huyển đến khu nhà hình ống, cô cũng được nghe các
bà hàng xóm kể lại câu chuyện về Quý Tinh. Từ khi còn rất trẻ, Quý Tinh
đã ly dị và chưa có con, đúng lúc ấy cha mẹ Quý Vân qua đời, bà liền đón Quý Vân về nhà nuôi dạy, coi anh như con đẻ của mình. Khi Quý Vân
trưởng thành, anh cũng phụng dưỡng Quý Tinh như mẹ mình, cứ thế cho tới
tận bây giờ, việc cho thuê căn nhà cũng do một tay Quý Tinh đứng ra lo
liệu, giải quyết. Chỉ có điều Vi Vi không ngờ, cháu trai Quý Tinh lại
chính là “thần tượng” của mình bao năm nay.
“Cô Quý thực sự rất vất vả, nếu có thời gian, anh cũng nên gần gũi, giúp đỡ cô ấy nhiều hơn.”
“Ừm.” Quý Vân đáp lại một tiếng rồi bật tivi lên xem.
Lục Vi cũng không biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào, bèn hỏi: “Dạo này
có chương trình tin tức giữa trưa, anh có thường xuyên theo dõi không?”
Quý Vân lắc đầu. “Cô tôi nói đầu kỹ thuật số bị hỏng, tôi đang giúp cô ấy dò lại kênh.”
Vi Vi: “…”
Thực sự không tìm được đề tài nói chuyện, Vi Vi đành im lặng ngồi xem Quý
Vân dò kênh. Trong lúc mải mê ngắm nhìn như bị thôi miên, trong trái tim Lục Vi bỗng xuất hiện một ảo giác. Cô đã từng cùng Điền Hân thảo luận
về “mười đức tính cần nhất của người đàn ông lý tưởng”, kết luận đã chỉ
ra rằng, các cô gái dường như đều đặc biệt chú ý đến các kỹ năng “đảm
việc nhà” của người đàn ông: biết nấu ăn, biết bế con, có thể chăm sóc
vợ, bố mẹ và con cái… Những người đàn ông có đầy đủ các kỹ năng đó được
gọi chung là “người đàn ông của gia đình”.
Cho nên, Lục Vi luôn
tưởng tượng bộ dạng của Quý Vân khi ở nhà, nhất định anh sẽ mặc một bộ
quần áo đơn giản, thoải mái, một tay cầm nồi niêu xoong chảo, một tay
cầm khăn lau. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ thời buổi này vẫn còn người đàn ông như vậy.
Hóa ra, ngoài việc cầm nồi niêu xoong chảo, những
người đàn ông cầm tuốc-nơ-vít còn rất đẹp trai, mạnh mẽ và hấp dẫn. Ngẫm lại thấy cũng đúng, những việc “trọng đại” như nấu cơm, giặt giũ, sửa
bình nước nóng, thay bóng điện hay cài đặt máy tính là những việc của
đàn ông. Không biết sắp tới, nếu đèn điện trong khu nhà cô ở bị hỏng thì có thể mời Quý công tử đây đến sửa giúp được không nhỉ?
Vi Vi
đang vui vẻ chìm đắm trong những dòng suy nghĩ vẩn vơ thì đúng lúc ấy,
ti vi bắt được tín hiệu của một kênh truyền hình địa phương, đang chiếu
một bộ phim kinh dị. Trên màn hình bất ngờ xuất hiện một ma nữ đầu tóc
rũ rượi nhảy chồm ra, Lục Vi vốn đang chìm đắm trong thế giới ảo của
riêng mình, hình ảnh rùng rợn đó bỗng đập vào mắt, bất giác hét lên một
tiếng.
Quý Vân thấy thế quay lại nhìn Vi Vi rồi nhanh chóng tắt
ti vi. Bầu không khí bối rối giữa hai người vừa dịu đi đôi chút giờ lại
trở nên ngượng ngập. Quý Vân nhíu chặt đôi mày anh tú, không biết đang
nghĩ gì. Vi Vi vùi mặt vào lòng bàn tay, thấp giọng nói: “Tôi xin lỗi!”
Kỳ thực lúc bình thường, Lục Vi rất bình tĩnh, rất bạo gan, mỗi lần chị em đồng nghiệp xem phim kinh dị, cô vẫn luôn được coi là người gan dạ
nhất. Nhưng không biết có phải do gần đây cuộc sống bình yên của cô
thường xuyên gặp chuyện kinh dị hay không mà cô không thể tự trấn an
mình bằng bốn chữ “chỉ là hư cấu” được nữa, vì thế vừa nhìn thấy hình
ảnh ma quái trên ti vi, cô đã sợ hãi hét toáng lên. Hơn nữa, cô còn la
hét trước mặt Quý Vân…
Đạo đức giả sẽ khiến bạn tự tìm đến cái
chết!! Vi Vi cắn môi, thầm khinh bỉ bản thân ngàn vạn lần, không còn
dũng khí mà ngẩng mặt nhìn đời nữa.
Một lát sau, Quý Vân chủ
động lên tiếng, phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Tôi phải xin lỗi cô mới
đúng. Cô tôi đột ngột gọi điện cho cô bảo đóng trước tiền nhà, cũng là
vì cô ấy sợ cô bị dọa cho chạy mất, không ai còn dám thuê căn nhà đó
nữa, có điều cô…”
Quý Vân dừng lại một chút, nhìn thẳng vào vẻ
mặt đang mơ hồ của Lục Vi, nói: “Rõ ràng cô sợ hãi như vậy, tại sao vẫn
còn muốn thuê căn nhà đó?”
Lục Vi nghẹn lời, chăm chú, ngây ngốc nhìn Quý Vân, nhất thời không biết nên trả lời ra sao. Cho dù chình mắt cô đã trông thấy hồn ma của Lam Vân Thanh, nhưng… cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ rời khỏi khu nhà này, chẳng phải vì… tiền thuê nhà ở đây rất rẻ sao?
Quý Vân đan mười đầu ngón tay vào nhau, nhẹ giọng hỏi: “Gần đây cô còn trông thấy cảnh tượng kỳ lạ nào nữa không?”
Lục Vi lắc đầu, đột nhiên một tia sáng chợt lóe lên, cô cẩn thận nói từng
từ: “Có lẽ là có… Cách đây hai ngày, tôi có nằm mơ thấy bà ấy, chính
trong căn nhà đó… Bà ấy nói bà ấy tên là Lam Vân Thanh, bảo tôi đừng sợ, bà ấy sẽ không làm hại tôi, còn nói muốn tôi giúp đỡ tìm giúp thứ gì
đó.”
Từ nhỏ tới giờ, Vi Vi chưa từng nói dối nên khi nói ra
những lời này, khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng, nhưng để tăng thêm độ tin
tưởng, cô còn vô sỉ nói ra cái tên Lam Vân Thanh.
Quả nhiên khi nghe thấy những lời này, ánh mắt Quý Vân đột nhiên sáng bừng, ngẩng mặt nhìn Lục Vi chằm chằm.
“Cô nói bà ấy tên là gì?”
“Lam… Lam Vân Thanh…”
Vi Vi lắp bắp, đôi con ngươi không ngừng đảo quanh, khuôn mặt cũng đỏ
bừng, vì… Quý Vân trong lúc kích động đã nắm chặt lấy tay cô. Lúc này,
dường như anh cũng đã phát hiện ra điều dị thường, hỏi dồn: “Cô vừa