yện của em cho chị nghe.” Tư Thanh Ngôn quay đầu, cười nói với Diệp Phàm.
Diệp Phàm sửng sốt, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng: “Thật ra em… em…” Cô không biết nên nói cái gì.
“Thật ra em đối với tiểu Dự rất tốt.” Tư Thanh Ngôn tiếp lời cô chưa nói xong, “Chị còn nhận ra, em là thật lòng yêu tiểu Dự, cũng yêu Đoàn Diệc Phong. Đã nhiều năm như vậy, để một mình Đoàn Diệc Phong giúp chị chăm sóc đứa nhỏ thật sự không dễ dàng gì. Chị ở trong đó vẫn luôn rất lo lắng cho hai người, thấy em chị an tâm hơn.”
“Ở trong đó?” Diệp Phàm cuối cùng không nhịn được liền hỏi.
“Diệc Phong chưa nói qua với em sao? Vì chị ngộ sát nên bị phạt tám năm tù giam. Chị mới được phóng thích mấy ngày trước.”
Tư Thanh Ngôn nói những lời này rất tự nhiên, rất thẳng thắn. Đến mức Diệp Phàm trợn tròn mắt, cho rằng lỗ tai của mình có vấn đề gì đó.
Ngộ sát? Ở tù? Những từ này thật sự rất không phù hợp với người phụ nữ thùy mị, trang nhã trước mắt này. Cô hoàn toàn không có cách nào liên hệ hai cái lại làm một.
Tuy nhiên, những gì Tư Thanh Ngôn nói đều là sự thật. Chuyện này kể ra thì rất dài.
Năm đó, Đoàn Diệc Phong và Tư Thanh Ngôn học chung trường cấp ba. À, còn có Thiệu Tuấn, Vương Soái, La Tiểu Chung. Bởi vì cùng chung chí hướng nên mọi người cùng lén thành lập một ban nhạc. Đoàn Diệc Phong là tay ghi ta, Vương Soái chơi ghi ta bass, La Tiểu Chung là tay trống, còn hát chính thì có Thanh Ngôn và Thiệu Tuấn cùng đảm nhiệm.
Mấy người trẻ tuổi chơi đùa rất vui, bình thường hay tụ tập cùng nhau luyện tập. Thêm nữa, Thanh Ngôn lại là hoa khôi, nên rất nhanh giữa những thanh niên trẻ tuổi liền xuất hiện tình cảm ngây ngô đầu đời.
Đoàn Diệc Phong rất thích Tư Thanh Ngôn, lại được Vương Soái và La Tiểu Chung giật dây, cùng dày công chuẩn bị màn tỏ tình. Vậy mà cái hôm tỏ tình lại bắt gặp Thiệu Tuấn và Thanh Ngôn đang ôm nhau. Lúc đó anh mới biết thật ra hai người họ đã giấu những người khác trong ban nhạc, lén lút gặp gỡ đã được một thời gian.
Tư Thanh Ngôn kể lại. Tính cách Đoàn Diệc Phong khi đó tuyệt đối không giống như hiện tại. Lúc biết được mình bị người anh em tốt nhanh chân giành được người đẹp trước mình nên rất là tức giận. Anh mặc kệ Vương Soái khuyên can, liền lao ra đánh nhau với Thiệu Tuấn. Hai người đều đang dồi dào sức trẻ, tràn đầy năng lượng. Anh một đấm, tôi một đạp, đánh đến nỗi phải vào phòng tạm giam.
Chuyện này sau đó rất ầm ĩ, nhà trường tiến hành xử phạt với mấy người, song song đó cũng bắt buộc giải tán ban nhạc. Ban nhạc giải tán, tình bạn tan vỡ, tình yêu cũng không được như ý. Đoàn Diệc Phong nản lòng lựa chọn rời khỏi. Dưới sự sắp xếp của cha mẹ, anh ra nước ngoài học âm nhạc, chuyến du học kéo dài năm năm.
Sau khi Đoàn Diệc Phong rời khỏi, đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Thiệu Tuấn xem thường lệnh cấm của nhà trường mà tiếp tục lén lút thành lập ban nhạc, sau cùng bị nhà trường phát hiện và bị đuổi học. Nhưng Thiệu Tuấn là một người tận tâm với âm nhạc không gì sánh được. Sau khi nghỉ học, anh cũng không từ bỏ việc theo đuổi âm nhạc. anh và La Tiểu Chung tiếp tục thành lập ban nhạc, trước thì chơi ở quán bar, sau đó lâu lâu lại biểu diễn ở các hội chợ. Anh cũng thu được một ít thành tựu trong giới, thậm chí còn có một nhóm người hâm mộ cuồng nhiệt.
Phải thừa nhận, Thiệu Tuấn là một người tài hoa, giống như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm. Cho dù bị vùi trong bóng tối sâu thẳm, anh vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ. Không có một cô gái trẻ nào có thể cự tuyệt một người đàn ông như vậy, và Tư Thanh Ngôn cũng không ngoại lệ.
Tư Thanh Ngôn lại kể tiếp. Từ khi ban nhạc của Thiệu Tuấn có chút danh tiếng, thì anh có ít nhiều thay đổi. Anh cả ngày lẫn đêm không về nhà, vài ba lần còn ăn chơi trác táng với fan nữ bị chị bắt gặp được. Thậm chí, còn có lần anh uống say đã ra tay đánh chị.
Nhưng khi đó chị yêu đương mù quáng,vẫn một lòng một dạ với Thiệu Tuấn. Khi Đoàn Diệc Phong học thành tài trở về, thì chị đã lấy Thiệu Tuấn, vẫn toàn tâm toàn ý giúp anh xây dựng sự nghiệp.
Song mọi chuyện không thuận lợi như trong tưởng tượng. Sự thương mại hóa âm nhạc diễn ra nhanh chóng, càng ngày càng có nhiều ban nhạc nhỏ vì không có biện pháp sinh tồn mà buộc phải giải tán. Tình trạng ban nhạc của Thiệu Tuấn cũng không mấy lạc quan. Anh có ý muốn được solo, đi phỏng vấn vài lần ở công ty âm nhạc đều không có tin tức. Tâm trạng anh cả ngày chán nản, đêm đến lại uống say khướt, tự sa ngã.
Tư Thanh Ngôn thấy vậy, không đành lòng nhìn chồng mình cứ tiếp tục chìm sâu như vậy. Vì thế, chị lén lút đến gặp Đoàn Diệc Phong tìm kiếm sự giúp đỡ.
“Tại thời điểm đó, Đoàn Diệc Phong chỉ mới ở bước đầu sự nghiệp, nên cũng không giúp được gì nhiều lắm. Thế nhưng chị có thể nhận ra, tính cách của anh đã chín chắn hơn rất nhiều, không hề hành động theo cảm tính như trước đây. Anh không còn trách chị và Thiệu Tuấn. Trong giai đoạn khó khăn nhất của tụi chị, anh ấy đã giúp tụi chị rất nhiều.”Lúc Tư Thanh Ngôn nói những lời này, trong mắt chị tràn ngập sự cảm kích.
“Sau đó, chị mang thai tiểu Dự. Chị không muốn lại mất đứa trẻ này, kiên trì muốn