cũng làm như không hiểu.
Không còn cách nào khác, Vi Vi đành phải đem thứ “thú cưng” ngốc nghếch ấy ra ngoài cùng mình. Vốn dĩ cô cho rằng chỉ cần anh ta không làm người khác bị thương, không chạy lung tung thì cũng chẳng có vấn đề gì đáng lo
ngại, ai ngờ anh ta tò mò với mọi thứ ở bên ngoài. Lúc đầu là ngạc nhiên với cái cân điện tử trong khu chợ, bây giờ lại đến cái máy xay thịt.
Nam Huyền vò đầu, buồn rầu nói: “Tại sao… những thứ này đều không giống
trước kia?” Ngay cả bộ quần áo anh ta đang mặc trên người so với trước
kia cũng khác một trời một vực. Điều khiến Nam Huyền hoang mang hơn nữa
chính là tên gọi của chủ nhân cũng đã thay đổi. Ngoài mùi hương trên cơ
thể cô vẫn còn nguyên vẹn thì tất cả những thứ khác so với trước kia đều thay đổi rồi.
“Vì…” Lục Vi đưa tay xoa cằm, thì thầm nói: “Bây
giờ đã là một nghìn năm sau, tư duy của loài người phát triển rất nhanh, chế tạo ra rất nhiều thứ hữu ích phục vụ cuộc sống sinh hoạt và đi lại, ví dụ như cửa chống trộm mà hôm nay anh làm hỏng hay ô tô của Dạ Ly.”
Nam Huyền trầm mặc, vẻ nửa hiểu nửa không lặng lẽ nhìn Vi Vi, dường như anh ta cũng ý thức được mình đã làm phiền đến chủ nhân, cẩn thận kéo tay
cô, nói: “Không hiểu, Vi Vi có ghét bỏ tôi không?”
Lục Vi ngước
mắt nhìn, bất giác chạm phải đôi con ngươi lấp lánh, trong suốt như thủy tinh của Nam Huyền, trong lòng vang lên một tiếng “lộp bộp”. Ánh mắt
này, biểu hiện này… thực sự có một lực sát thương vô cùng ghê gớm!
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không được có cảm tình đặc biệt với “thú cưng”, người
và vật không thể có tình yêu! Lục Vi dặn lòng phải bình tĩnh, hồi lâu
sau mới cất tiếng cười, nói: “Đi thôi, về nhà tôi sẽ nấu cho anh món
canh thịt viên.”
“Hừ, món canh thịt viên là cái gì?”
“…
Được rồi, bây giờ, trước khi nói cho anh biết thế nào là món canh thịt
viên thì trước hết anh phải học cách sử dụng Baidu đại thúc[1'> đi đã.”
[1'> Baidu đại thúc: Baidu là trang tìm kiếm thông tin phổ biến nhất tại
Trung Quốc, dân mạng thường gọi với cái tên Baidu đại thúc.
_ _ _ _ _Tôi là Baidu đại thúc_ _ _ _ _
Về đến đầu ngõ, Nam Huyền chợt đứng lại. Lần này, cái thu hút sự chú ý của anh ta chính là tòa nhà tứ hợp viện. Vì tứ hợp viện này đã được ký cam
kết di dời nên hiện nay, nhũng người sinh sống ở đó đều đã chuyển đi
hết, chỉ còn lại hai cánh cửa lớn sơn đỏ khép chặt. Không biết tại sao
khi nhìn thấy hai cánh cửa này, Nam Huyền lại do dự không cất bước, lặng lẽ đứng vuốt ve hai hình đầu thú gắn trên cánh cửa.
Hai hình
đầu thú đó vẫn thường được trang trí trên cánh cửa của các gia đình
Trung Quốc truyền thống. Nó là một đôi đầu rồng được làm bằng sắt hoặc
đồng, ở miệng còn móc một chiếc vòng kim loại rất to và nặng. Bởi ngôi
nhà này đã lâu đời nên đôi đầu rồng cũng han gỉ, khiến nó mất đi vẻ uy
nghiêm vốn có.
Lục Vi hắng giọng, bước đến trước mặt anh ta,
nói: “Nam Huyền thích hình đầu thú này sao? À đúng rồi, tôi nghe các cụ
kể lại, đây là những con quái vật được làm bằng sắt, gọi là Tiêu đồ, là
một trong số những người con của Thần Long. Bởi nó rất ghét người khác
đột nhập vào hang ổ của mình nên cách đây từ rất lâu rồi, người ta đã
thích trạm trổ đôi đầu rồng này lên cánh cửa để cầu mong sự bình an.”
“Tiêu đồ…” Nam Huyền thì thào, thất thần nhìn đôi Tiêu đồ trên cánh cửa, ánh
mắt chợt trở nên vô cùng sâu xa và sắc bén. Anh ta nheo nheo đôi mắt tựa như nhìn thấu mọi sự bên trong cánh cửa, khẽ đẩy, cánh cửa vốn được
khóa chặt bởi một sợi xích lớn đã mở ra một cách dễ dàng.
Vi Vi sững sờ, kinh ngạc nhìn Nam Huyền bước vào bên trong, trừng mắt hét lên: “Người ta đồn ở trong đó có…”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, Nam Huyền đã bước sâu vào trong tứ hợp viện,
rồi đột nhiên anh ta quay đầu lại, ngữ khí lạnh lùng như ra lệnh: “Cô
đừng vào đây!” Nghe vậy, Lục Vi lập tức đứng chôn chân tại chỗ, đang
ngạc nhiên không hiểu sao “thú cưng” ngốc nghếch bỗng hoàn toàn biến
thành một người khác thì liền trông thấy ánh mắt long lanh, rạng rỡ của
anh ta đang chăm chú nhìn về phía cô.
Lục Vi đưa hai tay lên che miệng để không hét lên, đúng lúc đó lại nghe thấy Nam Huyền nói: “Đứng ở đấy đợi tôi.” Sau đó, anh ta dần dần biến mất trong tứ hợp viện.
Lúc chạng vạng, ánh trời chiều cũng trở nên nhạt dần rồi tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao la ùa về.
Lục Vi vẫn kiên nhẫn đứng đợi trước cánh cửa lớn dẫn vào tứ hợp viện, vừa
lo lắng nghĩ đến việc có người từng trông thấy ma quỷ lởn vởn trong ngôi nhà này, lại lo sợ Nam Huyền gặp chuyện xui xẻo gì ở trong đó. Giữa lúc trong lòng nóng như có lửa đốt, bỗng một trận gió lạnh thổi tới, theo
phản xạ, Lục Vi đưa tay giữ chặt lấy gấu váy nhưng trong nháy mắt, cô
bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Giây phút ấy, dường như Lục
Vi cảm nhận rất rõ… có một thứ gì đó khẽ chạm vào cổ cô, nhẹ nhàng, mềm
mại giống như có một chiếc lông vũ vừa phất qua. Lục Vi bất giác rùng
mình, cố trấn tĩnh rồi từ từ đứng thẳng, lẽ nào đây thực sự là cánh cửa
tà ma, đúng như câu nói đầy ẩn ý phát ra từ cái miệng quạ đen của Dạ Ly: Bản thân cô đang bị những thứ ma quỷ k