. Nói trước rồi đấy!
Diệp Phàm không ngờ Đoàn Diệc Phong lại gọi điện thoại cho cô, ngẩn người. Cô cố lấy lại bình tĩnh, nhấn nút nhận cuộc gọi, nơm nớp lo sợ “a lô” một tiếng.
Trong điện thoại truyền đến giọng nói dễ nghe của Đoàn Diệc Phong: “Tiểu Phàm, em về đến nhà chưa?”
Giọng của anh tựa như có một loại ma lực, hoàn toàn không giống với thái độ hung hăng gây sự của Mạt Thông vừa rồi. Trong nháy mắt đó, Diệp Phàm bỗng cảm thấy tủi thân đầy mình, cũng tìm được một người để cô xả nước trút bầu tâm sự. Nước mắt thoáng cái đã tuôn trào.
“Tiểu Phàm, em làm sao vậy?” Nghe thấy tiếng Diệp Phàm khóc,Đoàn Diệc Phong cũng ngẩn cả ra. Anh vốn định gọi điện thoại xác định xem cô đã về nhà chưa. Anh chưa từng nghĩ đến việc lúc cô ra khỏi nhà mình vẫn còn vui vẻ, bây giờ lại đang khóc. Trong lòng anh bỗng dưng có mùi vị không diễn đạt nên lời, có chút yêu thương, nhưng cũng có chút không nỡ.
Diệp Phàm khụt khịt mũi, cố gắng để bản thân ngừng khóc nức nở. Những người đi đường đều quay đầu nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, khiến cô chợt rất muốn tìm một bờ vai để dựa vào. Cho dù có một ngày cô có thể sẽ vì nó mà hối hận.
Diệp Phàm lau nước mắt bên khóe mắt, lại nói: “Anh Đoàn, tôi đang ở trên đường, anh có thể tới đón tôi một chút không?”
***
Ngay cả Diệp Phàm cũng không biết vì sao mình lại nói như vậy với Đoàn Diệc Phong, tựa như một giấc mộng, đến khi tỉnh lại thì bắt đầu có hơi hối hận. Xe của Đoàn Diệc Phong đã chạy đến trước cửa siêu thị. Cửa xe mở ra, Đoàn Diệc Phong một thân mặc quần áo bình thường thoải mái từ trong xe bước xuống, đi đến đây. Câu bé nhỏ ở sau cánh cửa sổ xe, hưng phấn khua bàn tay nhỏ bé chào Diệp Phàm.
Diệp Phàmcăng thẳng, song cũng thở phào mộthơi. Chíít còn có Đoàn Dự ở đây, không đến mức hai người đơn độc ở cùng nhau, vậy thì rấtxấu hổ.
“Để tôi cầm giúp em.” Đoàn Diệc Phong vươn tay lấy túi đựng đồ trong tay Diệp Phàm.
Diệp Phàm lúc này mới ý thức được trong tay mình vẫn còn cầm hai túi băng vệ sinh, chợt cảm thấy rất mất mặt. Hai má cô ửng hồng, bẽn lẽn dịch tay ra đằng sau, giọng nói như tiếng muỗi kêu: “Không cần, tôi tự xách được mà…”
Trong khi vẫn đang nói, túi đồ trong tay cô đã bị Đoàn Diệc Phong cầm đi, hoàn toàn không giống tên Mạt Thông xấu xa vừa rồi. Anh cầm nó rất tự nhiên, giống như làm như vậy là điều hiển nhiên. Diệp Phàm nhìn có chút thất thần, không rõ đến tột cùng là điều gì đã làm người đàn ông này bất luận là vào lúc nào cũng có thể duy trì phong độ ưu nhã như vậy.
Nhận thấy người phía sau vẫn chưa đi theo, Đoàn Diệc Phong dừng bước, quay đầu nhìn cô nói: “Tiểu Phàm, đi thôi.”
“Vâng!” Diệp Phàm phấn chấn trở lại, vội vã đuổi theo.
Còn chưa kịp lên xe, cậu bé quỷ nhỏ kia đã ba chân bốn cẳng từ ghế trước bò ra ghế sau, còn nhìn thẳng Diệp Phàm, dùng khẩu hình miệng nói rằng: mẹ ơi, cố lên!
Diệp Phàm vỗ trán, chợt cảm thấy có chút đau đầu. Cô không khỏi hối hận sự kích động của chính mình. Cô nhớ lại cuộc gặp gỡ kỳ diệu của mình và cha con nhà này, cảm thán duyên phận thật khó tin, trong lòng tràn ngập thấp thỏm cùng bất an.
Nếu như là mấy ngày trước mà nói, cô vẫn chỉ là một tâm trí ngưỡng mộ đối với Đoàn Diệc Phong. Nhưng những lời Mạt Thông vừa nói kia, đã làm cô xác định được tâm ý của mình. Cô thật sự rất thích người đàn ông hơn mình mười tuổi này, thích sự tao nhã của anh, thích tính cách bình tĩnh của anh, thích tác phong trí thức của anh, thích thái độ sống khi đối mặt với tất cả mọi chuyện đều duy trì nụ cười của anh. Giống như những tia sáng dịu dàng, trên người của anh, bất cứ lúc nào đều có không khí ấm áp, ấm áp như gió xuân.
Một người đàn ông tài năng ưu tú như vậy, là một người phụ nữ sao có thể không động lòng chứ? Trong phút chốc, Diệp Phàm chợt cảm thấy bản thân đã nghĩ thông suốt. Thích anh là chuyện bình thường, không thích mới là bất thường đó!
Cô là một cô gái bình thường!
Diệp Phàm im lặng suy nghĩ trong lòng, an ủi chính mình. Cô vừa ngẩng đầu đã thấy Đoàn Diệc Phong mở cửa xe chờ cô, quay đầu nói: “Trước khi về nhà, có muốn ăn chút đồ ngọt không?”
***
Các nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng, trong đồ ngọt có chứa một lượng lớn năng lượng, sẽ làm cho cơ thể con người ở trong trạng thái thư giãn và say mê cực độ. Do đó giảm bớt mệt mỏi trong cả tinh thần và thể xác, thả lỏng tâm tình.
Lúc này,ăn một chén đầy chè Dương chi cam lộ[1'>, Diệp Phàmmới giác ngộ sâu sắc sự vĩ đại của khoa học. Vứt tương lai quái quỷ gì đó, vứt cả hạnh phúc vớ vẩn nào đó đi, những thứ đó chẳng qua là cái cớ mọi người dùng để trốn tránh hiện thực. Lẽ nào phải kết hôn với một người môn đăng hộ đối sống đến chết mới gọi là hạnh phúc sao? Tôi bây giờ thấy cưới chè Dương chi cam lộ cũng rất hạnh phúc à!
[1'> Chè Dương chi cam lộ (chè bưởi xoài bột báng): là loại đồ ngọt nổi tiếng của Hồng Kông, nguyên liệu chính chủ yếu là xoài và bưởi.
Về điểm tự mình an ủi và chữa lành vết thương cho chính mình, thì Diệp Phàm có tinh thần A Q[2'> mà người thường không thể sánh bằng.
[2'> Tinh thần A Q: thắng lợi tinh thần. Nhân vật A Q trong A Q chính truyện của tác gi