hoàng thành đệ nhất mỹ nhân, công chúa cao cao tại thượng thoắt cái lại biết thành cặn bã của hoàng gia rồi!”.
Hai người còn đang nói chuyện lại nghe thấy sau lưng có tiếng “xoảng” vang lên.
Quay đầu lại, thấy Sầm Miễn đứng sau lưng hai người bọn họ, hình như trong tay vốn đang cầm một chén trà, lúc này đã vỡ nát cả rồi.
Trình Tử Khiêm cùng Sách La Định nhìn nhau một cái, nhanh chóng nhìn quanh bên ngoài… may mà sau lưng chỉ có Sầm Miễn chứ không còn ai khác.
Sách La Định trừng Trình Tử Khiêm – Cũng tại lây bệnh của ngươi đấy, sao đi mà lại không gây ra tiếng động nào thế.
Trình Tử Khiêm bĩu môi – Công phu ngươi giỏi vậy, có người đứng ở phía sau ngươi cũng không biết mà còn mặt mũi nói ta sao.
“Các ngươi nói thật sao?”. Sầm Miễn lo lắng: “Ban nãy ta ở trên đường cũng nghe thấy mấy đứa nhỏ hát lung tung, chuyện này liên quan đến danh tiếng của Nguyệt Như tỷ tỷ, không bằng không chứng không được nói lung tung đâu!”.
Sách La Định thấy mặt mũi Sầm Miễn đỏ bừng, nhanh chóng bảo hắn hạ hỏa chút đi, từ từ bàn bạc, từ từ bàn bạc!
Đường Nguyệt Như không phải huyết mạch hoàng gia thật sự, tiên đế bị người ta đội cho cái nón xanh, nếu chuyện thế này mà bị truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ thành sóng to gió lớn.
Nhưng mà tin đồn cũng được chia thành rất nhiều loại, có loại như kiểu tình yêu nam nữ bị cha mẹ cấm đoán, thì ai cũng dám bàn luận, nhưng có những chuyện liên quan đến thiên hạ quốc gia, đến bí mật hoàng thất, khi mọi người vẫn chưa có chứng cứ xác thực thì cũng chỉ dám bàn tán một chút mà thôi. Nhưng mà, nếu như có quá nhiều người bàn tán, tất nhiên sẽ bị lan truyền… trong mơ hồ, tất cả mọi người đều cảm thấy sẽ có chuyện lớn nào đó xảy ra.
Hội hoa đến hẹn lại lên, các cô nương ăn mặc cũng rực rỡ như hoa, thanh niên chen chúc đến hoa viên ở thành Đông.
Phía Đông hoàng thành có một con sông, không quá rộng cũng không quá dài nhưng lại có đến ba mươi bốn cây cầu đủ loại. Trên cầu bày đầy hoa, đuôi cầu lại là phố hoa, hàng quán hai bên bờ sông thì lại kéo một hàng dài đèn lồng vắt qua mặt sông, còn có các thuyền hoa tấp nập neo đậu. Toàn bộ thành Đông đều sặc sỡ s
