Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226021

Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.

?" Giọng Tô

Nhiễm rất dịu dàng. Trước nay cô đều không muốn thừa nhận điều này,

nhưng hành vi và lời nói của ông từ lần trước ở bênh viện, khiến cô ý

thức rõ ràng, đôi khi người quan tâm thực sự chưa hẳn là người nói nhiều nhất. Tiêu Quốc Hào chính là như vậy, ông không phải kiểu đàn ông giỏi

biểu đạt, ông thích giấu mọi thứ trong lòng. Quả thực ông là một người

đàn ông rất tốt.

Tiêu Quốc Hào không ngờ Tô Nhiễm sẽ nói như vậy, mắt ông dâng tràn xúc động, nhưng mau chóng giấu đi, gật đầu liên tục,

"Được, được, phải, phải rồi." Một người đàn ông chất phát chỉ biết biểu

đạt như thế này.

Tô Ánh Vân và Tiêu Quốc Hào tiễn họ rất xa, gần đến nơi đậu xe, Tô Ánh Vân bỗng gọi Tô Nhiễm...

"Tiêu Nhiễm..." Bà đi lên trước, nhìn Lệ Minh Vũ một cái, rồi nhìn Tô Nhiễm,

"Mẹ có việc muốn nói với cậu ta, hai người ra trước đi."

Tô Nhiễm biết nỗi lo của mẹ, dọc đường cô luôn muốn nói nhưng lại thôi.

"Em lên xe trước chờ anh." Lệ Minh Vũ quay đầu nhìn cô, bình thản nói.

Tô Nhiễm gật đầu, nhìn mẹ rồi lên xe.

"Qua kia nói chuyện." Tô Ánh Vân nói, dẫn đường đi trước.

Lệ Minh Vũ theo sau, cách xa vị trí đậu xe, hai người mới dừng chân.

Ánh nắng dịu dàng chiếu sáng gương mặt Tô Ánh Vân, đôi mắt bà trầm tĩnh,

bình lặng như một người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, "Tôi nói

thẳng, rốt cuộc cậu muốn thế nào? Không phải cậu đã kết hôn với Tiểu Vy

ư? Vì sao muốn sống chung với Tiểu Nhiễm?"

Ánh mắt Lệ Minh Vũ đồng dạng trầm tĩnh, "Cô Tô, cô định nói những chuyện này với cháu?"

Một câu cô Tô thể hiện sự xa lạ, Tô Ánh Vân hiển nhiên nghe thấy khó chịu,

"Nếu cậu đã kết hôn với Tiểu Vy, theo lý nên gọi một tiếng mẹ vợ."

Lệ Minh Vũ cười nhàn nhạt, đáy mắt bất giác u ám, "Việc của Hòa Vy không

liên quan đến cháu." "Cậu có ý gì?" Tô Ánh Vân nghe ra ngụ ý của anh,

"Tiểu Vy không liên quan, vậy Tiểu Nhiễm thì sao? Cậu muốn nói với tôi,

việc đã qua của Tiểu Nhiễm liên quan đến cậu?"

Lệ Minh Vũ không trả lời, hờ hững, "Cô còn việc gì khác không?"

Tô Ánh Vân sửng sốt, bà có thể cảm nhận rõ thái độ lạnh nhạt và không phối hợp của anh, cau mày, "Còn một việc."

"Mời cô nói." Anh lễ phép nhưng vô cùng xa cách đáp trả.

"Tránh xa Tiểu Nhiễm, trả lại cuộc sống bình yên cho Tiểu Nhiễm, giống bốn năm trước Tiểu Nhiễm lựa chọn từ bỏ cậu." Tô Nhiễm là đứa con bà đứt ruột

sinh ra, thần sắc con bà lo âu sao bà không phát hiện được Tiểu Nhiễm

không tự giác nhắc đến chuyện bản thân, nên bà không biết tại sao Lệ

Minh Vũ lại xuất hiện lần nữa trong cuộc đời Tiểu Nhiễm, nhưng dự cảm

không lành mãi quẩn quanh trong lòng bà.

Tiểu Nhiễm, bà hiểu đứa

con này, một khi đã từ bỏ, tuyệt đối sẽ không chạm vào lần thứ hai, khả

năng muốn Tiểu Nhiễm chủ động lại gần Lệ Minh Vũ không cao.

Lệ Minh Vũ không giận chỉ cười, nhưng nụ cười lạnh giá khiếp sợ, "Không có khả năng." Tô Ánh Vân thảng thốt, "Cậu nói gì?"

Lệ Minh Vũ nhìn bà, lạnh lùng nơi đáy mắt dần rút đi, cười nói:

Tiểu Nhiễm, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy, cháu không thể để cô ấy rời đi lần nữa."

"Cậu..."

"Cũng đã trễ, cháu còn có việc, xin phép cô đi trước." Lệ Minh Vũ hết sức lế phép, nói xong anh liền xoay người bỏ đi.

Tô Ánh Vân dõi theo bóng lưng anh càng đi càng xa, cảm thấy lạnh rùng mình. Rốt cuộc bà từng gặp anh trước đây hay chưa?

Bên này, Lệ Minh Vũ đi về phía xe đang đậu, nụ cười trên môi lặng lẽ biến mất, ý lạnh lan tràn đáy mắt...

***

Về Bán Sơn, vừa vào cửa, Tô Nhiễm liền muốn lên lầu...

"Đứng lại." Giọng đàn ông quát lạnh như mệnh lệnh đến từ phía sau.

Tô Nhiễm khựng người, đứng yên tại chỗ, bàn chân đạp lên bậc thang chầm chậm thả xuống.

Lệ Minh Vũ ngồi trên sofa, bực bội nhìn cô chằm chằm, sự trầm mặc suốt dọc đường biến thành giận dữ, loáng cái bùng nổ, "Em qua đây cho tôi!"

Tô Nhiễm thấy sắc mặt anh khó chịu, không dám dây vào, cắn môi, buộc lòng đi tới, ngồi ở sofa đối diện anh.

"Điện thoại em đâu?" Lệ Minh Vũ nhìn thấy cô ngồi xuống, anh bình tĩnh hỏi,

đưa tay tháo cravat xuống, ác ý ngầm ẩn vào thần sắc của anh.



gãi đầu, gượng gạo trả lời: "Điện thoại hình như đã mất..." Không đúng

nha, sao anh lại nhanh chóng đến thị trấn Hoa Điền tìm cô?

Cơn

giận trong mắt Lệ Minh Vũ bốc cháy nhưng cố gắng nhẫn nhịn, từ túi áo

trước ngực cầm ra điện thoại, ném sang bên, "Tô Nhiễm, có phải em chán

sống không? Tôi nói thế nào với em, một câu cũng không nhớ?"

Điện thoại trên sofa thu hút sự chú ý của Tô Nhiễm, nheo mắt nhìn, cô hết

sức ngạc nhiên, là điện thoại của cô. Đúng rồi, anh nhất định xem nhật

kí cuộc gọi mới biết cô đi đâu đây mà, vậy cô khỏi lo điện thoại mất.

"Không cho em nheo mắt." Lệ Minh Vũ gầm lên.

Tô Nhiễm hoảng sợ, lật đật mở mắt, nhưng hết sức khó chịu, mọi thứ đều lờ

mờ, cô vặn lại anh, "Nhưng không nheo mắt, tôi nhìn không rõ mà."

Lệ Minh Vũ nghe vậy càng giận, đập mạnh bàn một cái, cốc nước trên bàn

chấn động lảo đảo, "Em còn biết bản thân nhìn không rõ? Tôi cứ tưởng em

là siêu nhân, vừa phẫu thuật là em khôi phục thị giác bình thường, chạy

một mạch đến thị trấn Hoa Điền? Tô Nhiễm, em giỏi lắm đúng không?" Anh

quát càng


Pair of Vintage Old School Fru