liên quan đến nhau: Ban đầu là cửa hàng thú cưng gửi Nam Huyền đến nhà
cô, sau đó gửi cho cô một tin nhắn, rồi hôm sau lại chuyển phát nhanh
giấy biên nhận này đến nơi cô làm việc.
Thật đáng sợ, cửa hàng
thú cưng biến thái này sao có thể biết được số điện thoại của cô, còn
biết cả địa chỉ nhà cô nữa, thậm chí cả công ty cô cũng nắm rõ như lòng
bàn tay.
“Vi… Vi Vi Vi.” Nam Huyền thấy Lục Vi ngơ ngẩn thì lo
lắng gọi tên cô. Lục Vi bất giác nhảy dựng lên, lấy tờ rơi kia từ trong
túi xách ra, chỉ vào bức ảnh in trên đó, hỏi: “Có phải anh từ cửa hàng
chăm sóc thú cưng này đến không?”
Nam Huyền hết nhìn tờ giấy lại nhìn Lục Vi, từ đâu chí cuối giữ nguyên dáng vẻ ngây ngô chẳng biết gì. Mặt Lục Vi tối sầm, suy xét hồi lâu mới kéo tay Nam Huyền bước ra
ngoài.
“Vi Vi?”
“Đi, đi đến cửa hàng thú cưng đó!”
Lục Vi vừa nói vừa bước đến bấm nút thang máy, nhưng chợt phát hiện thang
máy không hoạt động, đúng lúc đó có mấy cô gái cũng chuẩn bị xuống tầng, khi bước qua hai người còn cố ý liếc nhìn Nam Huyền một cái rồi mỉm
cười, nói: “Đừng đợi nữa, thang máy hỏng rồi!”
Lục Vi líu lưỡi: “Tại sao lại hỏng chứ?” Buổi trưa, lúc cô đi ăn cơm, rõ ràng thang máy còn hoạt động tốt cơ mà?
“Ai biết được, nghe nói nó bị một lực rất mạnh từ bên ngoài đập hỏng, cũng may lúc đó bên trong không có ai.”
“Đúng thế, cánh cửa thang máy dưới tầng một còn bị lõm một vết rất lớn, trông giống như hình một nắm đấm. Mà kỳ lạ nhất là camera quan sát không phát hiện được điều gì.”
“Tôi nghĩ chẳng qua mấy ông bảo vệ nói dối hòng bao biện mà thôi.”
Mấy người vừa nói vừa chậm rãi bước xuống cầu thang bộ. Nghe thấy những lời này, Lục Vi sững sờ giây lát, quay đầu nhìn Nam Huyền, gằn giọng hỏi:
“Anh vừa lên đây bằng cách nào?”
Nam Huyền chớp chớp mắt tỏ vẻ
vô tội, chỉ vào thang máy, định nói điều gì đó. Lục Vi nhanh chóng ngăn
lại: “Thôi được rồi, vì trái tim còn đang đập của tôi, tôi nghĩ tôi
không nên biết thì tốt hơn. Đi, bây giờ tôi sẽ dạy cho anh cách mà một
người bình thường muốn lên xuống cầu thang thì phải làm thế nào.” Suốt dọc đường đi, Lục Vi thấp thỏm sợ hãi, sợ tên quái vật đội lốt
người Nam Huyền này lại gây ra những chuyện kỳ lạ dọa chết người ta.
Cũng may, Nam Huyền dường như chỉ thích dính chặt lấy cô, còn với tất cả những chuyện khác, anh ta đều không mảy may hứng thú, chỉ một mực ngoan ngoãn đi sau cô, có mấy lần kéo áo cô đều bị cô gạt tay ra không thương tiếc.
Theo địa chỉ in trên tờ rơi, hai người nhanh chóng tìm
được cửa hàng chăm sóc thú cưng kia. Nó nằm ngay ở trung tâm thành phố,
bên cạnh là các cửa hàng bán đồ trang sức và quần áo thời trang, từ
ngoài nhìn vào không hề thấy có bất cứ điểm gì lạ thường. Lục Vi và Nam
Huyền cùng bước vào trong, chỉ trông thấy trong gian nhà rộng chừng hai
mươi, ba mươi mét vuông bày la liệt những chiếc lồng sắt, bên trong
những chiếc lồng đó là đủ loại chó mèo, hoặc đang lim dim ngủ, hoặc đang vui vẻ chơi đùa. Đặc biệt hơn là khi thấy có người lạ bước vào, những
con chó lớn, chó bé ấy đột nhiên im bặt, giương đôi mắt to tròn, tò mò,
ngây ngốc.
Chính giữa cửa hàng là một cái tủ nhỏ, bên trong đựng
đầy các loại thức ăn dành cho thú cưng, còn có cả một vài vật dụng
thường dùng. Lục Vi ngó nghiêng một vòng, cảm thấy kỳ lạ vì chẳng có ai
ra chào khách, bỗng thấy một cái đầu nhô lên phía sau chiếc tủ nhỏ, tiếp đó là một giọng cười hì hì hòa cùng giọng nói trong veo: “Hoan nghênh
quý khách đã hạ cố tới thăm.”
“Xin chào!” Lục Vi nghiêng đầu,
thấy một cô gái khoảng hai mươi tuổi đang lúi húi sắp xếp đồ đạc. Cô ta
mặc một chiếc váy bồng màu trắng, đi một đôi giày Kawaii đáng yêu màu
hồng phấn, đôi mắt to tròn ánh lên những tia sáng lấp lánh, dáng vẻ xinh xắn, ưa nhìn, chắc hẳn đây là nhân viên của cửa hàng.
Cô gái
chớp chớp hàng lông mi dài đẹp, nhiệt tình nói: “Tôi tên là Nhạc Lăng.
Hai vị đến đây là muốn tìm nuôi thú cưng phải không? Để tôi dẫn hai vị
vào trong xem thử, cửa hàng mới nhập về mấy chú chó Toy Poodle rất đáng
yêu!”
“Ừm… Không phải.” Trong giây lát, Lục Vi cũng không biết
phải nói thế nào cho rõ, đành kéo Nam Huyền đang đứng phía sau lên, hỏi
cô gái: “Cô có biết anh ta không?”
Nhạc Lăng chớp chớp mắt, xoa cằm, do dự nói; “Ồ, anh chàng này đã từng đến chỗ chúng tôi mua thú cưng sao?”
Nam Huyền vẫn không ngước mắt nhìn đối phương, chỉ thừa lúc Lục Vi không
chú ý lại từ từ túm lấy vạt áo của cô, ra vẻ hết sức say mê, như thể
“trong thế giới của tôi chỉ có một mình cô” vậy. Trước tình cảnh này,
Lục Vi dở khóc dở cười, đành lấy lá thư trong túi xách ra, nói: “Sáng
nay tôi vừa nhận được lá thư gửi qua đường chuyển phát nhanh của cửa
hàng, trong đó nói tôi có gửi nuôi một con thú cưng ở đây một nghìn năm
nay, tối qua cửa hàng đã gửi chuyển phát nhanh con thú cưng đó đến cho
tôi, nhưng…”
Những lời này, chính Lục Vi cũng cảm thấy hết sức
hoang đường, càng nói đầu lưỡi càng như líu cả lại. Cô còn chưa nói
xong, Nhạc Lăng đã cười sằng sặc: “Một nghìn năm ư? Cô gái, có lẽ cô đã
nhầm rồi chăng? Cửa hàng chúng tôi cũng mới mở được mấy n