Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328365

Bình chọn: 9.5.00/10/836 lượt.

Minh Sinh?”

Trần Minh Sinh cầm chặt điện thoại, nghe giọng cô.

Dương Chiêu nghe một lúc không thấy nói gì, hỏi lại: “Là anh phải không?”

Trần Minh Sinh đè nén cảm xúc quay cuồng trong lòng, khẽ trả lời: “Ừm.”

Dương Chiêu hỏi tiếp: “Anh sao vậy?”

Trần Minh Sinh không biết phải nói gì, Dương Chiêu đợi một lúc lại chủ động hỏi anh: “Anh đi làm về chưa?”

Trần Minh Sinh: “Anh về rồi.”

Dương Chiêu: “Anh ăn cơm chưa?”

Trần Minh Sinh chưa ăn nhưng anh vẫn nói: “Anh ăn rồi.”

Dương Chiêu: “Vậy giờ anh đang ở nhà?”

Trần Minh Sinh: “… Đúng.”

Dương Chiêu cười khẽ một tiếng: “Vậy sao không mở cửa cho em?”

Trần Minh Sinh giật mình, vịn vách tường bật dậy, Dương Chiêu hỏi: “Rốt cuộc anh đang ở đâu?”

Trần Minh Sinh hoảng hốt: “Anh đang về nhà.”

Dương Chiêu nói: “Mở loa cho em nghe thử.”

Trần Minh Sinh chống nạng đi ra ngoài: “… Dương Chiêu.”

Dương Chiêu nói: “Đừng hoảng hốt, em gạt anh đó, em không ở trước cửa nhà anh.”

Bước chân Trần Minh Sinh dừng lại, bàn tay anh nắm chặt cây nạng đến trắng bệch.

Dương Chiêu nói: “Trần Minh Sinh, hơn mười phút nữa em sẽ đến nhà anh. Nếu

anh không về thì nói cho em biết, bây giờ em về luôn.”

“Anh về!” Trần Minh Sinh vội nói: “Anh sẽ về ngay, em đừng đi.”

Điện thoại im lặng một lúc, Dương Chiêu nói: “Được.”

Trần Minh Sinh gần như nhảy ra khỏi căn nhà trọ chật hẹp, anh vội vã lên xe, chạy về nhà.

Lúc vừa chạy vào khu chung cư, anh đã nhìn thấy xe của Dương Chiêu. Dương

Chiêu đang đứng hút thuốc bên ngoài xe, nhìn mấy ông cụ chơi cờ.

Nhưng cô nhanh chóng nhìn thấy Trần Minh Sinh, cô quay đầu, nhìn chiếc taxi màu đỏ đang tới gần.

Trần Minh Sinh ngừng lại, cầm nạng xuống xe. Dương Chiêu nhìn anh, nhả khói thuốc mỉm cười: “Trần Minh Sinh, em đến tìm anh.”

Hơi thở của Trần Minh Sinh dồn dập, Dương Chiêu nghiêng đầu, ánh mắt tựa như đang cười: “Sao lại vội vàng thế?”

Dương Chiêu là một cô gái thông minh, chỉ cần nói mấy câu đã biết Trần Minh

Sinh có nói dối hay không, nhưng cô luôn có cách xử lý mọi chuyện rất

độc đáo. Trần Minh Sinh nói dối, cô coi như không bận tâm, chỉ hỏi một

câu như đang đùa giỡn chứ không phải truy tìm nguyên nhân.

Trần

Minh Sinh không trả lời, anh chống nạng đi thẳng đến trước mặt Dương

Chiêu, trong ánh mắt ngạc nhiên của Dương Chiêu, anh ôm chặt lấy cô.

Hai tay ôm chặt, thả cây nạng nằm bên cạnh.

Đương nhiên, Dương Chiêu không đoán được Trần Minh Sinh sẽ hành động như vậy, cô ngạc nhiên trong giây lát, rồi bật cười: “Từ từ, em chưa dập thuốc,

anh cẩn thận coi chừng bỏng.”

Giọng Trần Minh Sinh buồn bã: “Dương Chiêu…”

Dương Chiêu nghi hoặc: “Anh sao vậy?” Tay phải cô đưa ra xa, tay trái ôm lấy anh: “Đừng mắc cỡ vậy chứ, lên lầu đi.”

Lên nhà Trần Minh Sinh, Dương Chiêu cởi áo khoác treo ngay cửa. Bọn họ vào

phòng ngủ, Trần Minh Sinh không thay quần áo, ngồi trên giường nhìn

Dương Chiêu.

Dương Chiêu treo túi, nhắc anh: “Anh tắm rửa thay quần áo đi.”

Trần Minh Sinh không hề động đậy.

Dương Chiêu cất đồ xong, thấy Trần Minh Sinh vẫn giữ nguyên bộ dạng đó, cô

đến trước mặt anh, xoa xoa khuôn mặt anh: “Anh mệt à?”

Cho tới

bây giờ, cảm giác của Dương Chiêu với Trần Minh Sinh rất chuẩn. Mỗi lần

anh không không muốn rời giường, cô đều có thể biết là anh lười biếng

hay mỏi mệt.

Dương Chiêu đứng trước mặt Trần Minh Sinh, nhẹ nhàng ôm lấy đầu anh nói: “Mệt mỏi thì nghỉ ngơi sớm một chút.” Cô nói xong,

lại cúi xuống, ghé sát tai anh thì thầm: “Nhưng sáng mai em phải về làm

việc sớm, anh thực sự muốn lãng phí thời gian sao?”

Mùi nước hoa

thoang thoảng hòa cùng mùi thơm đặc trưng trên cơ thể cô bao quanh Trần

Minh Sinh. Cô thỏ thẻ bên tai anh, giọng nói khiêu khích lại đầy mê

hoặc.

Trần Minh Sinh ngẩng đầu, thấy ánh mắt khẽ cười của Dương Chiêu.

Anh giật mạnh tay cô, kéo cô lên giường.

Dương Chiêu bị bất ngờ nhưng không né tránh, thuận thế nằm xuống giường, cô

nhìn Trần Minh Sinh nằm trên người mình: “Lần sau, nhất định phải tắm

rửa.”

Trần Minh Sinh cúi đầu hôn cô, Dương Chiêu ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm hơn ngày thường.

Cô không biết rốt cuộc Trần Minh Sinh có chuyện gì, cô biến mọi sự mệt mỏi và trầm mặc trong cuộc sống của anh sau khi trở về thành sự mờ mịt và

bất an vì chuyện kết hôn sắp tới.

Cho nên, cô cũng trầm mặc.

Cô hy vọng mình dùng thái độ bình thường nhất đối mặt với anh, để anh có thể quên đi một số phiền phức không cần thiết.

Trần Minh Sinh gần như hôn cô điên cuồng, vuốt ve khắp người cô, tay anh

luồn xuống dưới thân Dương Chiêu, chạm vào thân thể cô như chuồn chuồn

lướt nước. Dương Chiêu bị anh vuốt ve đến mềm nhũn cả người, cảm giác

dưới thân vừa ẩm ướt vừa khô nóng.

Cô đưa tay cởi quần áo Trần

Minh Sinh. Khi thân thể Trần Minh Sinh hiện ra trần trụi trước mặt cô,

Dương Chiêu say sưa ngắm nhìn. Tay cô nhẹ nhàng chạm vào ngực Trần Minh

Sinh như có như không, những va chạm nhẹ nhàng này khiến thân thể Trần

Minh Sinh càng khao khát hơn.

Trần Minh Sinh khẽ rên, phủ lên

người cô, ra vào không ngừng ở dưới thân Dương Chiêu. Dương Chiêu cảm

thấy cả người nóng bừng, thậm chí nơi tiếp xúc của hai n


XtGem Forum catalog