bảo vệ mình được.
Tôi không nên bỏ mặc cô… Sau này, tôi nhất định sẽ không rời xa chủ nhân nửa bước.” Nói xong, tên “thú cưng” ngốc nghếch đó vẫn vô sỉ nhào tới,
ôm chủ nhân vào lòng.
Lục Vi không nói được lời nào, đây là lần
đầu tiên kể từ khi quen biết, Nam Huyền nói được một câu dài nhất và đầy đủ ý nghĩa nhất. Nhưng tên “thú cưng” ngốc nghếch này, anh đang bày tỏ
sự trung thành của mình hay là thể hiện thái độ coi thường đối với chủ
nhân đây?
Vi Vi đẩy Nam Huyền ra, trong chốc lát, những cảnh
tượng kinh hoàng trước đó như thủy triều ào ạt tràn vào trí óc cô. Những con quái vật vô hình bò tới bò lui trên mặt đất, cây ngô đồng không
biết được trồng từ bao giờ bỗng nhiên xuất hiện sừng sững dưới khu nhà,
còn có hình ảnh một người đàn ông từ trên tầng cao rơi xuống…
Thấy ánh mắt mở to đầy vẻ hoảng sợ của Lục Vi, Nhạc Lăng vội vã cầm tay cô,
nhẹ nhàng an ủi:”Không sao, không sao, đã về đến nhà rồi, không còn bất
cứ thứ gì có thể làm hại cô được nữa, Vi Vi.” Nghe thấy những lời vỗ về
của Nhạc Lăng, trong lòng Lục Vi chợt bình yên trở lại, cảm giác ấm áp
trào dâng trong lồng ngực, rất yên ả, rất thanh thản.
Nam Huyền nắm chặt bàn tay chủ nhân, lo lắng nói: “Vi Vi…”
Lục Vi lắc đầu. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Từ sau ngày bắt gặp Nam Huyền khỏa thân trong hộp quà đặc biệt nhân ngày
lễ Valentine, thế giới quan, nhân sinh quan và mọi giá trị cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí là biến hóa khôn lường đến nghiêng
trời lệch đất. Ai có thể nói cho cô biết, vì sao trước khi gặp đám quái
vật kỳ lạ này, mọi thứ trong khu nhà đều tốt đẹp là thế, vậy mà nay lại
trở nên quái lạ, dị thường như thế này?
Nhạc Lăng nói: “Từ sau
khi trao trả Nam Huyền lại cho cô, thực ra Boss đã lường trước việc cô
khó có thế thích ứng được ngay nên cắt cử tôi luôn để mắt đến hai người. Nhưng hôm nay… giữa đường tôi có chút việc phải rời đi một lát, đến khi quay lại cô đã bị dọa đến nỗi ngất lịm. Xin lỗi, xin lỗi, xin cô đừng
nói lại với Boss, nếu không lương tháng này của tôi sẽ bị trừ hết sạch
mất.”
Lục Vi toát mồ hôi lạnh, yêu quái mà cũng để ý đến việc bị trừ lương sao? “Nói như vậy, ngay từ ngày đầu tiên Nam Huyền đến nhà
tôi, khi tôi báo cảnh sát lại chẳng thấy anh ta đâu, sau đó tôi lại
không sao mở được cửa, kêu cứu hàng xóm cũng không ai nghe thấy, tất cả
những trò quỷ này đều do cô làm phải không?”
Nhạc Lăng lè lưỡi làm bộ mặt quỷ, chậm rãi nói: “Đó đều là mệnh lệnh của Boss, Vi Vi, cô có oán giận gì thì cứ tìm anh ta!”
“Còn chuyện hôm nay thì sao? Chuyện hôm nay là do ai ?” Trước khi Nam Huyền
xuất hiện, mọi việc trong khu nhà đều rất tốt đẹp, từ xưa tới nay chưa
từng xuất hiện những chuyện kỳ lạ đến vậy.
Nam Huyền nắm chặt tay Lục Vi, làm ra vẻ oan ức, nói: “Vi Vi chiếc giếng đó có rất nhiều Địa Phược Linh.”
“Địa Phược Linh?”
Nhạc Lăng chống tay lên cằm, giải thích: “Địa Phược Linh là những loài vật
nhỏ bé giống như ruồi, chuột… sau khi chết liền hội tụ linh khí tạo
thành quái vật ở tầng thấp nhất, chúng không làm tổn hại đến con người.
Hơn nữa, vì linh lực của chúng rất yếu nên trong hoàn cảnh bình thường,
chúng không thể tự tập hợp linh lực để chủ động tấn công người khác.
Nhưng hôm nay, vì sao chúng lại ức hiếp Vi Vi…”
Nói đến đây,
Nhạc Lăng dừng lại, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó rồi bất giác nhìn
thẳng vào Lục Vi, khẽ nghiêng đầu. “Lẽ nào chúng ngửi thấy một mùi vị
đặc biệt thơm ngon ư?”
“A?” Vi Vi suýt cắn vào lưỡi, vì sao
chúng chỉ ngửi thấy mùi vị thơm ngon ở một mình cô thôi chứ? Đang định
mở miệng hỏi cho rõ ràng, bỗng ba người họ nghe thấy một tiếng động lớn
từ bên ngoài vọng đến, cùng với đó là tiếng bước chân đi vào, cửa chống
trộm tự động mở ra. “Nói chung, có thể khiến Địa Phược Linh tập hợp lại
để vây hãm người ta thì chỉ có một khả năng…”
Lục Vi định thần
nhìn lên liền trông thấy tên yêu nghiệt Dạ Ly đang khoanh tay trước
ngực, đứng tựa cửa, chỉ có điều trên khuôn mặt anh ta không còn vẻ cười
cợt như hôm trước, đôi mắt phượng sáng long lanh thản nhiên quét qua mặt Nhạc Lăng. Nhạc Lăng dường như bị dọa cho sợ hãi, lẳng lặng lẩn vào góc tường, không dám lên tiếng.
Lục Vi ngạc nhiên nói: “Dạ Ly, anh nói Địa Phược Linh tập hợp lại để tấn công tôi, vậy nguyên nhân là gì?”
Dạ Ly nhướng mày, lạnh lùng nói ra bốn từ: “Nhân phẩm quá kém.”
“…” Vi Vi nắm chặt năm đầu ngón tay, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, thực sự muốn đánh người.
“Dạ – Ly!”
Tên yêu nghiệt Dạ Ly làm ra vẻ không để ý tới vẻ tức tối trong lời nói của
Lục Vi, quay người lại. “Có vẻ như cô đã thực sự tỉnh rồi, chúng ta cũng nên đi thì hơn, Nhạc Lăng.”
“Đợi đã!” Lời nói của Lục Vi vừa
thốt ra khỏi miệng liền trông thấy Nam Huyền từ đầu đến cuối vốn trầm
mặc, giờ đột nhiên chạy xộc ra cửa. Toàn thân Dạ Ly phát sáng, cổ anh ta đã ta đã bị Nam Huyền tóm chặt từ phía sau. Thấy thế, Dạ Ly đứng bất
động tại chỗ, không ngừng la hét: “Nam Huyền, bao nhiêu năm rồi mà ngươi vẫn thích gây chuyện sao, ta nói cho ngươi biết…”
Lục Vi như
nghẹt thở, đang do dự không biết nên làm thế nào thì bỗ