uyện này, nhưng mà nhìn phản ứng của Nguyệt Yên cùng Tinh Trị, mặc dù hai người này tính cách khác nhau nhưng mà cũng là những người không biết diễn kịch, hai người họ hẳn là không biết chuyện gì.
“Sao Lệ phi phải làm như vậy chứ?”. Nguyên Bảo Bảo không hiểu: “Cũng đâu có lợi gì.”.
“Sao lại không có lợi.”. Hạ Mẫn nhỏ giọng nói: “Nếu cứ thế này có thể Nguyệt Như sẽ không thể ở trong Hoàng thành được nữa.”.
Nguyên Bảo Bảo gật đầu: “Cũng đúng, người được lợi có vẻ là Lệ phi rồi.”.
“Có vẻ gượng gạo.”. Hiểu Nguyệt cũng lắc đầu: “Chuyện hôm nay phát triển thành chuyện lớn như vậy, còn làm mất mặt cả hoàng gia, Lệ phi và Hoàng hậu nương nương là những người thông minh như vậy, sao có thể làm ra được.”.
Hạ Mẫn cùng Nguyên Bảo Bảo nhìn nhau một cái – Ngược lại cũng đúng.
Đường Nguyệt Yên đi đến nơi vắng người rồi, cũng khoanh tay ngẫm nghĩ – Trước đó nàng cũng cảm thấy có chút quái lạ, Hoàng hậu nương nương lại không hề cố tác hợp nàng với Sầm Miễn, hơn nữa còn ra vẻ rất thâm sâu, chẳng lẽ thật sự là… Nhưng mà vừa nghĩ qua một cái lại cảm thấy có chút quá đáng quá, tóm lại trong lòng nàng lúc này đều là suy nghĩ ngổn ngang. Nàng cũng là một người háo thắng, mặc dù vì Bạch Hiểu Phong mà ít nhiều cũng có chút xa cách với Nguyệt Như. Nhưng mà Đường Nguyệt Yên nàng cũng rất mạnh, nàng có chỗ nào thua kém Đường Nguyệt Như như, sợ gì mà không dám cạnh tranh công bằng, việc gì phải dùng loại tiểu xảo như vậy, có thắng cũng chẳng vẻ vang gì.
Nguyệt Yên đi về phía sau viện, lại thấy cách đó không xa, một mình Nguyệt Như đang ngồi trong đình tránh gió mà ngây người nhìn mặt hồ.
Sầm Miễn cầm một chiếc áo khoác trong tay, lo lắng nhìn quanh.
Nguyệt Yên đưa tay đẩy hắn một cái.
Sầm Miễn còn đang tập trung toàn bộ tinh thần để nhìn, bị nàng dọa cho sợ hãi đến độ thiếu chút nhảy dựng lên, mở to hai mắt quay đầu lại nhìn.
Nguyệt Yên liếc hắn một cái: “Nhìn cái gì, không đi qua an ủi chị ấy à.”.
“Ài.”. Sầm Miễn ngăn nàng lại, nhỏ giọng nói: “Ban nãy chị ấy giả bộ về phòng ngủ, thấy người đi hết rồi mới lặng lẽ đến đây ngồi một chút, có thể là muốn một mình tĩnh lặng, không nên đi quấy rầy.”.
Đường Nguyệt Yên cau mày nhìn hắn: “Ngươi có thể đừng có đàn bà thế được không, chẳng giống đàn ông chút nào.”.
Sầm Miễn bị chửi cũng thấy thật vô tội, chẳng biết tại sao cái cô Thất công chúa này lại thích mắng chửi người ta vậy chứ.
Nguyệt Yên thấy hắn vẫn cẩn thận quan sát Nguyệt Như đang ngắm quang cảnh quanh hồ, chiếc khăn lụa màu trắng che trên đầu cũng có chút nổi bật.
“Này, tên ngốc, ta hỏi ngươi.”. Đường Nguyệt Như chọc chọc Sầm Miễn: “Nếu như hoàng tỷ của ta thật sự không phải là con ruột của tiên hoàng, ngươi làm thế nào?”.
Sầm Miễn nhìn Nguyệt Yên một chút, nói: “Ta sẽ chăm sóc cho nàng.”.
“Ngươi chăm sóc chị ấy thế nào chứ?.”. Nguyệt Yên hỏi: “Cưới chị ấy hả?”.
Sầm Miễn gật đầu một cái: “Chỉ cần Nguyệt Như tỷ tỷ chịu gả cho ta, ta cầu còn không được, nhất định sẽ không để cho nàng chịu thiệt thòi. Ta có thể mang nàng về phía Nam, tránh xa cái nơi lắm phân tranh này. Nếu như nàng không chịu gả cho ta, ta cũng sẽ trông chừng nàng, cho đến khi nàng gả cho một người có thể chăm sóc nàng cả đời.”.
Đường Nguyệt Yên nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu: “Cha ngươi sẽ để ngươi cưới chị ấy sao?”.
Sầm Miễn lắc đầu một cái: “Cha có phản đối cũng vô ích.”.
“Ngươi định cãi lời cha ngươi à?”. Nguyệt Yên kinh ngạc: “Tính cách Quế Vương rất nóng nảy, ngươi không sợ ông ấy đánh ngươi sao?”.
“Người có giết chết ta cũng vô ích, ta chỉ thích Nguyệt Như tỷ tỷ mà thôi.”. Sầm Miễn có chút mê muội mà nhìn về phía người đang một mình mặt ủ mày chau bên hồ kia: “Nhưng mà ta tin mẫu thân Nguyệt Như tỷ tỷ không phải là người như lời đồn đại kia, nếu để ta biết ai dám hủy hoại danh tiếng của nàng, hại nàng đau lòng như vậy, ta nhất định sẽ không để yên cho người đó.”.
Nguyệt Yên nhìn Sầm Miễn một lúc lâu: “Chị ta không thích ngươi, chị ấy thích Bạch Hiểu Phong, Bạch Hiểu Phong mạnh hơn ngươi đến mười lần đấy.”.
Sầm Miễn lại không hề giận: “Chỉ cần Bạch Hiểu Phong thực lòng thích nàng thì đâu chỉ là tốt hơn ta gấp mười lần chứ? Phải tốt hơn trăm lần mới được.”.
“Đầu ngươi có vấn đề à!”. Nguyệt Yên nhịn không được mà mắng hắn: “Dâng người con gái mình thích cho người khác như vậy, nếu như ngươi thích thì phải đoạt lấy chứ!”.
Sầm Miễn vô duyên vô cớ lại bị mắng, càng thêm vô tội nhìn Đường Nguyệt Yên, lầm bầm một câu: “Vấn đề không phải là ta có thích hay không, mà là Nguyệt Như thực lòng thích ai kìa.”.
Đường Nguyệt Yên giận, đạp hắn một cước.
Sầm Miễn không chỉ bị mắng mà còn bị đạp, càng thêm vô tội mà nhìn Nguyệt Yên, trong lòng lại nghĩ sao tính khí cô Thất công chúa này lại nóng nảy đến thế? Đã điêu ngoa còn vô lý nữa.
Nguyệt Yên giận hừ hừ bỏ đi, cũng không đến tìm Nguyệt Như nữa.
Đi tợi cửa viện, nàng quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Sầm Miễn đi đến cạnh bậc thang, ngồi xổm xuống, hai tay chống cằm, nhìn ra phía hồ, lặng lẽ ở bên cạnh Nguyệt Như.
Nguyệt Yên vẫn đứng ở phía sau cửa đá nhìn ngây ngốc… cũng chẳng biết qua bao lâu, có lẽ
