hìn từng cử
động của các nhân viên y tế đi ngang qua. Nhìn dáng vẻ của hai người đó rõ ràng
là một người gác ngàn người khó qua, đừng nói đến chụp hình, e rằng cả một con
ruồi cũng không lọt qua được.
Đúng là
“ma cao một thước đạo cao một trượng”, Đỗ Hiểu Tô cam chịu lê bước ra ngoài dù
vô cùng nuối tiếc, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu, rút bản phác thảo
của Lão Tất ra nghiên cứu hồi lâu – đúng là một bản vẽ nguệch ngoạc trên một tờ
giấy nhăn nheo rộng khoảng một bàn tay là chi chít các đường bút chì, ngoằn
ngoèo như giun, địa điểm được chú thích bằng nét chữ xấu hoắc, khiến Đỗ Hiểu Tô
tụt hết cả cảm hứng, nhưng dù là bản vẽ như vậy cô cũng có thể cố mà hiểu được.
Vì lối
thoát hiểm dẫn đúng đến phòng bên cạnh phòng bệnh của Nhan Tịnh Tịnh.
Sau khi
cô đi ra từ lối thoát hiểm, liền cảm thấy vận may đang đến, lớp kính ngăn phòng
chăm sóc đặc biệt đối diện với cầu thang thoát hiểm. Cô trèo lên cầu thang, rút
máy ảnh ra, đáng tiếc góc độ này không ổn, vả lại vì không dám mang theo ống
kính góc rộng có kích thước quá lớn vào trong, chỉ dựa vào tiêu cự bình thường
trên thân máy thì không thể chụp được.
Đúng là
uổng công, cô không cam lòng, nhìn thấy ống nước dài trên tường, đột nhiên nảy
ra một ý định.
Dưới
ánh mặt trời, ống nước không quá lạnh, nhưng hơi trơn, có lẽ vì tay cô ra nhiều
mồ hôi. Một chân đặt lên phần khớp cố định trên ống nước, một tay giữ chặt ống,
cố giữ tư thế khó khăn này – cuối cùng cũng có thể đưa một tay ra để nâng máy
ảnh lên.
Góc độ
quả nhiên rất được, Đỗ Hiểu Tô kiên nhẫn ngắm chuẩn, hình ảnh mờ nhạt trong ống
kính cuối cùng cũng đã trở nên rõ ràng. Cô đột ngột hít một hơi thật sâu, thấy
một đôi mắt sâu thăm thẳm, mày lưỡi mác nhướn lên nghiêm khắc, tuy chỉ thấy nửa
khuôn mặt lộ ra ngoài khẩu trang, nhưng gương mặt đó quả thật tuấn tú đến khó
tin, anh ta mặc áo blouse trắng yên lặng đứng đó, cao và gầy, nhưng lại cho cô
cảm giác xuất chúng. Ánh nắng mùa thu xuyên qua lớp kính trong suốt, vầng sáng
vàng tựa như những con bướm, đáp xuống mái tóc đen ánh của anh ta. Khoảnh khắc
đó Đỗ Hiểu Tô chợt thấy hoảng hốt, cơ hồ như bị ánh nắng chói lòa làm cho hoa
mắt, quên cả ấn nút chụp. Anh ta chỉ đứng đó nhìn cô đang cố hướng ống kính
xuyên qua lớp kính, còn cô nghe thấy tiếng tim mình đập “thình thịch, thình
thịch, thình thịch…” càng lúc càng lớn. Đúng lúc ấy cô nhận ra anh ta chính là
người mặc áo len xanh thẫm cô đã gặp ở quán mì đêm qua, tai cô bắt đầu ù đi như
thể huyết quản trong cơ thể không chịu đựng nổi áp lực, dần dần nở rộng.
Đó là
một cảm giác vô cùng kỳ lạ, tựa như sau đó cả thế kỷ cô mới bình tâm lại. Còn
anh ta đang bước từng bước dài đến bên cửa kính, cô vội nâng máy chụp ấn nút
lung tung, sau đó nhanh chóng quay trở lại cầu thang thoát hiểm, nhưng vẫn chậm
chân hơn, anh ta nhanh chóng xuất hiện ở cầu thang đúng lúc cô vừa đặt chân trở
lại.
Đỗ Hiểu
Tô không còn cách nào khác, chỉ đành mỉm cười.
Anh ta
có vẻ rất tức giận: “Cô đang làm gì thế hả?”.
Mắt Đỗ
Hiểu Tô chạm vào bảng tên trên ngực áo anh – Khoa ngoại thần kinh, Thiệu Chấn
Vinh.
Khoa
ngoại thần kinh? Đó là bác sĩ làm về cái gì? Chẳng lẽ chữa bệnh cho người bị
thần kinh? Trong lúc cấp bách cô vẫn không quên cười tươi rồi nói loạn xạ: “Bác
sĩ Thiệu, tôi yêu thầm anh từ lâu rồi, cho nên mới lén chụp vài tấm, anh không
để bụng chứ?”.
“Cô là
người của khoa nào?” Anh tháo khẩu trang ra, để lộ cả khuôn mặt, đúng là người
mặc áo len xanh thẫm đã trả lại điện thoại cho cô hôm qua. Chỉ là anh không
nhận ra cô, khóe miệng hơi cụp xuống, giọng nói vô cùng nghiêm khắc: “Cô dám
trèo lên ống thoát nước, một việc làm nguy hiểm như vậy, nếu lỡ rơi xuống dưới
sẽ có hậu quả gì, cô biết không?”.
Cô tò
mò có vẻ không sợ chết: “Ngã xuống rồi sẽ có hậu quả gì?”.
“Nếu
may mắn, có thể chỉ bị thương phần mềm cho đến gãy xương, nếu không may, ngã
xuống từ độ cao thế này là đủ làm xuất huyết nội tạng, gãy cột sống, tàn phế
hoặc thậm chí thành người thực vật”, anh vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc, “Đây
không phải trò trẻ con! Còn nữa, tại sao không đeo bảng tên? Y tá trưởng của cô
là ai? Rốt cuộc cô ở khoa nào?”.
Cô ú ớ
không đáp được lời nào, tròn mắt nhìn anh. Cơn gió lướt qua hai người mang theo
cảm giác trong lành mát lạnh đặc biệt của mùa thu thổi qua vạt áo trắng của
anh, khiến cô chợt nhớ đến hình ảnh đôi cánh bồ câu trên bầu trời trong xanh,
rồi anh đột nhiên đưa tay ra.
Ngón
tay anh hơi lạnh, còn cô như bị trúng tà, đứng yên bất động, ngơ ngẩn để mặc
anh tháo khẩu trang của mình xuống. Anh thoáng sững người một lát, sau vài giây
mới nói: “Là cô?”.
Không
ngờ anh vẫn nhận ra cô, có vẻ nghi ngờ: “Thật ra cô là ai?”.
Đúng là
một lời khó nói hết, vậy nên cô nói thật một cách thoải mái: “Phóng viên giải
trí, hay còn gọi là Paparazzi [3'>”.
Không
biết vì sao, cô linh cảm anh sẽ không gọi bảo vệ đến đuổi cô ra ngoài. Quả
nhiên, anh chỉ khẽ chau mày: “Phóng viên giải trí?”.
“Người
trong phòng bệnh có phải là Nhan Tịnh Tịnh không?”, bản năng nghề nghiệp của cô