tại chỗ quên cả chào hỏi, chỉ mở to mắt trừng Quý Vân.
Tình huống này thực sự ngoài sức tưởng tượng của Lục Vi: một vị luật sư
phong độ ngời ngời lúc này đột nhiên xuất hiện với mái tóc rối bù, còn
khoác một chiếc tạp dề trông thật hài hước, đây thực sự là Quý Vân mà cô quen biết sao?
Vi Vi từng mơ ước có một ngày được nhìn thấy anh trong căn nhà riêng, nhưng cô không nghĩ anh lại xuất hiện trước mặt
mình trong bộ dạng như thế này. Trong đôi mắt cô lúc này, anh không khác gì một công nhân điện nước. Ồ, nhưng là một công nhân điện nước rất đẹp trai, rất cool.
Thoáng chốc, hai người đều im lặng. Trước sự
viếng thăm đột ngột của Lục Vi, Quý Vân cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lắp
ba lắp bắp lên tiếng trước: “Tôi cứ tưởng là cô tôi về. Cô đến tìm bà ấy sao?”
Vi Vi gật đầu, nói: “Tôi đến trả tiền thuê nhà.”
Bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngùng. Lục Vi không dám ngước nhìn khôn
mặt điển trai của Quý Vân, cúi đầu bối rối không biết nên nói gì nữa.
Quý Vân nhẹ nhàng cất lời: “Bình nước nóng nhà cô tôi bị hỏng, tôi vừa
mới sửa xong…”
Hả? Anh đang giải thích với cô sao? Một luật sư
tầm cỡ như anh mà cũng biết sửa bình nước nóng ư? Vi Vi giật mình, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn thẳng vào đối phương. Quý Vân đưa tay che miệng ho
khan mấy tiếng, nói với giọng không được tự nhiên cho lắm: “Cô tôi đi ra ngoài chắc cũng sắp về rồi, cô vào nhà ngồi đợi nhé?”
“Vâng.”
Thừa lúc Lục Vi bước vào, Quý Vân vội cởi chiếc tạp dề, hận không thể xé nó ra thành trăm mảnh ngay lập tức. Trong nhà Quý Tinh, Lục Vi tựa mình trên sofa, đứng ngồi không yên.
Sau khi Quý Vân mời cô vào nhà, anh liền giấu ngay bộ mặt bí xị trốn vào
phòng bếp, không thèm để ý đến cô nữa. Vi Vi căng thẳng, đặt hai tay
ngay ngắn lên đùi, vểnh ta nghe ngóng động tĩnh từ phòng bếp. Phòng
khách và phòng bếp được ngăn cách bởi một bức tường, yên ắng một cách
tuyệt đối, không thấy phát ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Không
biết có phải do hiệu quả cách âm của ngôi nhà này quá tốt, hay là Quý
Vân bên kia cũng đang ngồi yên lặng như cô.
Giây phút này, Vi Vi chỉ có cảm giác như ngạt thở, vừa ngóng trông bà chủ nhà nhanh chóng
trở về vừa hy vọng bà ta đi chậm hơn một chút, dù sao thì cơ hội để cô
và Quý Vân có thể ở riêng thực sự quá hiếm hoi. Đang lúc bối rối thì Quý Vân bê một chiếc khay nhỏ bước ra.
Sau khi đặt cái khay trước mặt Lục Vi, vẻ mặt Quý Vân vẫn hết sức lạnh lùng, nói: “Mời cô uống cà phê!”
Ngửi thấy mùi hương nồng đậm tỏa ra từ cốc cà phê, Vi Vi thoáng rung động,
sau khi nói lời cảm ơn, cô liền nâng cốc cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ,
cảm nhận vị nồng nàn hòa tan trong miệng, hương thơm dịu ngọt, vị đậm mà không ngấy, tất cả đều rất vừa với khẩu vị của cô. Lục Vi thoáng chút
kinh ngạc nhìn về phía Quý Vân, đối phương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nói một cách tự nhiên: “Lần trước ở quán cà phê, tôi thấy cô chỉ cho thêm
sữa, nên tôi đoán cô thích uống cà phê không đường.”
Lục Vi nắm
chặt cốc cà phê xinh xắn trên tay, cẩn thận không để cà phê sánh ra
ngoài. Vì cô sợ béo nên từ khi bắt đầu đi làm, mỗi lần uống cà phê cô
tuyệt đối không cho thêm đường, lúc đầu còn không quen, nhưng uống liền
trong một thời gian dài, cà phê không đường tự nhiên trở thành sở thích
đặc biệt của cô. Nhưng cô ngàn vạn lần không ngờ, Quý Vân nổi tiếng băng giá, lạnh lùng lại cẩn thận đến thế, họ chỉ uống cà phê với nhau duy
nhất một lần, vậy mà anh cũng phát hiện ra điều này.
Quý Vân
nhìn đồng hồ, nói: “Cô tôi chắc cũng sắp về rồi. Nếu cô có việc bận
không thể đợi thì cô thể đưa tiền nhà cho tôi, khi nào cô tôi về tôi sẽ
đưa lại cho cô ấy.”
“Không cần, không cần, tôi không vội gì cả,
tôi sẽ đợi cô ấy về.” Nói xong, Lục Vi liền cảm thấy Quý Vân hơi giật
mình, mặc dù chỉ thoáng qua nhưng cô vẫn nhìn thấy rõ ràng. Ách! Có khi
nào Quý Vân cho rằng mình không tin tưởng anh ta không nhỉ?
Nghĩ vậy, Vi Vi đang định lên tiếng giải thích thì Quý Vân đã đứng dậy, nói: “Vậy cô cứ ngồi đây đợi một lúc nữa nhé, tôi đang dở tay sửa mấy thứ.”
“… Vâng.”
Sau một hồi, cảm giác của Lục Vi từ thấp thỏm không yên biến thành thở dài não ruột, tự than trách bản thân.
Lúc đầu cô còn cho rằng Quý Vân nói “dở tay sửa mấy thứ” chỉ là mượn cớ
thoái lui, vì anh không có thói quen tiếp chuyện người chẳng mấy thân
thiết như cô, nhưng lúc này cô chợt phát hiện ra mình đã sai. Trong mười phút ngắn ngủi, Quý Vân đã lắp xong ba chiếc bóng đèn tiết kiệm năng
lượng, lại sửa máy lọc nước bị tắc đến điều hòa bị dò nước.
Giả
định thứ nhất: Lẽ nào tiền lương của luật sư thấp đến thế? Ngoài công
việc làm luật sư, Quý Vân còn phải kiêm cả việc sửa chữa điện nước?
Giả định thứ hai: Quý Vân là sinh viên khối xã hội hay là sinh viên khối tự nhiên?
Giả định thứ ba: Tại sao trong nhà bà Quý lại có nhiều đồ hỏng cùng một lúc như vậy cơ chứ?!!
©STE.NT
Sau khi sửa xong máy lọc nước, Quý Vân mới ngồi xuống cạnh Lục Vi, giải
thích: “Cô tôi không biết làm những thứ này nên mỗi khi rảnh rỗi, tôi
lại đến đây giúp cô ấy sửa chữa những thứ bị hỏng.”
Lục Vi đờ
đẫn gật đầu. Lúc cô c