Insane
Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323874

Bình chọn: 9.5.00/10/387 lượt.

g Đoàn Diệc Phong.

Nhận thấy động tác rất nhỏ của Diệp Phàm, Đoàn Diệc Phong đi chậm lại, ngước mắt nhìn phía trước, ngay lập tức hiểu rõ.

“Tiểu Phàm.”

Đoàn Diệc Phong đột nhiên mở miệng, lại làm Diệp Phàm đang lo sợ bất an trốn sau lưng anh thoáng cái đã ngây ngẩn cả người. Anh… anh vừa gọi gì cơ?

“Tiểu Phàm, xe ở bên kia. Để anh dẫn em qua đó.” Anh đưa tay đến trước mặt cô, ánh mắt ngậm cười vẫn luôn đặt lên người cô, giống như trong mắt anh chỉ có một mình cô mà thôi.

Ánh mắt như thế, không có ai có thể chống đỡ được sức quyến rũ đó.

Nhất thời, Diệp Phàm đứng ngây ngốc một chỗ. Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đưa tay ra. Một giây sau, tay cô được anh nắm lấy, đây là lần đầu tiên Diệp Phàm được một người đàn ông nắm tay đi chính thức như vậy. Toàn bộ thế giới dường như đều yên tĩnh, ngoại trừ xe cộ đang qua lại trên đường. Bây giờ cô chỉ có thể cảm nhận được – bàn tay gọn gàng, sạch sẽ, mềm mại, ấm áp, mười ngón tay thon dài kia mà thôi.

Rất lâu sau đó, khi Diệp Phàm nhớ lại cảnh này, bản thân cô không cách nào quên đôi bàn tay đó, cùng với ông chủ của đôi tay đó. Ánh mắt của anh có say lòng người xiết bao.

Tất cả mọi thứ, tựa như một giấc mộng.

Nếu giấc mộng này không bao giờ tỉnh dậy, thật tốt biết bao.

Thế nhưng mộng suy cho cùng vẫn chỉ là mộng. Vừa lên xe, bàn tay của Đoàn Diệc Phong đã lập tức buông ra: “Xin lỗi cô Diệp. Ban nãy ở ngoài kia tôi thấy cô giống như muốn trốn người đó, cho nên tôi mới tự tiện hành động.”

Diệp Phàm thấy gương mặt mình có chút nóng lên, buộc lòng phải nói bừa, để phân tán sức chú ý của bản thân: “Là tôi phải cảm ơn ngài mới đúng. Người kia tôi biết khi đi xem mắt, đặc biệt đáng ghét. Tôi đang muốn trốn anh ta vào cuối tuần này, nhưng mà anh ta bám tôi như âm hồn không tiêu tan, tựa như tôi nợ tiền anh ta vậy.”

Đoàn Diệc Phong bị giọng điệu của cô chọc cười, vừa khởi động xe vừa nói: “Thật ra anh ta hẳn là muốn theo đuổi cô?”

“Theo đuổi gì mà theo đuổi chứ? Tôi chưa bao giờ thấy một người đàn ông theo đuổi lại giống như anh ta như vậy, vô cùng kinh khủng! Mấy ngày nay, tôi cứ thấy hoa là muốn nôn rồi, nghe thấy tiếng chuông điện thoại là trong lòng bắt đầu sợ hãi. Anh ta giống đang theo đuổi người ta ở chỗ nào chứ? Anh ta rõ ràng là muốn ép tôi thay đổi theo anh ta!...”

Diệp Phàm bô bô nói một thôi một hồi. Từ đầu tới cuối, Đoàn Diệc Phong vẫn luôn đóng vai một người mỉm cười ngồi nghe. Có một người biết lắng nghe như vậy, Diệp Phàm tự nhiên trút hết nỗi bực dọc, khổ tâm mấy ngày qua ra ngoài. Đến khi một giọt nước đắng khốn khổ sau cùng trào ra xong, cô mới chợt phát hiện, từ đầu tới cuối hình như Đoàn Diệc Phong không nói một câu.

Anh sẽ không chê cô phiền phức chứ? Diệp Phàm có hơi khẩn trương, mất bò mới lo làm chuồng vội vội vàng vàng nói: “Đoàn tiên sinh, ngài không chê tôi phiền phức chứ? Tôi bình thường thật sự không nói nhiều như vậy đâu, chỉ là bị cái người kia làm cho tinh thần sụp đổ thôi…” Cô càng nói thì giọng càng khẽ, sau cùng biến thành người lẩm bẩm ngồi bên cạnh tay lái.

Thấy vừa rồi vẫn còn là cô gái bô bô, bỗng nhiên phút chốc lại im lặng như con mèo nhỏ, nơm nớp lo sợ giải thích nguyên nhân vì sao cô nói nhiều. Điều này làm Đoàn Diệc Phong ít nhiều cảm thấy thú vị.

Anh đã đến cái tuổi này rồi, trước khi nói chuyện gì đều phải suy nghĩ chu đáo cẩn thận, đã lâu rồi không gặp được một cô gái nghĩ gì nói nấy như vậy, nói xong lại ngay tức khắc hối hận bản thân không nên nói nhiều thế kia.

Không biết thế nào, anh lại thấy hình ảnh của Tần Tố trên người cô. Đây đại khái cũng là lý do vì sao anh đồng ý đi xem phim với cô, lại giúp cô giải quyết phiền phức, còn có thể ngồi nghe cô giải thích nguyên nhân nói nhảm như vậy.

Thế nhưng, anh không thấy phiền đâu.

Sau đó Diệp Phàm im lặng cho đến khi tới rạp chiếu phim. Tới đó rồi mới biết rằng còn nhiều chuyện khó xử hơn sắp tới.

Cầm trên tay hai vé xem phim đã được đổi lại ở cuối tuần trước, Diệp Phàm mới phát hiện bản thân đã làm một chuyện vô cùng ngu ngốc. Vé của cô là buổi trưa, bây giờ căn bản không thể dùng được nữa.

Mời người ta đi xem phim, mà vé xem phim lại không sử dụng được. Cái này quá mất mặt đi?

Diệp Phàm không dám nhìn vẻ mặt của Đoàn Diệc Phong, hỏi người bán vé: “Xin hỏi, vé xem phim này chưa được dùng, có thể đổi thành vé xem suất chiếu tiếp theo không?”

“Xin lỗi. Vé của chị đã được đổi một lần rồi, không thể đổi nữa. Hơn nữa, vé xem phim của mấy suất chiếu tiếp theo cũng đã bán hết, chỉ còn suất chiếu lúc chín giờ tối.”

Cái này… Diệp Phàm muốn khóc 囧, chẳng biết phải làm sao nữa.

Đúng lúc này, Đoàn Diệc Phong vẫn luôn đứng sau lưng cô bỗng nhiên bước lên trước, thấp giọng nói gì đó với người bán vé.

Vẻ mặt của nhân viên bán vé kia dường như có chút kinh ngạc: “Xin ngài đợi một chút, tôi sẽ hỏi ngay.” Người đó lập tức cầm điện thoại lên, cũng nhỏ giọng trao đổi qua điện thoại.

“Ngài nói gì với cô ấy thế?” Diệp Phàm hiếu kỳ hỏi.

“Không có gì, tôi chỉ nói là tôi biết quản lý ở đây, hỏi xem cô ấy có thể dàn xếp một chút hay không thôi.”

“Thật sao?” Diệp Phàm hơi kinh