độ bài học của cô, nhanh
chóng hồi tâm, tiếp tục chơi điện tử. Tề Nghiên La ngồi cùng bên cạnh, cũng lấy
máy tính ra đánh đánh gõ gõ. Đợi đến khi tạm biệt, Tề Nghiên La nói với Tiểu
Tiểu cô đã viết xong một phần câu chuyện và gửi vào hòm thư của Tiểu Tiểu rồi.
"Gửi cái gì?", Nghiêm Lạc quay lại đúng lúc
nghe thấy điều này, chau mày hỏi.
Tề Nghiên La nhìn anh: “Liên quan gì đến anh?".
Cô hừ một tiếng, cất máy tính, cầm túi của mình, chào hỏi Chúc Tiểu Tiểu rồi
đi.
Chúc Tiểu Tiểu thẫn thờ nhìn hai "oan gia"
này, thật là hễ gặp nhau một cái, lửa lại bùng lên. Hai người bọn họ rốt cuộc
có chuyện gì? Cô lại bắt đầu hiếu kỳ rồi.
Hôm nay, Chúc Tiểu Tiểu chơi xong trò chơi, ăn cơm do
Boss đích thân làm, lại đợi thím giúp việc đến chăm sóc.
Chân cô bị thương, Nghiêm Lạc kiên quyết muốn có người
ở lại buổi tối chăm sóc cô, thế là liền tìm một thím giúp việc đến. Tóm lại tất
cả đều sắp xếp thỏa đáng. Sau khi cung tiễn Boss rời đi, Chúc Tiểu Tiểu đọc
truyện của Tề Nghiên La.
Rất lâu rất lâu trước đây, có một
con heo nái của gia đình nông dân nọ sinh được một ổ heo con, trong đó có một
chú heo con màu hồng phấn rất đáng yêu.
Con trai của người nông dân rất thích chú heo này,
thường mang nó cùng đi chơi. Có một ngày đứa bé bất hạnh rơi xuống nước. Chú
heo con màu hồng phấn chẳng màng đến thân mình nhảy xuống nước cố gắng đẩy chủ
nhân nhỏ vào bờ, còn bản thân mình thì mãi mãi chìm xuống đáy nước sâu.
Sau khi chú heo con chết, hồn phách của nó được giải
đến địa phủ. Ngày hôm đó, nó đang xếp hàng phân loại cùng với hồn phách của
những động vật bị chết khác, vừa hay gặp em gái Diêm Vương đi tuần qua. Diêm Nữ
Vương nhìn thấy chú heo con này rất đáng yêu lại ngoan ngoãn, nhất thời có hứng
thú, bèn ban cho nó khôi phục hình dáng ở nhân gian, để lại trong phủ của mình
làm thú cưng.
Chú heo con rất thông minh, rất nỗ lực để chủ nhân mới
vui lòng. Nhờ sự hoạt bát đáng yêu, nó đã kết giao được rất nhiều bạn bè nơi
địa phủ. Hắc Bạch Vô Thường, các Phán Quan đều rất thích nó. Có người quan tâm
sẽ dễ làm việc hơn, phạm vi có thể ra vào của heo con càng ngày càng mở rộng.
Nếu như Diêm Nữ Vương chủ nhân không có mặt, nó sẽ liền chạy đi chơi khắp nơi.
Mọi người cho rằng nó ham chơi, nhưng không biết heo con thực ra là nhớ nhung
người chủ nhân nhỏ ban đầu, muốn lại được nhìn thấy cậu ấy.
Heo con không phân rõ được cách biệt giữa địa phủ và
nhân gian, chỉ biết đi loăng quăng khắp nơi tìm kiếm, cho rằng có một ngày sẽ
tìm được. Nhưng kết quả của việc chạy lung tung này, là nó thường xuyên đi nhầm
vào khu vực cấm cúa địa phú.
Hành vi của nó cuối cùng đã khiến Diêm Vương gia - lão
đại của địa phủ chú ý.
Một ngày Diêm Vương đang nhàm chán, nhìn thấy chú heo
nhỏ trong lúc vô ý đã đi vào đại điện, lởn vởn đến chỗ mình, liền tiện tay lấy
đồ cho nó ăn rồi nói chuyện với nó, Sau đó Diêm Vương bất ngờ khi biết được tâm
sự nhớ nhung chủ nhân cũ của chú heo nhỏ.
Sự "hiểu ý chú heo" của Diêm Vương đã đổi
lại được tình cảm tốt đẹp và sự toàn tâm tin tưởng của chú heo. Nó thường chạy
đến chỗ Diêm Vương, trông mong người có thể giúp nó tìm chủ nhân nhỏ trước đây.
Nhưng Diêm Vương quản lý chuyện sống chết nhân gian, công việc bận rộn, nào có
để tâm được đến chuyện của chú heo con kia.
Sau một khoảng thời gian không nhận được phản hồi, chú
heo nhỏ tâm tàn ý lạnh, cuối cùng bỏ qua. Nó lại bắt đầu đi khắp nơi tìm kiếm
vận may, nhưng thời gian trôi qua từng ngày, từng ngày, đi khắp các nơi dưới
địa phủ, chú heo nhỏ cũng chưa từng tìm được chủ nhân nhỏ. Nó bắt đầu buồn bã
chán nản, cơm cũng chẳng muốn ăn.
Diêm Vương tình cờ biết được chuyện bệnh tình của chú
heo nhỏ, cuối cùng người cũng mềm lòng, đưa chú heo đến đài Vọng Hương. Đây là
lần đầu tiên người cho phép một con súc sinh được nhìn lại nhân gian.
Chú heo con cuối cùng cũng được nhìn thấy tiểu chủ
nhân, hóa ra chủ nhân sớm đã trưởng thành, lấy vợ sinh con. Diêm Vương nói với
chú heo con sự cách biệt giữa nhân gian và địa phủ, đây căn bản là hai thế giới.
Chú heo con cuối cùng hiểu ra, nó nhìn thấy tiểu chủ nhân sống rất tốt, liền an
tâm.
Từ lúc đó, chú heo con rất gần gũi với Diêm Vương,
thời gian nó ở lại bên cạnh Diêm Vưong còn nhiều hơn thời gian nó ở bên cạnh
Diêm Nữ Vương. Nó rất cố gắng đối tốt với Diêm Vương, giả đáng yêu vờ ngoan
ngoãn, còn vặn vẹo thân hình tròn nhỏ nhảy múa để giải sầu cho Diêm Vương, lại
giúp người đưa bút, truyền gọi bề tôi vô cùng được việc.
Diêm Vương hình như cũng rất thích chú heo con này,
người để nó tự do hoạt động trong đại điện, còn nói chuyện với nó, nói những
lời đơn giản khiến nó vui vẻ, rồi cho nó ăn nữa, cho phép nó ở gần bên mình...
Tóm lại, heo con và vua của địa phủ ở cùng nhau rất
hòa hợp, trở thành vật nuôi được sủng ái nhất trong địa phủ. Nó rất hạnh phúc
khi được sống ở đây, trải qua một quãng thời gian rất dài, chú heo lại dần dần
có chút linh khí. Nó bắt đầu có thất tình lục dục, biết ghét biết yêu, lại càng
lúc càng gắn bó với Diêm Vương, thậm chí còn nảy sinh mong muốn được đ
