bình tĩnh, ung dung, điềm đạm, mọi câu nói của họ anh ta đều… ghi chép
cẩn thận vào một cuốn sổ tay. Cảnh tượng này khiến Lục Vi đứng bên cạnh
không khỏi tròn miệng trợn mắt nhìn anh ta hoàn toàn khác so với trước
kia. Được rồi, Dạ Ly anh thật sự đã thắng. Còn mày, con nhỏ ngốc nghếch
này, mày đúng là coser[1'> tuyệt đối, là coser chuyên nghiệp nhất, duy
nhất, chứ không phải là “một trong những…” nữa rồi. Cái tính cách lúc
thì tinh nghịch, nhắng nhít như một đứa trẻ, lúc thì điềm tĩnh nhưng
lòng dạ đen tối đó, nếu không phải là một kẻ tâm thần phân liệt thì sao
có thể mô phỏng giỏi như thế được kia chứ?
[1'> Coser: viết tắt
của Cosplay-er, chỉ những người trong hội nhóm cosplay, hóa trang thành
các nhân vật truyện tranh hoặc phim hoạt hình của Nhật Bản.
Nhóm các bà các cô nhao nhao người hỏi người đáp, tranh luận xôn xao một
hồi, cuối cùng cũng hả lòng hả dạ tản đi hết, lúc này Lục Vi mới rảnh
rang để tiếp cận vị “Dạ đại sư” tiếng tăm lẫy lừng này.
“Vừa rồi đám người đó nói anh làm cái gì cũng rất linh, Dạ đại sư, rốt cuộc anh đang làm nghề gì vậy?”
Dạ Ly thong thả rút từ trong túi áo ngực ra một tấm card visit, chân thành nói: “Tại hạ Dạ Ly, mong nhận được sự chỉ giáo!”
Vi Vi dán mắt vào tấm danh thiếp, máu phun trào, trên đó in rõ ràng ba chữ lớn: “Thầy phong thủy.”
“Thầy phong thủy? Anh cho rằng mình đang quay phim cổ trang hay sao! Cái gì
mà “Thầy phong thủy” cơ chứ, gọi là “Thầy bắt ma” có vẻ hợp hơn đấy!”
Dạ Ly ngước mắt nhìn, khóe môi vẫn giữ nguyên nét cười châm biếm, nói: “Cô Lục nên chú ý tới hình tượng một chút, nước miếng của cô bắn tung tóe
khắp nơi đây này. Có điều tôi cũng nên giải thích với cô một chút, thầy
phong thủy là người dựa vào bát quái, những bộ sách như Chu dịch[2'> để
lý luận thực tiễn. Người ta có thể dựa vào hướng gió, hướng nước chảy,
địa hình địa thế… để giúp con người lựa chọn hướng nhà, hướng mộ, chọn
ngày tốt, chọn công việc… Còn “Thầy bắt ma” mà cô nói… Ha ha! Đó chỉ là
trò mê tín thôi.”
[2'> Chu dịch: sách dành cho phong thủy, xem
quẻ, nó được coi là một phép biện chứng duy vật khá hoàn chỉnh, có logic và không phải mang phạm trù bói toán, mê tín dị đoan.
Lục Vi
nhìn anh ta đầy khinh bỉ, chẳng phải anh chính là cội nguồn của mê tín
sao? Nếu không gặp Dạ Ly và Nam Huyền, có lẽ cuộc sống của cô cứ thế mà
trôi qua trong bình yên, giữa thế giới khoa học lành mạnh và tiến bộ.
Lục Vi hỏi: “Anh thực sự là do Quý Vân mời đến sao? Vậy, anh ấy gọi anh
đến là để…”
Vi Vi còn chưa nói hết, Dạ Ly đã ôm bụng cười sặc
sụa, ranh mãnh và đầy ẩn ý nói: “Cô có hứng thú tìm hiểu những vấn đề
xảy ra ở đây, hay là hứng thú muốn tìm hiểu Quý Vân vậy?”
Nghe
thấy câu này, Lục Vi chợt ngẩn ra, chưa kịp đáp lại, Dạ Ly đã làm ra vẻ
chính nhân quân tử, cự tuyệt ngay: “Thật ngại quá, cô Lục, tôi là một
người rất nguyên tắc trong công việc, đối với những thông tin liên quan
đến khách hàng, tôi không thể tùy tiện tiết lộ cho cô được.”
Lục Vi tức giận nói: “Ai thèm có hứng thú với anh ta chứ, anh đừng có nói
bậy! Anh cũng đừng đứng đây mà tuyên truyền những tư tưởng mê tín dị
đoan của mình nữa, chúng tôi ở đây đều rất tốt, từ trước đến nay không
hề thấy xuất hiện ma quỷ gì cả.” Còn muốn nói chuyện kỳ quái nữa ư,
chẳng phải chuyện kỳ quái nhất chính là Dạ Ly và hộp quà lớn mà anh ta
mang đến hay sao?
“Thật sự không kỳ quái ư?” Dạ Ly cười ngặt nghẽo. “Cô chuyển đến đây mấy tháng rồi mà thực sự không nghe nói tới chuyện gì sao?”
Lục Vi nghẹn họng, nói không nên lời. Ở gần đây thực sự có chuyện gì kỳ lạ
sao? Cách đây hai năm, trong dự án C mở rộng thành phố có kế hoạch cải
tạo khu vực này thành một khu trung tâm thương mại mới. Những người dân
sinh sống ở khu nhà này đều vui mừng ra mặt, chỉ có điều từ đó, ở gần
đây cũng bắt đầu xuất hiện những câu chuyện kỳ lạ…
Người ta đồn
rằng trước đó, mỗi lần đến trước tòa nhà hình ống, những nhân viên chịu
trách nhiệm giải tỏa khu vực này, nếu không bị ngã giáo thì cũng va phải cây, lúc nào cũng cảm thấy như có từng trận gió thổi vù vù và thứ gì đó đang tác yêu tác quái phía sau lưng. Lúc đầu mọi người còn cho rằng
người dân ở đây đang cố ý gây chuyện vì không muốn dời đi nhưng dần dần, họ còn gặp phải những chuyện kỳ quái hơn, thậm chí còn không tìm được
con ngõ dẫn vào khu nhà, càng đi càng lạc, vì thế những lời đồn đại kỳ
lạ kia mới ùn ùn kéo đến.
Có người nói ở đây có thần linh trú
ngụ, không muốn bị quấy rầy nên không cho phép phá dỡ nơi này; có người
lại nói ở đây có oan hồn người chết chưa siêu thoát; cũng có lời đồn
khác là ở dưới khu nhà này có rất nhiều hài cốt muốn phá bỏ hay di dời
không phải chủ nhà tự quyết định mà được. Những lời đồn thổi cứ ám ảnh
mãi đến tận bây giờ. Chủ nhiệm dự án vốn không tin nên hôm đó đã đích
thân đến giám sát công việc, nhưng đáng tiếc, bà ta đã một đi không trở
lại.
Đêm đó, có người phát hiện bà ta đã chết trong con ngõ nhỏ trước khu nhà.
Những tin tức này càng lúc càng lan xa, tam sao thất bản, nghe một đồn mười.
Những công nhân, kỹ sư làm công tác di dời đều ph