nói
cái gì? Bà ấy muốn tìm cái gì?”
“À… ừm… Bà ấy nói muốn tìm lại
những bức thư mà chồng bà ấy cất giấu bao năm qua, tìm được rồi thì bà
ấy sẽ đi ngay, nhưng hơn mười năm nay, bà ấy vẫn chưa tìm thấy.”
“…” Nghe thấy thế, ánh mắt Quý Vân trở nên sâu thẳm, nhìn xa xăm ra ngoài
cửa sổ như nhớ ra một điều gì đó. Vi Vi ngẩng đầu nhìn dáng vẻ đờ đẫn
của anh, đang định mở miệng thì cánh tay lại bị anh nắm lấy: “Đi, chúng
ta đến khu nhà hình ống!”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách hé lộ chân tướng sự thật_ _ _ _ _
Dưới khu nhà hình ống, cách chân tường bao một đoạn, đúng chỗ trước kia
trồng cây ngô đồng, Quý Vân cầm một chiếc xẻng, ra sức đào bới, Lục Vi
đứng bên cạnh, run rẩy theo dõi. Trên đường về đây, Quý Vân nói cho cô
biết, anh đã từng nhìn thấy cha mình giấu giếm mẹ chôn thứ gì đó dưới
chân tường này. Vì lúc ấy anh còn nhỏ, lại nhiều năm trôi qua như thế,
anh cũng không còn nhớ những chuyện này, hôm nay cô nhắc đến, anh mới
chợt nhớ ra…
Lục Vi nín thở, chăm chú nhìn vào cái hố nhỏ vừa
được đào, lo lắng lúc cây ngô đồng bị đánh đi trồng ở nơi khác thì những bức thư đó cũng bị lấy đi mất rồi. May mắn là, sau hơn mười phút hì hục đào bới, dưới cái hố nhỏ đó dần hiện ra một chiếc hộp gỗ cũ kĩ màu đỏ
tươi. Quý Vân nhanh chóng nhấc chiếc hộp lên, vì nó đã bị chôn ở đó khá
lâu nên thoạt nhìn thì có vẻ cũ nát nhưng cũng may không bị hư hỏng gì.
Quý Vân buồn rầu lên tiếng: “Đây là chiếc hộp khi còn nhỏ tôi vẫn trông thấy, đó là chiếc hộp của nhà tôi.”
Vi Vi cầm lấy một đầu chiếc hộp, thầm cầu nguyện cho những bức thư để
trong chiếc hộp này vẫn còn nguyên vẹn, chỉ như vậy Lam Vân Thanh mới có thể siêu thoát. Cô khẽ thở dài, định mở chiếc hộp chỉ to bằng bàn tay
ấy ra. Phía đối diện, Quý Vân mặt mày rầu rĩ như chất chứa biết bao tâm
sự, một lúc sau mới gật đầu, nói: “Đợi tôi đi khỏi rồi cô hãy mở nó ra.”
“Đi á?” Câu nói này của Quý Vân nghĩa là sao? Chẳng lẽ anh không muốn biết bên trong chiếc hộp này có những gì sao?
Quý Vân khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng đưa chiếc hộp đến trước mặt Lục Vi, nói:
“Nếu trong chiếc hộp này là những thứ bà ấy cần, cô hãy trả cho bà ấy,
nếu không phải… cô hãy đốt hết đi.” Nói xong, Quý Vân quay người bước
đi. Vi Vi định gọi thì chợt thấy anh đứng khựng lại.
Ôm chiếc
hộp vào lòng, Vi Vi như bừng tỉnh, có lẽ ngay từ đầu, Quý Vân ít nhiều
đã biết sự mâu thuẫn giữa cha mẹ mình. Việc đã đến nước này, anh còn tự
dối mình dối người không muốn mở những bức thư bên trong chiếc hộp ra
xem, đó chẳng phải là sự tôn trọng cuối cùng anh muốn dành cho mẹ mình
hay sao?
“Cũng đúng, hãy để những chuyện buồn năm xưa cho gió
cuốn bay đi!” Lục Vi tự nói với chính mình. Nói xong, cô từ từ mở chiếc
hộp ra. 12 giờ 22 phút tối.
Trong căn nhà trọ chật hẹp đã kín chỗ ngồi.
Ôm chiếc hộp cũ kĩ trong lòng, xác nhận lại một lần nữa những thứ bên
trong, Lục Vi hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: “Tôi đã chuẩn bị sẵn
sàng rồi.”
“Vậy hãy bắt đầu đi!” Nhạc Lăng đem chiếc bình gốm
màu xanh giam giữ linh hồn Lam Vân Thanh đặt giữa phòng khách. Nam Huyền cũng nhanh chóng ngồi sát lại Vi Vi, đề phòng bất trắc. Mọi sự đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu… người giải phóng. Ba người sáu con mắt không ai bảo ai cùng hướng về phía Dạ Ly, đối phương vô cùng lề mề, rất lâu sau mới
ngáp dài một cái, chậm chạp rời khỏi chiếc sofa mềm mại.
Vi Vi
thấy điệu bộ của anh ta thì nỗi sợ hãi dần trào lên cổ họng, một lần nữa nhắc nhở mình không nên quá căng thẳng, đã từng gặp mấy lần rồi, có lẽ
bà ta cũng không đến nỗi dọa cho người ta chết khiếp, ngoại trừ dáng
người khô gầy, héo hon, ngoại trừ làn da nhợt nhạt, ngoại trừ…
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Sợ hãi như vậy thì làm được trò trống gì cơ chứ? Lục
Vi cố gắng vứt bỏ tất cả những suy nghĩ yếu đuối ra khỏi đầu, ngẩng lên
liền trông thấy tên người sao Hỏa Dạ Ly đã bước đến trước mặt mình từ
lúc nào. Anh ta lười biếng, uể oải xoa xoa cái bụng rồi thốt lên: “Đói
quá!”
Lục Vi: “…”
Nhạc Lăng: “…”
Nam Huyền: “…”
Trước sự lên án không lời của tất cả mọi người, sắc mặt Dạ Ly vẫn không hề
thay đổi, anh ta thản nhiên vòng qua ba người bước đến trước tủ lạnh, mở ra: “Ai da, Tiểu Vi Vi, những thanh sô cô la lần trước khó ăn như thế
mà cô cũng đã ăn hết rồi sao? Là con gái mà lại để tủ lạnh trống huơ
trống hoác thế này, cô đúng thật là… Ồ? Đây là cái gì?”
Nam Huyền đưa mắt nhìn thứ đồ ăn trên tay Dạ Ly, trong lòng có chút lo sợ, rụt cổ đáp: “Đó là món thịt viên Vi Vi làm.”
“Thịt viên?” Dạ Ly vân vê viên thịt trên tay, ôm bụng cười. “Làm thế nào mà
nó lại giống những viên xúc xắc thế này? Rõ ràng là hình vuông…”
Mặt Lục Vi tối sầm, thực ra cô cũng được coi là “nữ hoàng của giới xử lý
hắc ám”, có thể băm nhỏ miếng thịt rồi viên tròn chúng lại đã là một
cảnh giới không tồi chút nào. Lúc đó, cô cố gắng như thế cũng là muốn
cho Nam Huyền nếm thử cái gọi là “mỹ thực nhân gian”, chỉ tiếc là…
Lại nhớ đến lúc Nam Huyền trông thấy món thịt viên này, ánh mắt anh ta vừa
ghét bỏ vừa sợ hãi, Vi Vi nổi giận, nói: “Là vuông hay tròn thì liên
quan gì đến anh! Tên Dạ khốn k