m Vân Vy.
- Vân Vy ơi... - Sếp của Vân Vy đứng ở cách đó khôngxa đang đưa mắt nhìn quanh, cất tiếng gọi cô. - Vân Vy đi đâu rồi nhi? Ban nãy cô ấy còn đứng ở đây cơ mà?
Người đồng nghiệp đi cùng sếp liền đưa mắt nhìn quanh.
Vân Vy chợt cảm thấy có chút căng thẳng. Nếu như lúc này, trò chơi của cô bị người ta phát giác ra, thế thìchẳng phải... Như vậy cô biết giải thích ra sao? Cô sợ hãi không dám nhìn về phía họ, nem nép vào lòngGiang Nhan giống hệt như một đứa trẻ.
- Chắc là đi vệ sinh rồi, hôm nay cô ấy cũng uốngkhông ít mà! - Cũng may là người đồng nghiệp kia đã giải vây giúp Vân Vy: - Để em tiễn sếp về, chắc là một lát nữa Vân Vy sẽ gọi điện đến ấy mà! - Nói rồi người đồng nghiệp và sếp của Vân Vy nhanh chóng đi ra khỏi tầm mắt của cô.
Vân Vy mau chóng điều chỉnh lại nhịp thở của mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Giang Nhan. Đôi lông mày củaGiang Nhan khẽ nhíu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chăm vào cô. Dường như cô có thể nhìn thấy khuônmặt đỏ bừng của mình trong đôi mắt anh.
- À... - Trong lúc hoang mang, cô đã làm cà vạt của anh bị xộc xệch. Cô đưa tay lên chỉnh sửa cà vạt cho anh, hơi ấm từ người anh đang truyền qua tay cô.
- Em không muốn đồng nghiệp nhìn thấy anh à? - Ừ... - Cô khẽ gật đầu.
Sao cô cứ cảm thấy mỗi khi đôi mắt anh hơi nheo lại là anh lại trở nên trầm lắng. Nhất là ánh mắt của anh luônkhiến cho người khác cảm thấy rất khó nắm bắt, không thể biết được nó ẩn chứa điều gì. Sự mạnh mẽ và sangtrọng của anh khiến cho người khác nhìn vào là thấysợ hãi. Cô chỉ cảm thấy đằng sau cái vẻ ngoài hàonhoáng của anh là một sự cô độc và đau thương, điều đó luôn khiến cho cô cảm thấy không mấy dễ chịu.
Rõ ràng ai ai cũng đều có nhược điểm, thế nhưng anhvẫn cố tỏ ra vẻ là một người hoàn mỹ.
Con người khi buồn bã mà không có người để trút bầu tâm sự, thế thì chỉ có thể tâm sự với chính con người ở trong lòng mình. Người ấy sẽ nói cho bạn biết rằng, chỉ có mạnh mẽ lên mới khiến cho không ai có thể tổn thương, đau đớn.
Có đúng vậy không Giang Nhan?
Khi muốn khóc hãy cười thật to, như vậy trái tim sẽ càng đau đớn!
Vân Vy mỉm cười, Giang Nhan, rất có thể em vẫn chưa tỉnh lại khỏi giấc mơ của mình. Anh ở trong giấc mơcủa em thật là hạnh phúc, thật là lạc quan, không lo không nghĩ. Em chưa bao giờ biết rằng thực ra anh cũng như vậy.
Anh cũng như vậy đấy!
Cô nhìn anh, ghé sát vào mặt anh, hít một hơi thật sâurồi bạo gan lấy tay che mắt anh lại:
- Giang Nhan, không được nhìn em như vậy, sẽ khiến cho em thấy khó chịu đấy. Em không cho phép anhdùng ánh mắt lạnh lùng đó nhìn em, đẩy em ra khỏi thế giới của anh. Bởi vì bắt đầu từ ngày hôm nay, em sẽ thử làm cho anh hạnh phúc.
Cô nhẹ nhàng nép mình vào ngực anh.
Anh không hề ngoan ngoãn như trong kí ức của cô, thậm chí còn có phần ương ngạnh.
Cô lại ngước mắt nhìn anh.
Không nhìn thì không sao, vừa nhìn lên cô lại tự hỏikhông hiểu sao đôi môi của một người đàn ông mà lạicó thể đẹp đến thế: làn môi hơi cong, mỏng nhưng căng đầy và rất mịn màng, khiến cho trái tim cô khôngthể tự chủ được nữa. Cô kiễng chân hôn phớt lên môianh... Tất cả đều là do men rượu... hoặc cũng có thể cô chẳng phải là một cô gái ngoan.
Vân Vy bối rối né tránh ánh mắt của Giang Nhan, sauđó nhân lúc hành lang nhà hàng không có người, cô liền kéo Giang Nhan nhanh chóng chạy ra ngoài.
Giang Nhan cứ để mặc cho cô kéo đi, chỉ nhìn cô mà không lên tiếng.
Dù gì Giang Nhan cũng là bạn trai của cô, nếu cô có những hành động thân mật như thế này thì cũng là lẽ tự nhiên. Cô tuyệt đối không giải thích... mà là... chỉ cốgắng che đậy...
Chỉ vì một nụ hôn, mà cô phải cố gắng che đậy đến mức này.
- À Giang Nhan này, lúc nãy chúng ta đã nói đến đâurồi?
- Cô giả vờ quay trở lại vấn đề lúc nãy.
- Bạn đồng nghiệp của em! - Giang Nhan nhắc.
- À phải rồi, em nói là em không muốn bọn họ nhìn thấy anh... - Cô bắt đầu nói những lí luận kì quái của mình: - Người khác thì không nói, nhưng với bà sếpmới này thì tuyệt đối không được. Chị ta rất có tiếngnói trong ngành này, quen biết lại rộng... nếu gặp được anh chắc chắn chị ta sẽ hỏi đông hỏi tây, cho dù có em ngồi bên cạnh chắc chắn chị ta vẫn sẽ thản nhiên xinsố điện thoại của anh, rồi sau đó mời anh đi tham gia đủ các hoạt động này nọ... em không thích thế!
Giang Nhan ngẩn người ra, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm. Anh ngập ngừng mãi rồi mới hỏi:
- Còn gì nữa không?
- Chị ta quá mức xinh đẹp!
Anh ngẫm nghĩ rồi đáp:
- Người xinh đẹp nhiều lắm, đó không phải là lí do!
- Nhưng người vừa đẹp vừa có tài thì không nhiều!
- Thật không ngờ em lại sùng bái chị ta như vậy!
Men rượu quả là điều kì diệu, nó như liều thuốc kíchthích đối với Vân Vy vậy.
- Nói tóm lại là em không thích để anh gặp, nói chuyệnvới chị ta!
Giang Nhan bật cười:
- Không được, anh không Trừ phi em có thể vượt quachị ta, trở thành sếp của chị ta!
- Hả? - Vân Vy ngây người nhìn Giang Nhan.
- Nếu như em là sếp của chị ta rồi em mới có quyền quyết định có gửi thiệp mời đám cưới cho chị ta haykhông, có mời chị ta uống rượu mừng hay không, có