h Ngôn vừa liếc mắt một cái đã nhận ra mình. Trong lúc nhất thời hỗn loạn không biết làm sao, cô miễn cưỡng quay đầu lại. Cô nhỏ giọng vâng một tiếng, rồi lại không dám nhìn thẳng vào mắt của Tư Thanh Ngôn.
Quả nhiên là cô gái ấy, Tư Thanh Ngôn mỉm cười dịu dàng: “Mau vào đây đi, trông em bị ướt hết rồi kìa.”
“Dạ không, tôi… tôi…” Cô cuối cùng không có cách nào nói câu mình đến tìm Đoàn Diệc Phong ra khỏi miệng, “Tôi không sao, tôi đi trước đây.”
“Diệc Phong không ở đây.” Tư Thanh Ngôn bỗng nhiên nói ra, Diệp Phàm dừng bước, “Vì chị ở đây, nên anh ấy không tiện ở chỗ này. Cơ mà em không muốn tâm sự với chị sao? Nhưng chị lại có rất nhiều chuyện muốn nói với em đó!”
Giọng điệu của chị ấy thân thiết như vậy, khiến Diệp Phàm không tự chủ được liền thả lỏng cảnh giác. Cùng lúc đó, cô nghe ra trong lời nói của Tư Thanh Ngôn có ẩn ý khác.
Đoàn Diệc Phong không ở cùng với chị ta sao? Hai người họ không phải là người yêu sao? Chẳng nhẽ trong chuyện này còn có điều gì khác không muốn người khác biết?...
Có rất nhiều câu hỏi luẩn quẩn trong đầu Diệp Phàm. Song lúc đó, tiểu Dự bỗng nhiên từ phía sau Tư Thanh Ngôn ló đầu ra, ngạc nhiên reo to: “Mẹ tiểu Phàm, mẹ tiểu Phàm, cuối cùng mẹ cũng đến thăm con rồi. Con rất nhớ mẹ, mẹ mau vào đi.”
“…” Không đợi Diệp Phàm hoàn hồn từ trong bầu không khí vô cùng xấu hổ, đã bị tiểu Dự không cho phân trần gì kéo thẳng vào nhà.
Diệp Phàm đến khiến tiểu Dự vô cùng hưng phấn. Cậu bé gọi một câu “mẹ tiểu Phàm”, hai câu “mẹ tiểu Phàm”, điều này làm Diệp Phàm rất xấu hổ, mặt đỏ bừng cả lên.
“Mẹ tiểu Phàm, sao gần đây mẹ không đến thăm con? Có phải mẹ và ba cãi nhau không? Nếu như ba ăn hiếp mẹ, mẹ cứ nói cho con biết, con sẽ giúp mẹ dạy dỗ ba! Mẹ tiểu Phàm, con thật sự rất nhớ mẹ. Mẹ đừng bỏ rơi tiểu Dự có được không?...”
Những câu hỏi của trẻ con luôn trực tiếp khiến cho người lớn không biết phải trả lời thế nào. Diệp Phàm chỉ có thể một mặt ậm ừ lấy lệ, mặt khác lén quan sát sắc mặt của Tư Thanh Ngôn.
Tư Thanh Ngôn rõ ràng cảm nhận được sự ngượng ngùng của Diệp Phàm, ngồi xuống nói với tiểu Dự: “Mẹ tiểu Phàm đến thăm con nên bị dầm mưa ướt hết rồi, tiểu Dự phải làm thế nào đây?”
“Con đi lấy khăn cho mẹ tiểu Phàm.” Tiểu Dự cất cao giọng nói.
“Còn gì nữa?” Tư Thanh Ngôn hướng dẫn từng bước.
“Còn gì nữa sao ạ?” Tiểu Dự gãi đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía Diệp Phàm.
“Còn châm trà cho mẹ tiểu Phàm, lấy đồ ăn ngon cho mẹ tiểu Phàm nữa.” Tư Thanh Ngôn cười nói.
“Đúng rồi, vậy con đi lấy liền đây. Mẹ tiểu Phàm ngoan ngoãn ngồi đây chờ con nha!” Tiểu Dự quay đầu dành cho Diệp Phàm một nụ cười thật tươi, lăng xăng chạy về phòng.
“Thằng bé tiểu Dự này thật sự rất thích em.” Sau khi nhìn tiểu Dự chạy vào phòng, Tư Thanh Ngôn quay đầu lại cũng dành cho Diệp Phàm một nụ cười thiện ý.
“Dạ, là… là vì…” Diệp Phàm vốn được tiểu Dự quan tâm nên tâm trạng hơi thả lỏng, chợt nghe thấy Tư Thanh Ngôn nói với mình, lập tức lại chột dạ. Tiểu Dự đúng là một đứa trẻ tốt bụng, cũng rất thân thiết với cô. Nhưng dù sao bây giờ người phụ nữ trước mặt đây mới là mẹ ruột của cậu bé. Diệp Phàm nghĩ, nếu lúc này Tư Thanh Ngôn có ý kiến cũng là chuyện rất bình thường.
Thế nhưng Tư Thanh Ngôn lại không có biểu hiện nào là đang để bụng. Chị ngồi xuống, dịu dàng nói: “Tiểu Phàm, chị gọi em là tiểu Phàm được chứ?”
“Dạ, đương nhiên là được.” Diệp Phàm vội vàng gật đầu.
“Chị là Tư Thanh Ngôn, em có thể gọi chị là chị Thanh Ngôn. Chị là mẹ của tiểu Dự. Chắc em cũng đã đoán ra được rồi?”
Diệp Phàm gật đầu, khẽ nói: “Xin chào chị Thanh Ngôn. Em… Em đã thấy hình của chị…”
“Em đừng khẩn trương như vậy, cứ trò chuyện với chị như bình thường đi. Chị ở trong đó thật sự lâu lắm rồi, ra ngoài có chút không thích ứng được. Chị đang muốn tìm một người để tâm sự cho thỏa thích đây.” Lúc Tư Thanh Ngôn nói những lời này, sắc mặt vô cùng thản nhiên, nhưng lại làm Diệp Phàm khó hiểu mờ mịt.
Đúng lúc này, tiểu Dự cầm khăn và ôm đồ ăn đi ra: “Mẹ tiểu Phàm, những đồ ăn vặt này đều là ba mua cho con, rất ngon. Mẹ mau ăn thử đi!”
“Tiểu Dự ngoan, mẹ có chút việc muốn nói với mẹ tiểu Phàm. Con vào phòng chơi một mình được không?” Tư Thanh Ngôn kiên nhẫn dụ tiểu Dự.
Diệp Phàm ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn. Hiển nhiên có thể thấy Tư Thanh Ngôn là một người mẹ tốt. Từ khi vào nhà đến bây giờ, mỗi một lời nói, mỗi hành động của chị đều thể hiện chị là một người có tri thức hiểu lễ nghĩa, tạo cảm giác dễ chịu như mầm non mùa xuân. Trên đời này hẳn là có rất ít người đàn ông không động lòng với một người phụ nữ như thế này?
Lúc Diệp Phàm vẫn chìm trong sự khó hiểu không giải thích được, thì Tư Thanh Ngôn đã thuyết phục được tiểu Dự.
“Mẹ tiểu Phàm, mẹ cùng mẹ con nói chuyện vui vẻ nha. Nhưng mẹ không được lén lút rời khỏi đây đâu đấy, bằng không thì tiểu Dự sẽ rất đau lòng rất đau lòng rất đau lòng luôn đó.” Sau khi nhận được lời cam đoan nhiều lần của Diệp Phàm, tiểu Dự lưu luyến không nỡ rời xa, cuối cùng cũng chịu vào phòng của mình.
“Tiểu Dự không nói quá đâu. Lúc em không có ở đây, nó thật sự rất đau lòng, một mực kể chu