hơn ba tiếng, Tô Nhiễm ngồi trong quán, anh đứng bên ngoài, im lặng ngắm nhìn.
Sau đó vài ngày, anh phát hiện Tô Nhiễm luôn dạo phố một mình, ăn cơm một
mình, đến tiệm sách một mình, lại một mình đến quán cà phê ngồi im suy
tư, thỉnh thoảng cô cũng hẹn bạn thân. Khi ở trước mặt bạn thân, cô mới
cười nói vui vẻ, như hoa lê ngày xuân, xinh đẹp như làm toàn bộ thế giới mất đi màu sắc.
Theo sau cô như hình với bóng vài ngày, anh như
bị ma ám. Anh biết rõ đó là cháu dâu của mình, nhưng vẫn không có cách
nào đè nén nỗi nhớ nhung và quan tâm tới tình hình của cô. Đoi khi anh
có thể đứng chờ mấy tiếng đồng hồ, chỉ để thấy nụ cười của cô.
Anh chưa bao giờ biết rằng tình yêu hóa là như thế. Cho dù chỉ nhìn một
chút, trong lòng đã tràn đầy hạnh phúc. Anh gần như đã quên anh đã là
đàn ông có vợ, cho đến khi Quý Hâm Dao gọi điện thúc giục anh về, anh
mới chợt bừng tỉnh!
Anh đang làm cái gì? Thật đáng hổ thẹn khi đi nhìn trộm người phụ nữ của cháu anh?
Cứ như vậy, anh ép bản thân phải quên đi, buộc bản thân không được nhớ, lên máy bay ra nước ngoài lần nữa.
Nhớ thương là thuốc độc, nó không ngừng ăn mòn tâm trí gặm nhấm linh hồn
anh, làm con người anh trở nên chết lặng, trống rỗng. Anh cứ như vậy,
cho dù đã rời khỏi thành phố đó, hình bóng Tô Nhiễm vẫn ngày đêm len lỏi trong đầu, trong mơ.
Mỗi khi anh tỉnh dậy từ trong mộng, chỉ
còn lại tĩnh mịch vô tận. Anh nhìn Quý Hâm Dao đang ngủ say bên cạnh,
anh không khỏi cảm thấy xa lạ. Khoảng khắc đó, anh mới phát hiện bản
thân lại ích kỷ đến vậy, tại sao chỉ vì trách nhiệm mà làm để lỡ cuộc
sống của nhau?
Loại tình cảm đè nén đến khi Quý Hâm Dao mới sinh
con xong liền bỏ đi, khoảng khắc đó anh hiểu rằng đó là giải thoát. Khi
anh không chịu đựng nổi nữa liền lấy danh nghĩa chuyên gia nguyên cứu về nước, lại bất ngờ khi gặp Tô Nhiễm ở bệnh viện tâm thần!
Anh
không hiểu chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi sao lại có thể phát sinh chuyện
này. Lần đầu tiên anh tới gần Tô Nhiễm như vậy, cô giống như một chú thỏ hoảng sợ cuộn mình đầu giường, trên đầu quấn băng gạc kín mít. Cô không còn cười nữa, chỉ có gương mặt tái nhợt, đôi mắt trong veo giờ đây chỉ
có hoảng loạn cùng bất an vô tận. Cô mắc trứng trầm cảm, chứng trầm cảm
nặng. Chứng trầm cảm này khiến cô có ý nghĩ tự sát.
Có trời mới
biết, giấy phút đó anh muốn ôm cô vào lòng biết bao, nhưng lại sợ dọa
cô, nên cố nén đau đớn xuống, dịu dàng nói với cô: Đừng sợ, anh là bác
sĩ chữa trị của em, Mộ Thừa.
Anh rất muốn giết chết Lệ Minh Vũ,
một cô gái tốt đẹp dịu dàng lại bị hắn dẫm đạp thành thế này. Hắn đã hủy hoại nụ cười của cô. Sau đó anh nghe mẹ Tô Nhiễm vô tình nhắc tới việc
Tô Nhiễm đã ly hôn, ngay lập tức anh quyết định sẽ dẫn cô đi.
Bốn năm qua, anh chưa một lần nhắc đến chuyện cũ trước mặt cô. Anh không
muốn làm Tô Nhiễm mang tâm lý nặng nề ở bân cạnh anh. Anh muốn bắt đầu
lại một lần nữa, bắt đầu cuộc đời của anh cũng là bắt đầu cuộc đời cảu
cô. Nếu như có thể anh thật sự hy vọng hai người có thể sống chung.
Đến tận bây giờ, anh chưa từng nghĩ sẽ buông tay.
Tô Nhiễm hốc mắt ửng đỏ, cho dù anh không nói cái gì, cô mới biết háo ra
cho tới nay, anh đã phải chịu đựng đứng cách xa cô. Đau thương như một
lưỡi cưa ra sức kéo nát lòng cô. Cô đưa tay khẽ vuốt ve hàng chân mày
của anh, mỗi mỗt hơi thở mang đầy chua xót.
"Mộ Thừa, những điều
đó anh vốn không cần phải chịu đựng. Tại sao đối xử tốt với am như vậy?
Am thực sự không phải người con gái xứng đáng để anh yêu."
"Xứng đáng." Mộ Thừa nhìn cô, "Chỉ cần có thể làm em vui vẻ, cái gì cũng xứng đáng."
Tô Nhiễm hít thở sâu một hơi, đè nén nước mắt muốn trào dâng, ngón tay
lướt qua khuôn mặt anh, "Anh biết không. Bốn năm nay, em luôn nghĩ, nếu
như lúc đó em không lấy Lệ Minh Vũ, không phải bà Lệ, chúng ta liệu có
thể đến với nhau? Chuyện này em luôn suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. Mộ
Thừa, anh là người đàn ông tốt, nếu như lúc đó em chưa lập gia đình, nếu như không có Lệ Minh Vũ, em sẽ yêu anh, thật sự sẽ yêu anh. Em sẽ rất
vui vẻ sống cùng anh."
Lồng ngực Mộ Thừa đập phập phồng, nắm chặt vai cô: "Bây giờ chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau, chỉ cần em rời khỏi
cậu ta, chúng ta sẽ lập tức về Paris, hoặc là em muốn đi đâu cũng được,
chúng ta sẽ không xa nhau nữa."
Tô Nhiễm nghe thế nước mắt tuôn rơi, lắc đầu.
"Tại sao? Tiểu Nhiễm tại sao?" Mộ Thùa nóng nảy, nhìn nước mắt cô càng thêm
đau lòng, "Trừ khi em nói cho anh biết, em còn yêu cậu ta. cho dù năm đó cậu ta đã gây cho em quá nhiều tổn thương, em vẫn không bỏ hắn."
"Em.."
Mộ Thừa không đợi nghe cô thừa nhận hay phủ nhận liền cúi đầu hôn môi cô, anh bỗng sợ nghe câu trả lời từ miệng cô.
Mộ Thừa không đợi cô mở miệng khẳng định hay phủ nhận liền cúi đầu hôn lên môi cô, anh đột nhiên rất sợ nghe được đáp án từ miệng cô, Khi hai cánh môi dán vào nhau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, mang theo không khí
lạnh lẽo!
Tiếng cửa bị giật mạnh làm giật mình hai người trong phòng.
Mộ
Thừa buông Tô Nhiễm ra, theo bản năng quay đầu nhìn phía cửa, cơ thể cao lớn nao nao. Tô Nhiễm đứng hình phía