XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215300

Bình chọn: 8.00/10/1530 lượt.

h vô thức kêu một tiếng, cô như con mèo bị giày vò

điên cuồng, khuôn mặt cô cọ cọ vào ngục anh, thở dài thoải mái, tay cô

bất giác khoanh lại trước ngực. Anh cúi đầu nhìn, không kìm được cong

môi cười, đáy mắt anh đong đầy thương yêu. Có người nói, con người khi

đang bị thương sẽ sản sinh ra một tư thế bảo vệ bản thân, chẳng hạn như

hai tay ôm chân giống động tác trong bụng mẹ, hay hai tay khoanh truóc

ngực tỏ vẻ chống cự và cảnh siác bên ngoài.

Lệ Minh Vũ kéo nhẹ tay cô, đặt vào lòng bàn tay anh, nụ cười dần nặng trĩu.

Tình yêu nam nữ quá mức xa xôi, anh chỉ biết dùng cách này để xác

nhận cô vẫn ở cạnh anh.

Nhiều năm trôi qua, anh hết lần này đến lần khác nỗ lực từ bỏ cô, nhưng hết

lần này đến lần khác số phận lại đưa đẩy anh gặp cô. Như vậy, từ nay về

sau anh sẽ không từ bỏ, cũng như lần thử cuối cùng mà anh dành cho cả

hai khi ở Paris.

Đúng vậy, từ giờ trở đi dù anh và cô có giày vò lẫn nhau, anh cũng không cho cô cơ hội rời đi lần nữa.

Điện thoại bên cạnh đột nhiên phát sáng, Lệ Minh vô định thẩn cẩn

thận rút cánh tay mà cô đang ôm ra rồi bước xuống giường. Anh cầm điện thoại đi trước cửa sổ nghe máy, cố gắng đè thấp giọng nói trẩm ấm...

"Chuyện "Midi" điều tra rõ chưa?"

"Thưa anh, mọi chuyện đúng là như vậy, đều do bộ trưởng Hạ gây ra."

Lệ Minh Vũ cười nhạt, "Quả là con cáo già này đang bắt đầu phản kích. Được thôi, vậy chúng ta sẽ chơi cùng."

Cúp điện thoại xong, anh trầm mặc đứng yên tại chỗ, ánh mắt anh thoáng lạnh Lùng u ám nhìn ngoài cửa sổ.

Tô Nhiễm trở mình, rên nhẹ một tiếng đau nhức. Trong bóng tối, cô chỉ

trông thấy bóng dáng đàn ông cường tráng đứng cạnh cửa sổ, bóng dáng đó

rộng lớn nhưng cô đơn...

Cảm siác buồn ngủ nặng nề khiến cô không còn lòng dạ quan tâm chuyện khác, cô lại nhắm mắt ngủ lần nữa. Đang mơ

màng, cô nghe thấy tiếng buóc chân vô cùng nhẹ nhàng đi về phía siường

ngỏ, sau đó một bên giường hơi lún xuống, cô được ôm vào vòng ngực ấm

áp, hô hấp của cô pha đầy mùi hổ phách và hơi thở nam tính. Cô cảm thấy

một nụ hôn dịu dàng in lên mặt mình, ngưa ngứa nhưng rất ấm áp…

Guerlain cuối cùng cũng suôn sẻ nhận được tiền đầu tư đợt hai.

Tô Nhiễm cúp điện thoại, bất giác cười khổ. Xem ra Lệ Minh Vũ Thật sự giữ

lời hứa, chỉ với một điều kiện là cô phải ngoan ngoãn nghe lời. Cô vừa

cầm lấy giỏ xách, giọng nói từ trên cao vọng xuống, "Định đi đâu?"

Cô đứng lại, xoay đầu liền thấy Lệ Minh Vũ đang cài măng séc từ lầu hai đi xuống, ánh mắt anh nhắm thẳng vào cô.

"Đi tìm Tiểu Đóa. Nếu không tìm, Tiểu Đóa sẽ lo lắng." Lòng Tô Nhiễm thoáng buồn phiền vô cớ, than nhiên lên tiếng.

Lệ Minh Vũ bước xuống lầu, khoác áo vest, sắc mặt điềm nhiên như không nhìn cô, "Tôi cho phép em ra ngoài rồi?"

"Anh yên tâm. Nếu tôi đã hứa với anh thì tuyệt đối không nuốt lời. Tôi biết

mình than phận gì, cần làm gì. Trước khi anh tan sở, tôi sẽ về tới nhà." Tô Nhiễm nắm chặt giỏ xách, bổ sung, "Tiểu Đóa rất hay suy nghĩ lung

tung, tôi chỉ không muốn gây phiền phức cho anh."

Lệ Minh Vũ nhìn cô hồi lâu, mới bình thản cất giọng, "Tốt nhất em phải nhớ kĩ những điều mình đã nói."

Tô Nhiếm hít sâu, "Tôi được phép đi chưa."

"Tôi đưa em đi." Anh chợt nói, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ.

"Tô Nhiễm sửng sốt, "Không cần..." Lời nói kiên định liền bị động tác cau mày của anh vùi lấp, cô đành phải đi theo anh.

Xe nhanh chóng dừng lại trước cửa bệnh viện.

Tô Nhiễm vừa muốn xuống xe, anh liền kéo cô lại. Tô Nhiễm nhìn thấy anh đưa chìa khóa và điện thoại cho cô.

Là điện thoại của cô, rốt cuộc anh cũng chịu trả cho cô rồi ư? Còn chìa khóa này là của biệt thự.

"Gặp An Tiểu Đóa xong, phải về nhà ngay, nhớ giữ điện thoại cho kĩ." Lệ Minh Vũ thờ ơ buông lời, duỗi tay mở cửa xe cho cô.

Tô Nhiễm bước xuống, xe liền nghênh ngang rời đi. Cô cầm chìa khóa và điện thoại, vô tình phát hiện số điện thoại của anh mà cô từng xóa lại xuất

hiện trong máy...

Vừa bước vào phòng nghỉ của khu cấp cứu, Tô

Nhiễm bỗng nghe An Tiểu Đóa cái nhau ầm ĩ. May rằng người bệnh không thể vào nơi đây, bằng không sẽ thành trò hề cho mọi người.

Cô bước lại gần, thấy Quý Hâm Dao cũng có mặt, vẻ mặt cô tức giận, lườm nguýt An Tiểu Đóa.

An Tiểu Đóa kéo Băng Nựu ra đằng sau, Tức giận chỉ vào mặt Quý Hâm Dao:

"Tôi nói cô còn mặt mũi gì tới đây đòi Băng Nựu? Thương con như vậy sao

lại bỏ đi? Có bản lĩnh cả đời bỏ rơi con mình, ung dung vui vẻ với người đán ông khác đi? Cô là hạng người gì vậy? Bây giờ cô cũng biết hối hận? Đến đây đòi con sao? Cô ơi, tôi nói rõ cho cô nghe, hôm nay dù cô có

phá nát bệnh viện cũng đừng hòng cướp con về. Nếu bác sĩ Mộ đã giao Băng Nựu cho tôi chăm sóc, vạy cô còn không hiểu ý anh ấy sao? Còn vác mặt

đến đây giở thói ngang ngược, không mở to mắt xẹm đây là địa bàn của

ai."

Đới với bản lĩnh mắng người của An Tiểu Đóa, Tô Nhiễm đã

từng lĩnh giáo qua. Bình thường, cô nhã nhặn rộng lượng, nhưng một khi

đã giận dữ, kẻ gây sự đừng mong sống yên. Xem tình cảnh này, Quý Hâm

Giao có lẽ bị mắng từ nãy tới giờ.

Cô ta chắc chắn không ngờ An

Tiểu Đóa có thể mắng người đến mức như vậy, kh