Old school Swatch Watches
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226663

Bình chọn: 8.5.00/10/2666 lượt.

" Lệ Minh Vũ ôm cô vào lòng, điềm tĩnh nhìn hai người đàn ông trước mắt.

Mộ Thừa đau lòng nhìn khuôn mặt hốc hác của Tô Nhiễm, anh làm sao không

biết cô mệt? Bao lời muốn nói dồn nén trong lòng, anh đều bộc lộ ra

hết...

"Lệ Minh Vũ cậu biến Tiểu Nhiễm thành cái gì? Phương tiện

khoe khoang thành quả chiến đấu của cậu?" Anh thản nhiên nhìn Lệ Minh

Vũ, "Nếu cậu thật sự quan tâm Tiểu Nhiễm thì cần theo dõi nội tâm của cô ấy! Lẽ ra bốn năm trước cậu phải tìm hiểu người phụ nữ mà cậu cưới làm

vợ, nhưng đáng tiếc cậu không làm. Nếu hồi trước cậu biết quan tâm cô ấy nhiều hơn, đâu đến mức tôi trông thấy cô ấy trong bệnh viện tâm thần!

Tôi nói cậu biết, tôi yêu Tô Nhiễm nên tôi tôn trọng mọi quyết định của

cô ấy, nhưng không có nghĩa tôi nhượng bộ cậu!"

Anh vừa nói xong, hai tràng âm thanh kinh ngạc cùng lúc vang lên...

"Cái gì?"

Là An Tiểu Đóa và Tiêu Diệp Lỗi.

Tô Nhiễm từng ở bệnh viện tâm thần? Sao họ không biết chuyện này?

"Tô Nhiễm?" Tiêu Diệp Lỗi đau xót nhìn cô.

Hốc mắt An Tiểu Đóa thoáng cái đỏ ngầu.

Sắc mặt Tô Nhiễm trắng bợt, không gian xung quanh như ngừng lại, cô cảm

nhận rõ ràng thân thể Lệ Minh Vũ cứng ngắc. Mãi lâu sau, anh mới mở

miệng, giọng anh như đang kìm nén một cảm xúc nào đó, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.

"Bệnh viện tâm thần gì?"

Tay anh run rẩy, nhưng cố gắng siết chặt kìm nén.

"Cậu như thế nào để Tô Nhiễm bị ức đến bệnh viện tâm thần, tôi nghĩ cậu hiểu rõ hơn ai hết thì phải? Khoảng thời gian đó ý nghĩ duy nhất của Tô

Nhiễm chỉ là tự sát, khi cô ấy đập mạnh đầu vào góc tường, cậu đang ở

đâu? Tới bây giờ, tôi đều cho rằng đàn ông mưu cầu danh lợi là chuyện

hết sức bình thường, thế nhưng Minh Vũ, nếu thành công của bản thân cậu

xây dựng trên thương tổn Tiểu Nhiễm, như vậy ngay cả cầm thú cũng không

bằng." Từng lời từng chữ của Mộ Thừa đều lạnh tanh.

Lệ Minh Vũ ngây ngẩn, anh hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra bốn năm trước.

Tiêu Diệp Lỗi cáu giận, quát Lệ Minh Vũ: "Lệ Minh Vũ, tôi giết anh!" Sau đó, anh liền đẩy Tiểu Đóa, nhào lê trước,

Tô Nhiễm đột nhiên chắn trước người Lệ Minh Vũ, trấn tĩnh nhìn Tiêu Diệp Lỗi.

Tiêu Diệp Lỗi bỗng nhiên dừng lại, "Tiểu Nhiễm..."

"Đủ rồi, Diệp Lỗi, đừng làm tôi khó xử nữa được không?"

Lệ Minh Vũ lúc này mới định thần, cau máy kéo Tô Nhiễm lại cạnh anh.

Tô Nhiễm kinh hãi nhìn anh, cố gắng suy đoán tâm trạng anh qua nét mặt,

nhưng anh trầm tĩnh đến đáng sợ. Anh chỉ quan sát Mộ Thừa, bình thản lên tiếng: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Chỉ có điều sau này chuyện của Tô

Nhiễm, anh hoặc cậu..." Anh quay đầu dõi mắt về phái Tiêu Diệp Lỗi, gằn

từng chữ: "Đều không có bất cứ liên quan gì."

Giọng anh tuy lãnh đạm nhưng âm vang hữu lực, không chỉ khiến Mộ Thừa và Tiêu Diệp Lỗi giật mình mà ngay cả Tô Nhiễm cũng ngây ngẩn quay đầu

nhìn anh. Anh muốn làm gì? Rõ rang hết chín ngày anh và cô sẽ không còn

quan hệ gì nữa.

"Đi thôi." Lệ Minh Vũ thu hồi đường nhìn, kéo tay cô ra ngoài.

"Khoan đã!" Lần này là giọng Tiêu Diệp Lỗi vọng đến từ phía sau, anh hít sâu,

nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao lớn lạnh lùng của Lệ Minh Vũ, nói, " Sở dĩ Tiểu Nhiễm ở bệnh viện là vì suýt nữa cô ấy đã bị một đám lưu manh

cường bạo. Tôi không biết cô ấy sốt ruột đi đâu, chỉ biết nếu không vì

vết thương của tôi, cô ấy sẽ không đến bệnh viện."

Bả vai Lệ Minh Vũ thoáng phát run nhưng không ngoảnh đầu, cũng không dừng chân, anh nắm chặt tay Tô Nhiễm, dẫn cô rời bệnh viện.

Tiêu Diệp Lỗi ngồi phịch xuống đất, An Tiểu Đóa vô thức dõi mắt về Mộ Thừa, vẻ mặt anh cô đơn làm cô đau nhói...

Lần này cô hoàn toàn mù mờ rồi, bốn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lệ Minh Vũ lái xe còn Tô Nhiễm ngồi ghế phụ, từ bệnh viện đi ra đến giờ

không ai nói với nhau câu nào. Bầu không khí trong xe im lặng vô cùng,

cô hơi nhướng mắt theo bản năng len lén nhìn anh, thấy anh mím môi thành đường thẳng, thần sắc anh điềm tĩnh, nhưng ánh mắt như đang ẩn dấu điều gì, cô vội vàng cụp mắt không dám tiếp tục nhìn anh.

Ánh mắt rơi vào miếng băng vết thương trên tay cô, cô xót xa nghĩ tới Mộ Thừa. Kì

thực, cô rất mong Mộ Thừa có thể tìm được người phụ nữ anh yêu bầu bạn

suốt đời. Nhưng lẽ nào Mộ Thừa không biết Tiểu Đóa thích anh.

Đang muốn thở dài, người đàn ông bên cạnh mở miệng, "Vết thương của em sâu không?"

Tô Nhiễm hơi sửng sốt, lập tức lắc đầu.

Anh không nói thêm gì, ánh mắt sa sầm, đạp ga mạnh hơn.

***

Về Bán Sơn, anh gọi thức ăn ngoài, còn Tô Nhiễm như búp bê vải lặng phắc

dựa người và sofa, cô nhắm nghiền mắt nhưng lỗ tai lại giống như rada

lắng nghe động tĩnh bên ngoài, cô sợ Lệ Minh Vũ đột nhiên xông lên gây

chuyện với cô. Dù sao, anh cũng từng cảnh báo cô, sáu giờ phải đến nhà

hàng, đừng để anh chờ.

Cô sợ việc xảy ra hôm nay, sống ngần ấy

năm trên đời cô chưa trải qua chuyện gì đáng sợ như vậy. Cô mệt mỏi, dựa người vào sofa muốn ngủ. Cách duy nhất điều tiết thần kinh cho người

khi lo âu cực độ chính là ngủ.

Lim dim không biết được bao lâu, cô nghe giọng Lệ Minh Vũ hạ xuống, "Ăn."

Cô vô thức mở mắt, phát giác bản thân không biết đã ngủ từ lúc nào, t