Lạnh Lùng Lộ rõ ý đồ.
Tô Nhiễm chợt cười, một nụ cười bất lực và chua xót, hốc mắt cô khô khốc,
nước mắt cô sớm đã chảy ngược vào trong. Nỗi đau này có là gì, ngay cả
tôn nghiêm cũng đánh mất, như vậy mới đáng sợ phải không?"
"Dù là bà Lệ, tôi cũng chỉ là công cụ của anh. Lệ Minh Vũ, tôi biết rõ anh
muốn làm gì. Được, tôi đồng ý với anh, nhưng tôi muôn Mộ Thừa và
Guerlain bình an vô sự."
"Nhớ kỹ, bây giờ em không có tư cách bàn điều kiện với tôi." Lệ Minh Vũ nghe cô liên tục nhắc tới Mộ Thừa, anh
càng thêm cáu giận, lãnh đạm buông Lòi.
Tô Nhiễm nắm tay, phẫn nộ trợn mắt nhìn anh.
"Muôn họ bình an vô sự, tốt thôi, tôi cũng muôn nhìn em có tài cán gĩ mà hy
sinh vì hai ngưòi này, nhất Là Mộ Thừa của em." Giọng anh nặng nề"
Tô Nhiễm trông thấy nguy hiểm nơi mắt anh, cô biết mình đã bí đường, hít
sâu, Lạnh nhạt nói: "Bây giờ, mọi quyền chủ động không phải đều nằm
trong tay anh ư? Chín ngày này, anh có thể sỉ nhục tôi, nhưng mong anh
vì bản thân mình mà tích chút đức, Mộ Thừa dù sao vẫn là cậu của anh.
Còn nữa, anh nhớ kỹ, tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho hành vi ngày hôm nay của anh. Tôi khinh bỉ anh, coi thường anh..."
"Em chán sống
rồi phải không?" Lệ Minh Vũ bình thản cất tiếng, giọng điệu anh trầm
xuống, như một điềm báo "gió thổi mưa giông trước cơn bão" nguy hiểm.
Tô Nhiễm Lạnh lẽo đôi mặt với anh. "Qua đây." Lệ Minh Vũ ra Lệnh.
Cô bất động.
"Chút xíu thành ý cũng không có, xem ra hai người này chăng có địa vị gì
trong lòng em." Lệ Minh Vũ liền cầm điện thoại, ấn vào một dãy SỐ, đâu
dây bên kia nhanh chóng nghe máy.
"Cảnh sát Hứa, tôi Là Lệ Minh
Vũ, tôi vừa nghĩ ra đôi điều về chuyện của Mộ Thừa." Anh từ tốn nói
chuyện điện thoại, nhưng vẫn nhìn Tô Nhiễm chăm chú, "Đột nhiên tôi nghĩ đến một sự việc..."
"Đừng mà." Tô Nhiễm vô cùng sửng sốt, vội tiên lên trước, lăc đầu.
"À, xin Lỗi, do tôi nhớ nhầm. Cánh sát Hứa, thật ngại quá." Lệ Minh Vũ cong môi cười thỏa mãn, trò chuyện vài câu rồi cúp máy.
Tô Nhiễm khẽ thở dài, loáng cái tay anh giơ lên xoa nhẹ đầu cô, ra vẻ như
đang nuông chiều, trầm giọng nói: "Chiu tới gần tôi rồi? Em ngoan ngoãn
nghe lời, không phải tốt hơn sao?"
Cô ngẩng đầu, giận đến run
người. "Chỉ tiếc, mọi việc em làm đều vì người đàn ông khác." Mắt Lệ
Minh Vũ tối sầm, tay anh siết chặt cô. Bộ dạng Tô Nhiễm Lúc này càng
khiến anh nổi cáu, "Thực sự coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai. Em
nói thử xem, hôm nay em bỏ trốn cùng anh ta, món nợ này tôi nên tính như thế nào, hmm?"
Cô biết một khi đã Lọt vào tay anh, chắc chắn không có chuyện gì tốt lành. Tô Nhiễm nhíu mày, cắn mạnh môi, nhìn anh trân trân.
Gương mặt tuân tú của Lệ Minh Vũ chầm chậm tới gần cô, hệt như cuối cùng cũng tóm được con thỏ chạy thoát từ lâu, "Không nghe lời, tôi chỉ có thể dạy dỗ để em nhớ rõ, chuyện gì có thể làm, còn chuyện gì không thể làm." Ánh trăng chiếu sáng qua rèm cửa, khẽ hôn khuôn mặt phụ nữ nhợt nhạt
trên giường, cô nhắm nghiền mắt, hàng mi dài run nhẹ theo từng nhjp hô
hấp. Đợi đến khi anh thỏa mãn, cô cũng đã thiếp đi với vầng trán vã đầy
mồ hôi.
Bàn tay anh nhanh chóng lau khô, rồi vén những sợi tóc bết trên trán cô sang bên.
Một hồi hoan lạc qua đi, Tô Nhiễm
chỉ như con tôm cuộn người trong lòng anh, còn Lệ Minh Vũ lại mất hết buồn
ngủ, tựa nửa người vào đầu giường, cúi nhìn người phụ nữ đang ngủ say
trong lòng mình.
Anh cho rằng bản thân sẽ dễ dàng chìm vào giấc
ngủ, ít ra sẽ không giống bốn năm qua, thuờng xuyên mãt ngủ đến sáng.
Nhìn Tô Nhiễm gốì đầu trên tay mình, Lệ Minh có cảm giác như quay lại
bốn năm trước.
Hết thảy mọi thứ ở đây đều không thay đổi. Anh
mướn người đến quét dọn nhà cửa theo giờ nhưng không cho phép dịch
chuyển mọi đồ vật trong nhà. Hoàn cảnh nơi đây vẫn mãi như cũ, nhưng
lòng nguời giờ đây đã đổi thay.
Vui sướng bốn năm sau cùng cô,
dường như lấp đầy cõi lòng trống rỗng suốt bốn năm qua của anh. Mùi
hương của cô, hơi thở của cô, độ ấm của cô mang lại hạnh phúc ấm áp cho
trái tim rỗng tuếch đã hóa thành giá lạnh vẻ ảm đạm từ lâu của anh.
Nhưng vì sao, ngay khoảnh khắc này anh vẫn như vậy?
Anh khẽ vuốt
trán cô, cô ngủ rất ngoan, vẫn hiền lành, thuần khiết điềm đạm giống cô
của bốn năm trước. Đêm đó vào bốn năm trước, anh cũng từng ngắm nhìn cô
như thế này trong màn đêm tĩnh lặng, cô cũng ỷ lại nép mình vào lòng
anh, tìm nơi dễ chịu nhất đi vào giấc ngủ. Ánh mắt tối thẳm của Lệ Minh
Vũ lộ rõ vẻ dịu dàng chưa bao giờ có, người ngoài cũng chưa bao giờ gặp
qua. Anh chưa từng nghĩ bản thân vẫn còn cơ hội có cô, cũng chưa từng
cảm giác được bản thân vẫn sẽ có cô thế này, chỉ cần cúi đầu, vòng chặt
khuỷu tay, cô liền thuộc về một mình anh, chỉ đơn giản như vậy.
Từ khi quyết đinh để bản thân đi con đường tối tăm nhiều lọc lừa, Lệ Minh
Vũ chưa bao siờ chăm chú nhìn một người phụ nữ, nhất là sau khi đã ngủ
say, cùng phụ nữ ngủ cùng giường cùng gối đến sáng, cũng chỉ có mỗi Tô
Nhiễm.
Ánh sáng leo lắt hắt lên trán Tô Nhiễm, mồ hôi đã được anh lau khô sạch sẽ. Cứ lằng lặng nhìn cô hồi lâu, Lệ Minh Vũ không nén nỗi tình c