đi ra gần cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây phiêu bồng trên bầu trời xanh biếc. Thời gian đang trôi đi. Cô vốn dĩ cũng không tin, trên đòi này làm gì có chuyện thời gian quay ngược lại, người chết có thể sống lại... Mãi cho đến khi Giang Nhan thật sự đứng trước mặt cô, cô mới tin rằng đó chính là hạnh phúc mà ông trời đã ban tặng cho mình. Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ nghi ngờ và luôn biết trân trọng ân huệ trời ban ấy. Cô yêu Giang Nhan sâu sắc... chỉ một mình anh ấy thôi! - Vân Vy. - Cuối cùng thì Triệu Dương cũng mở miệng: - Anh có chuyện này muốn hỏi em! - Em với Giang Nhan quen nhau như thế nào? Cô và Giang Nhan... - Có phải là ở quán cà phê lần đầu tiên chúng ta gặp mặt? - Triệu Dương đột ngột nói: - Lúc ấy, anh ta đã ngồi ở ghế phía sau lưng em! Vân Vy ngây người: - Triệu Dương, anh quen với Giang Nhan à? Nếu như Triệu Dương không quen Giang Nhan thì làm sao anh ta biết rõ ràng như vậy? - Hôm đó đột nhiên anh phát bệnh tim, là Giang Nhan đã cứu sống anh đấy! - Anh nghe nói anh ta làm việc ở công ty A. - Ừ. - Anh ấy học y có phải không? Tại sao Triệu Dương lại biết cả những chuyện này? - Vân Vy, anh đã từng nói với em trước đây... anh từng bị tai nạn chưa? Vân Vy gật đầu, chợt nhớ ra mình đang nói chuyện trên điện thoại nên Triệu Dương hoàn toàn không thể nhìn thấy hành động của cô, vội vàng đáp: - Ừ. - Chắc chắn em không tin đâu, trước đây... - Triệu Dương ngập ngừng: - Vân Vy, tạm thời anh không thể nói rõ chuyện này, đợi anh tìm ra được đáp án rồi sẽ nói cho em biết! Cúp điện thoại. Vân Vy đứng ngẩn ra ở đó hồi lâu, lặng lẽ nhìn cái bóng của mình phản chiếu trên kính cửa sổ. Cuộc sống hạnh phúc giữa cô và Giang Nhan mới chỉ bắt đầu, thế nhưng tại sao? Tại sao đột nhiên cô lại có một linh cảm không lành? - Vân Vy, cuối tuần chúng ta đi thăm bố anh nhé! - Hơ? - Vân Vy không ngờ nhanh đến vậy. - Sao thế? Căng thẳng à? Gần đây quả thực là có quá nhiều việc, hết việc này đến việc khác khiến cho cô trở tay không kịp. Những điều Triệu Dương nói vốn dĩ chẳng có gì nhưng không hiểu sao lại như một bóng đen bao trùm lấy cô. Giang Nhan vẫn đang chờ đợi đáp án từ cô. Vân Vy cố gắng nở nụ cười: - Vâng... - Quả thực cô rất căng thẳng. Vân Vy chăm chú nhìn Giang Nhan. Rốt cuộc Giang Nhan của bây giờ và Giang Nhan của quá khứ có bao nhiêu điểm khác biệt? Cô chưa bao giờ suy nghĩ lưỡng, chỉ nghĩ rằng đó chẳng qua chỉ là vết tích do thời gian để lại trên người anh. Con người sẽ thay đổi theo thời gian. Cô của hiện giờ chắc chắn đã chẳng còn giống như cô của trước đây nữa. Chắc chắn cô đã nghĩ ngợi quá nhiều rồi. Cô cố gắng định thần lại, chú tâm vào những gì Giang Nhan đang nói: - Giang Nhan, bố anh... gặp em rồi... liệu có thích em không? - Cô rụt rè hỏi. Cô còn nhớ Giang Nhan đã từng nói bố anh cứ gặp người lạ là sẽ kích động, không biết lần này cô đến thăm... Nếu như vì vậy làm bệnh tình của ông thêm nghiêm trọng, vậy thì cô thật là... - Bố anh thích cái gì? A phải rồi, bố anh đang ốm, vào đó em có nên im lặng không nói chuyện không? Phục vụ lần lượt bê lên các món ăn. Giang Nhan gắp một đũa vào bát của Vân Vy. Vân Vy nếm thử món ăn anh gắp nên nói chuyện cứ bị gián đoạn. Lâu dần cô mới phát hiện ra là hình như mình đang nói chuyện một mình thì phải. Giang Nhan chỉ dán mắt nhìn cô mà cười. - Sao thế? - Cô hỏi. - Vân Vy, miệng em có dính tương đấy! Cô đang cuống quýt tìm khăn ăn thì Giang Nhan đã cầm giấy ăn mềm mại, đưa tay lên lau cho cô rồi. hững ngón tay mềm mại của anh vô tình lướt qua làn môi cô. Máu dồn hết cả lên mặt, khiến cho mặt cô lúc này còn đỏ hơn cả quả cà chua. - Giang Nhan, em đang nói chuyện gặp bố anh đấy! Anh mim cười: - Có anh ở đây, em cứ yên tâm! - Công ty em chuẩn bị thành lập một bộ phận mới. Mặc dù Giang Nhan trong kí ức của cô thường không thích nghe cô kể về công việc, nhưng cô cảm thấy Giang Nhan của hiện tại có sự khác biệt, thế nên cô liền thử thăm dò. Lần này thì Giang Nhan tỏ vẻ rất hào hứng. Cô rút một tờ giấy từ trong túi xách ra "Yêu cẩu cạnh tranh thăng chức của công ty". Boss vốn dĩ định sẽ cho cô làm phó phòng, nhưng không hiểu sao giữa chừng lại thay đổi quyết định, cho lựa chọn vài nhân tài trong công ty cùng tham gia ứng cử: - Em nghĩ thế này cũng tốt, mọi người sẽ phải dựa vào thực lực của mình để phấn đấu! Nội dung bài viết này rất xúc tích, rõ ràng, đúng là phong cách của cô. Bình thường cô chẳng mấy nổi trội nhưng đến thời khắc quan trọng, cô vẫn có thể phát huy được tài năng và trí tuệ của mình. - Anh hãy cho em vài ý kiến xem nào! - Vân Vy cười ngọt ngào đưa bút cho Giang Nhan Trong tạp chí phát hành nội bộ của ngành, Giang Nhan được bình chọn là người đàn ông phong độ và có tiềm lực nhất. Có được một người đàn ông như vậy ở bên cạnh mà không biết tận dụng thì thật là lãng phí! Một Giang Nhan cực kì xuất sắc! Vân Vy mỉm cười nhìn Giang Nhan viết gì đó lên bài viết của mình. Một Giang Nhan trầm lắng và đầy tự tin hiện nay với một Giang Nhan rạng rỡ tựa ánh mặt trời của quá khứ... Rốt cuộc người nào tốt hơn? Vân Vy hoài nghi có lẽ Giang Nhan đã biết được trọng tâm c