Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322011

Bình chọn: 8.5.00/10/201 lượt.

ính che khuất những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt phượng, ánh mắt bỗng trở nên vững vàng, điềm tĩnh

hơn nhiều. Dạ Ly lặng lẽ nhìn ngó xung quanh một lát, ngay cả ngữ khí

cũng trở nên trang trọng, trầm ổn hơn. Anh ta vừa mở cửa xe vừa nói:

“Đợi thêm một lát nữa, cô sẽ biết ngay thôi.”

Sau khi hai người

bước vào khu nhà, vừa lên đến tầng hai đã nhìn thấy hàng xóm láng giềng, công nhân xây dựng, ký giả của các tờ báo đang đứng thành một vòng tròn lớn, chỉ có bóng dáng của hai vị cảnh sát kia là không nhìn thấy đâu.

Lục Vi thầm than vãn: “Các chú cảnh sát vì dân mà bận bịu quá!” Ngay sau đó, Lục Vi liền nhìn thấy bà chủ nhà tên Quý Tinh trưng bộ mặt đầy vẻ

hăm dọa, hung hăng bước tới.

Thực ra, căn hộ này là của cháu

trai Quý Tinh, chỉ có điều người chủ nhà này dường như rất bận bịu, tới

nỗi từ khi thuê nhà ở đây, Lục Vi chưa nhìn thấy mặt mũi anh ta ngang

dọc thế nào, vì thế anh ta mới giao toàn bộ căn nhà này cho cô mình toàn quyền quản lý.

Vừa trông thấy Lục Vi, lửa giận trong người Quý

Tinh được dịp bùng phát dữ dội, tựa như muốn xông tới thiêu đốt đến sợi

lông tơ cuối cùng trên người Lục Vi: “Tiểu Lục ơi Tiểu Lục, cô bảo tôi

phải nói với cô thế nào nữa đây? Một người con gái như cô sao có thể vô ý đến như vậy cơ chứ, để kẻ gian lẻn vào nhà mà không hề hay biết. Cô xem tôi mới cho cô thuê nhà được mấy tháng? Vậy mà cô đã để tường nhà bị

phá tan hoang như thế này à! Cũng may mà căn hộ này không phải nằm trên

tầng mái, nếu không, có khi tên trộm đã dỡ cả mái mang đi chưa biết

chừng.

Đúng, người ta cũng có yêu cầu phá dỡ nhưng còn lâu mới

phá, hay là căn nhà này cô thuê rẻ quá, lại còn gần chỗ cô làm việc quá, nên cô không hài lòng! Cho dù có ngàn vạn lý do không hài lòng thì cô

cũng không thể vì thể vì thế mà trút giận lên tường nhà nhà tôi! Cô xem, bây giờ phải làm sao mới được đây, giường cũng đã gãy rồi!!”

Lục Vi liên tục cúi người nhận lỗi, từ đầu đến cuối đều không dám ngẩng

lên. Phải tức giận đến mức nào thì bà chủ nhà mọi ngày vốn ôn nhu, hòa

nhã, hôm nay lại lớn tiếng mắng cô sa sả như thế? Tinh thần đang treo

ngược cành cây, Lục Vi liền nghe thấy một giọng nam ấm áp vang lên: “Cô

à!”

Vi Vi ngẩng đầu, nhìn thấy người vừa bước đến mà trong lòng

kêu “cộp” một tiếng, giống như buổi sáng trong thang máy, hai gò má bất

giác đỏ bừng một cách đáng ngờ. Đây… chẳng phải đúng như lời người xưa

thường nói “trong họa có phúc” đó sao? Ở đây cũng có thể gặp được Quý

Vân ư?

Quý Vân bắt gặp cái nhìn ngạc nhiên của Lục Vi thì khẽ

gật đầu, dường như đối với anh, cô chỉ là một “người xa lạ quen thuộc”,

không để lại trong anh chút ấn tượng gì. Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng,

nói: “Xin chào, tôi là Quý Vân – chủ nhà. Nghe nói tối hôm qua chính cô

đã báo cảnh sát?”

Dưới cái nhìn trực điện của Quý Vân, Lục Vi ngừng thở một giây, lát sau mới chậm rãi gật đầu, nói: “Vâng…”

“Vậy lẽ ra ngay từ tối hôm qua cô nên cảnh giác hơn mới phải!” Quý Tinh còn

muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị cháu trai cắt ngang, nói: “Để đảm bảo an toàn, tôi đã gọi mấy người thợ này đến, trong ngày hôm nay, họ sẽ xây

lại tường và sửa cửa chống trộm cho cô.”

Quý Tinh nghe thấy thế thì vội vã lên tiếng: “Nhưng tiền làm lại cửa chống trộm và xây tường…”

Quý Vân gật đầu: “Cháu sẽ chịu hết mọi chi phí.” Sau khi vấn đề được giải

quyết ổn thỏa, Quý Vân nhìn người đứng phía sau Vi Vi, nói: “Dạ tiên

sinh, ngài đến rồi đó ư?”

Lục Vi lúc này mới nghĩ đến đi cùng

mình còn có cả Dạ Ly, đang định nói gì đó thì Dạ Ly đã đi lướt qua cô

rồi cùng Quý Vân bước về phía hành lang đối diện.

_ _ _ _ _Tôi là đường phân cách không rõ ràng giữa nam chính và nam thứ_ _ _ _ _

Quý Vân nói với Dạ Ly vài câu xã giao rồi cùng Quý Tinh rời đi. Đến khi

không còn nghe thấy tiếng xe của Quý Vân ở dưới lầu nữa, Lục Vi mới nhẹ

nhõm thở phào một tiếng, nhưng rốt cuộc vẫn quay lại trạng thái lo lắng

ban đầu. Những tiếng “Dạ tiên sinh” vang lên bên tai đã thôi thúc máu

điều tra trong người cô.

Một đám người già trẻ lớn bé bỗng chốc chen chúc nhau, vây lấy anh ta, tiếng chào tiếng hỏi ríu rít không ngừng.

“Ồ, anh chính là Dạ tiên sinh vô cùng lợi hại đó sao? Tôi biết anh, chả

trách Quý Vân lại chịu chi tiền mời anh đến. Phải rồi, chúng tôi ở đây

cũng không có vấn đề gì về phong thủy, chỉ có điều thực sự không được

sạch sẽ cho lắm.

“Đúng thế, đúng thế! Anh xem, xung quanh nơi

này đều đã bị phá dỡ gần hết rồi, chỉ còn chừa lại mỗi khu nhà xập xệ

của chúng tôi. Haizz, những người có tiền đều đã chuyển đi hết rồi, chỉ

có mấy lão già không sợ trời, không sợ đất như chúng tôi là vẫn cố bám

trụ lại đây thôi…”

“Anh nhìn xem, lỗ hổng trên bức tường kia

cũng thật kỳ lạ, ở nơi hẻo lánh, nghèo nàn này làm gì có trộm cơ chứ,

nhất định là có một thứ gì đó rất kỳ lạ xảy ra.”

“Đúng rồi,

không hiểu sao anh con trai của Quý gia đó lại có thể mời được thầy

phong thủy đến đây vậy? Nghe nói cha của Quý Vân…”

“Hừm hừm! Đừng nói nữa, đó là một người vô cùng kinh khủng.”

“…”

Bất luận đám người đó có ồn ào nhốn nháo đến thế nào, Dạ Ly vẫn giữ vẻ mặt


Old school Swatch Watches