ải đi đường vòng, đừng
nói đến việc vào được khu nhà. Đúng lúc ấy, số tiền vốn chính phủ rót
xuống cho việc đền bù giải tỏa lại không đủ, đã khiến toàn bộ dự án bị
đình trệ, chuyện này vì thế mà càng kéo dài, cuối cùng chẳng còn ai hỏi
đến nữa. Người dân sống trong khu nhà thấy những tòa nhà xung quanh đều
đã bị phá dỡ và xây dựng lại nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Chưa
đầy hai năm sau, tòa nhà đó bỗng nhiên tiếng tăm lừng lẫy, dân cư sinh
sống ở đây cũng thưa dần đi.
Trước khi chuyển đến đây, Vi Vi đã
từng được nghe những chuyện này từ chính cái miệng bát quái của Điền
Hân. Từ nhỏ, Lục Vi đã được dạy dỗ phải tôn trọng khoa học, tin tưởng
vào học thuyết vô thần, thế nên cô không tin những chuyện kỳ quái mà
Điền Hân kể và chọn một ngày cuối tuần nhàn hạ mà vui vẻ chuyển đến đây. Thực tế đã chứng minh, mấy tháng sống ở đây, Lục Vi chưa hề gặp chuyện
kỳ quái, hoang đường nào, hàng xóm xung quanh mặc dù thi thoảng cũng thì thầm to nhỏ những tin đồn thất thiệt bên ngoài, nhưng thực ra chính họ
cũng chưa từng trải qua những chuyện kỳ lạ ấy.
Lục Vi nói: “Đây
chẳng qua chỉ là những tin đồn nhảm nhí, vô căn cứ mà thôi, nếu thực sự
nói gặp phải chuyện gì kỳ quái thì đó chính là việc anh đã đưa Nam Huyền đến đây.”
Dạ Ly đưa tay chống cằm, nhìn xuống dưới lầu, ý vị
sâu xa nói: “Bức tường và cửa chống trộm nhà cô đúng là do Nam Huyền làm hỏng, nhưng ngoài những việc đó, xung quanh đây còn rất nhiều những
chuyện khác nữa.”
Lục Vi nghe thấy vậy thì toàn thân bất giác
nổi da gà nhưng vẫn giữ vẻ kiên định, nói: “Dù sao thì cũng mời anh về
cho, tôi rất ổn, từ trước đến nay chưa từng bị ma quỷ gì đó quấy rối.”
Dạ Ly khẽ nhếch môi: “Như vậy, cũng không chắc.”
“Ý anh là sao?”
“Ý của tôi là, trước giờ không bị quấy rối không có nghĩa là sau này cũng vậy.”
Lục Vi cứng họng, đang muốn đuổi anh ta đi thì nghe thấy dưới lầu vọng lên
một tiếng nổ lớn, thầm nghĩ không phải cánh cửa nhà ai lại bị phá tung
đấy chứ. Ngẩng đầu nhìn, chợt thấy khuôn mặt điềm nhiên, bình tĩnh của
Dạ Ly bỗng nhiên trắng bệch, anh ta vừa chạy vội xuống dưới lầu vừa nói: “Nguy rồi, quên mất là Nam Huyền không biết cách mở cửa xe.”
Lục Vi không đuổi theo anh ta mà chỉ đứng trên ban công ung dung nhìn
xuống. Ánh mắt vừa định thần lại, liền nghe thấy một tiếng “rầm” vang
lên, cánh cửa ô tô của Dạ Ly đã bị Nam Huyền đá bay ra ngoài. Chợ thương mại, 18 giờ 28 phút, ngày 15 tháng 2 năm 2012.
Trước
quầy thịt lợn, lần thứ một trăm linh một Vi Vi nén tiếng thở dài, bất
lực đưa mắt nhìn con người kỳ quái Nam Huyền đứng bên cạnh đang nhìn
chằm chằm chiếc máy xay thịt một cách ngờ nghệch, chán nản nói: “Đừng
nhìn nữa, chúng ta đi thôi.”
Nam Huyền quay đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh đen sẫm, chỉ tay vào chiếc máy xay thịt, gặng hỏi: “Cái này, đang làm gì thế?”
Lục Vi thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Cái đó gọi là máy xay thịt, có thể dùng nó để…”
“Hình phạt treo cổ?” Nam Huyền nhướng mày một cách bướng bỉnh, cắt ngang câu
nói của Vi Vi. Anh ta hoảng sợ đến thất thần, lắc đầu nói: “Con người…
thật quá tàn nhẫn.”
Lục Vi gượng cười hai tiếng, lo sợ anh ta sẽ lại thốt ra những lời kỳ quái nào nữa, đành quay sang nói với chủ cửa
hàng: “Cho tôi năm đồng thịt xay.”
“Được thôi, có ngay!” Chủ cửa hàng nhận tiền rồi nhanh chóng cắt một miếng thịt nạc, thái thành từng
lát mỏng rồi bỏ vào máy xay thịt. Trong chốc lát, phía trước cỗ máy phun ra những dây thịt đã được nghiền nát. Lục Vi cố gắng kiên nhẫn giảng
giải cho Nam Huyền một cách chậm rãi, tỉ mỉ như dạy dỗ một đứa trẻ con
chưa hiểu chuyện: “Chiếc máy xay thịt này là một công cụ rất hữu dụng,
giúp chúng ta nghiền miếng thịt lớn như vậy thành từng viên thịt nhỏ như thế này, sau đó có thể dùng nó đế chế biến món thịt viên, món thịt hộp
hoặc là món xúc xích. Chiếc máy xay thịt này với hình phạt treo cổ mà
anh nói là hai thứ hoàn toàn khác nhau…”
Nam Huyền chăm chú nhìn chỗ thịt đang đùn ra từ máy xay, bất giác chau mày, hỏi: “Thịt hộp, xúc xích… là cái gì?”
Khóe miệng Lục Vi khẽ co giật, cổ họng nghẹn lại không nói được lời nào.
Cũng phải thôi, một nghìn năm trước… làm gì có thịt hộp và xúc xích kia
chứ? Nhớ ra điều này, tự đáy lòng Lục Vi lại nén tiếng thở dài ảo não,
nếu trước đây cô còn có chút hoài nghi về thân phận của Nam Huyền thì
bây giờ cô đã hoàn toàn bị khuất phục. Cho dù Nam Huyền không phải là
con quái vật nào đó ngủ vùi suốt một nghìn năm nay bỗng dưng tỉnh dậy
thì tuyệt đối sẽ là một người sao Hỏa đi lạc xuống Trái Đất!!
Chiều nay, sau khi đám công nhân xây dựng vá xong bức tường thủng và thay lại cánh cửa an toàn trong phòng khách đã rời đi, Dạ Ly cũng lái chiếc xe
tàn tạ của anh ta biến mất. Xét thấy “sống trên đời này không thể để
mình chết đói” luôn là nguyên tắc số một nên Lục Vi quyết định đi mua
chút đồ để giải quyết cái bụng đang đình công ầm ầm trước rồi có gì nói
sau. Những tưởng có thể để tên “thú cưng” người sao Hỏa này ở nhà một
mình một lát, ai ngờ cô đi một bước, anh ta cũng lẽo đẽo đi theo một
bước, cho dù cô nói thế nào, anh ta