Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226691

Bình chọn: 7.00/10/2669 lượt.

hấy

anh xoay người đi vào phòng ăn, cô giơ tay dụi mắt lại thấy mùi thơm

thoang thoảng, đây là? Nhìn thùng rác dưới chân mới nhận ra khăn ướt, cô kinh ngạc xoay đầu ngóng theo bóng lưng đàn ông đã khuất từ lâu, anh

vừa...lau tay giúp cô?

Đến phòng ăn, Tô Nhiễm trợn to mắt. Trời

ạ, sao người này gọi nhiều món thế này? Cô lặng thinh ngồi xuống, Lệ

Minh Vũ rót ly nước ấm, đặt trước mặt cô, bình thản cất giọng, "Ăn nhanh đi."

"Ừm." Tô Nhiễm đoán không ra tâm trạng của anh, thấy anh

không nổi giận, cô lật đật cầm bộ đồ ăn. May mắn anh gọi món Trung nên

chỉ cần dùng đũa là ăn được.

Suốt quá trình dùng bữa đều im ắng,

thi thoảng âm thanh đồ ăn va chạm vang lên, lúc mới ăn Tô Nhiễm còn hơi

lo sợ, nhưng quá đói bụng nên cô chẳng nghĩ được gì, thoải mái ăn cơm.

Lệ Minh Vũ không nói chuyện, anh ăn nhanh nhưng không nhiều, nên đến khi anh ăn xong, Tô Nhiễm vẫn còn hơn nửa chén cơm.

Lệ Minh Vũ ăn

xong nhưng không có ý rời khỏi, anh đứng dậy rót nước rồi ngồi xuống,

anh chầm chậm uống nước, tiện tay cầm tờ báo cạnh bàn giở ra đọc.

Cảnh này bình thường không có gì, nhưng hôm nay Tô Nhiễm cảm thấy rất mất tự nhiên, cô nhìn chăm chú nửa chén cơm chưa ăn hết, nhướng mắt nhìn qua

gương mặt Lệ Minh Vũ, ánh đèn pha lê mĩ lệ lưu chuyển trên người, bao

phủ thần sắc vô cùng yên ổn của anh.

Cô vô thức nuốt nước bọt,

buông đũa, vừa định báo với anh cô đã no, thì nghe anh nhàn nhạt ra

lệnh, "Không bỏ mứa". Sau đó, anh lật lại tờ báo, uống một hớp trà, vẫn

không nhìn cô như trước.

Cảm giác này khiến toàn thân cô lạnh

lẽo, rõ ràng anh không nhìn cô, nhưng nhất của nhất động của cô anh đều

biết hết. Cô đành ngậm ngùi ăn hết cơm, uống nước xong, cô muốn đứng dậy thu dọn bát đũa.

"Để đó, em về phòng đi."Lệ Minh Vũ đặt tờ báo sang bên, thờ ơ lên tiếng, đứng dậy cầm bát đũa trong tay cô, bắt đầu dọn dẹp.

Tô Nhiễm không hiểu suy nghĩ của anh, đành lặng lẽ bước ra ngoài, đến cửa

phòng, cô không kìm được quay đầu nhìn anh một cái. Anh đang chăm chí

dùng màng bọc thực phẩm bảo quản món ăn, sau đó đặt từng thứ vào tủ

lạnh, rồi xắn tay áo mở vòi nước rửa chén.

Từ đầu đến cuối cô chỉ trông thấy lưng anh, đứng dưới ánh đèn, bóng lưng anh cao lớn lạnh

lùng, tay Tô Nhiễm giật giật nhưng rung động vẫn lan tràn khắp tim cô.

Cô chưa bắt gặp anh làm việc này bao giờ, mấy hôm nay ăn ở nhà đều do cô dọn dẹp hết thảy.

Hóa ra, anh cũng biết rửa chén.

Không biết thế nào, nhưng bóng anh đứng đó rất đẹp...

Trở lạ phòng ngủ, Tô Nhiễm nằm ngay xuống giường lăn qua lăn lại mất hết

buồn ngủ. Cô nhìn đồng hồ trên tường tích tắc trôi qua, nhớ tới mọi

chuyện phát sinh hôm nay, nhất định anh đang tích cóp cơn giận? Có khi

nào anh bộc phát thú tính quá độ?

Cô bắt anh leo cây suốt một

giờ, dựa theo tính cách của anh gọi điện cho cô, không ai nghe máy nhất

định anh sẽ giận, tới bệnh viện lại trông thấy Mộ Thừa hôn cô, sau đó bị Tiêu Diệp Lỗi đấm một đấm... Tiêu rồi, Tô Nhiễm vùi mặt vào gối, khao

khát bóp chết ngạt bản thân. Cô nghĩ thế nào cũng thấy đêm nay có nguy

hiểm, anh làm sao có thể tha thứ đơn giản như vậy?

Đang hoang

mang, Lệ Minh Vũ mở cửa phòng ngủ bước đến, trông thấy cô cuộn người

trên giường, đáy mắt anh thấp thoáng thương yêu nhưng giọng nói lại ra

vẻ lạnh lùng...

"Đứng dậy, đi tắm!"

Ơ?

Tô Nhiễm đột nhiên đứng dậy, lườm Lệ Minh Vũ, hơi thở cô dần gấp gáp hơn, cô biết

anh sẽ không buông tha cô, giờ này còn muốn cô tắm cho anh ư? Biết đâu

khi anh nổi nóng lại quăng cô vào nước thì sao...

"Tay tôi bị thương, không tắm cho anh được, nếu không..."

"Nói bậy gì vậy? Mau đi vào phòng tắm!" Lệ Minh Vũ gầm nhẹ, ánh mắt khó chịu.

Anh bất ngờ hét to dọa Tô Nhiễm hoảng sợ, vì vậy cô buộc lòng theo anh vào phòng tắm...

Hơi nóng dày đặc tỏa ra từ bồn tắm, giăng sương mờ mịt khắp kính phòng.

Tô Nhiễm miễn cưỡng đi đến thấy Lệ Minh Vũ vẫn đứng yên tại chỗ, cô thở

dài, còn chưa lên tiếng anh đã kéo cô đến bên cạnh, vươn tay cởi cúc áo

trước ngực cô.

"Anh làm gì?" Cô vội túm tay anh, đôi mắt trong vắt trừng to.

"Bỏ tay ra." Lệ Minh Vũ thoáng bực bội, nhàn nhạt cất giọng: "Tẩy sạch mùi đàn ông khác trên người em."

Ơ...

Lúc này Tô Nhiễm mới ý thức được hóa ra anh tắm cho cô.

"Tôi tự tắm được rồi." Dù anh không nói, cô cũng muốn tắm. Vừa nghĩ đến

chuyện xảy ra ban ngày, cô vừa buồn nôn vừa sợ hãi. Nếu khi đó Diệp Lỗi

đến chậm hơn thì cô coi như tiêu đời.

Cô ngượng nghịu khiến Lệ

Minh Vũ càng thêm bất mãn, "Lải nhải". Chỉ buông ra hai chữ, anh tiếp

tục cởi áo thay cô. Tô Nhiễm còn chưa kịp ngăn cản, loáng cái cảnh xuân

đã lộ ra hết.

Trống ngực cô đập dồn dập, xung quanh rãnh ngực sâu còn lưu lại vết cắn mút xanh tím, có dấu vết cũ, còn có... dấu vết mới.

Áo tuột đến đầu vai, Lệ Minh Vũ hơi nheo mắt, dau đó anh lại lần lượt cởi

hết quần áo trên người cô. Tô Nhiễm không biết anh đang nhìn gì, chỉ cảm thấy ánh mắt anh quá sắc bén, cô liền theo bản năng giơ tay ôm ngực.

"Bỏ tay xuống!" Anh bình tĩnh ra lệnh, hơi thở nặng nề như đang kìm chế cơn giận.

Nhướng mắt lướt qua anh, cô bỗng kinh hãi, mắt anh ngậ