Bị cả
nhóm người bao vây, anh ta không nói gì, bệnh viện cho người đuổi chúng tôi ra
ngoài rồi.”
Lão Mạc
tức sùi bọt mép: “Anh ta không chịu nói thì cô không biết nghĩ cách gì sao, mỹ
nhân kế đó, chẳng lẽ tôi còn phải dạy cô?”.
Đỗ Hiểu
Tô chỉ quan tâm ăn mì, nói dứt khoát: “Được, để lần sau tôi sẽ hy sinh sắc đẹp
của mình”.
Lão Mạc
không làm gì được, gác điện thoại đánh “Cạch” một tiếng.
Đỗ Hiểu
Tô tiện tay ném điện thoại lên bàn, tiếp tục cắm đầu vào bát mì. Từ góc này chỉ
có thể thấy được chiếc áo len xanh thẫm của thực khách ngồi đối diện, màu xanh
thẫm đó cũng tựa như màn đêm, cô rất thích màu này, vậy nên len lén nhìn sang
bên ấy thông qua khe hở giữa những sợi mì, thấy chiếc cổ phía trên cổ áo len,
ngẩng cao thêm chút nữa, nhìn thấy cằm và cả khóe miệng đang khẽ nhếch lên, có
vẻ đang cười.
Cũng
đúng, nửa đêm nửa hôm lại nói sẽ hy sinh sắc đẹp, người khác không hiểu lầm
cũng lạ.
Cô
không có thời gian quan tâm người khác nghĩ thế nào, cúi mặt xuống, tiếp tục
chăm chú húp nước canh. Vừa thơm vừa ngon, chắc chắn là nước gà hầm, món mì
ngon thế này, tiếc là vừa ăn đã hết.
Vừa
bước ra khỏi quán, đột nhiên có người gọi cô: “Đợi một lát”.
Giọng
nói trầm thấp dễ nghe, phát âm rất chuẩn, hẳn phải là người phương Bắc. Đỗ Hiểu
Tô quay đầu, nhận ra chiếc áo màu xanh thẫm, dưới ánh đèn đường mờ mờ lại càng
giống sắc màu của biển sâu, chính là người ngồi đối diện cô lúc nãy, anh ta đưa
tay ra, là điện thoại của cô.
Đáng
chết! Trí nhớ của mình!
Cô vội
cảm ơn, anh ta nói: “Không có gì”.
Đúng
lúc đó có một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên trong chớp mắt,
chiếu sáng khuôn mặt anh ta, ý, đúng là lông mày lưỡi mác mắt tựa ngôi sao, vô
cùng đẹp trai.
Đỗ Hiểu
Tô luôn có cảm tình với những người đẹp trai. Bạn thân của cô là Trâu Tư Kỳ
từng hỏi vì sao cô đổi nghề làm phóng viên văn nghệ, cô nhướn mày tự đắc nói
rằng: “Bởi vì cả ngày có thể nhìn thấy minh tinh, còn có thể danh chính ngôn
thuận đến yêu cầu phỏng vấn, chụp hình, như vậy không tốt sao!”.
Trâu Tư
Kỳ tỏ vẻ khinh thường: “Háo sắc!”.
Nhưng
thực tế Trâu Tư Kỳ còn háo sắc hơn cô.
Ở lại
bệnh viện đến quá nửa đêm, quay về tòa soạn vừa ngáp vừa viết bài, chỉ biết nhờ
đến cà phê để lên dây cót tinh thần, dù có háo sắc hơn nữa cũng không còn sức.
Lão Mạc lại cứ như đòi mạng: “Chiều lại đến bệnh viện, nhất định phải chụp được
hình của Nhan Tịnh Tịnh”.
Đỗ Hiểu
Tô phản đối: “Bệnh viện làm việc rất nghiêm túc, sao tôi chụp hình được”.
Lão Mạc
không để ý: “Cô tự nghĩ cách đi”.
“Ặc”,
đúng là tư bản bóc lột.
Mắng là
một chuyện, nghĩ cách lại là chuyện khác. Không có tin độc quyền tức là không
có tiền thưởng, không có tiền thưởng cũng có nghĩa là không có tiền thuê nhà,
tiền điện nước, một ngày ba bữa, nghỉ phép du lịch, đi spa suối nước nóng…
Trâu Tư
Kỳ nói rất đúng, thứ báu vật khó tích trữ nhất trên đời này chính là tiền.
Phía
bệnh viện quả nhiên là giữ kín thông tin, bảo vệ rất nghiêm ngặt, ngay cả ở
quầy lễ tân cũng không tìm ra số phòng của Nhan Tịnh Tịnh, còn các y tá thì vô
cùng cảnh giác: “Chỗ này là bệnh viện, các bệnh nhân đều không muốn bị làm
phiền”.
Nhưng
còn lòng hiếu kỳ của công chúng, quyền được biết tình hình thực tế, cả tiền
thưởng của cô thì sao?
Nhan
Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn bị tai nạn giao thông nhập viện là tin trang
nhất của mọi tờ báo, Lão Tất có được tấm ảnh độc quyền là điều không thể chối
cãi, nghe nói tấm ảnh hiện trường vụ tai nạn đăng trên trang nhất Tân Báo khiến
không ít người hâm mộ Nhan Tịnh Tịnh bật khóc, số lượng tiêu thụ tăng vọt trong
tích tắc.
Khi nào
cô có được tin độc quyền thế này mới mong phát tài.
Ở bệnh
viện cả buổi chiều vẫn không tìm được thông tin gì, vừa đúng lúc cô định về nhà
thì nhìn thấy Lão Tất.
Anh ta
vẫy tay gọi cô một cách mờ ám.
Không
biết anh ta định làm gì, khi Đỗ Hiểu Tô bước đến gần thì anh ta liền kéo cô vào
một góc, cười gian xảo nói: “Hiểu Tô, chúng ta hợp tác được không?”.
Gọi thân
mật thế, Đỗ Hiểu Tô khắp người nổi da gà. Lão Tất nói tiếp: “Tôi biết Nhan Tịnh
Tịnh đang ở phòng nào, hơn nữa còn có cách để cô vào trong, nhưng sau khi chụp
được hình, chúng ta mỗi người một tấm”.
Đỗ Hiểu
Tô cảnh giác: “Tại sao anh không tự mình đi?”.
Lão Tất
không nhịn được bắt đầu than thở: “Tôi cũng muốn chứ, nhưng tôi là đàn ông”,
vừa nói vừa mở túi xách, lấy ra một bộ đồng phục y tá.
Đỗ Hiểu
Tô cảm thấy rất buồn cười, vào phòng vệ sinh thay đồng phục y tá, sau đó đội
mũ, cuối cùng là đeo khẩu trang, thử nhìn vào gương, chỉ có đôi mắt là lộ ra
ngoài, trong lòng thầm phục Lão Tất có thể nghĩ ra cách này.
Bệnh
viện rất lớn, y tá đi qua đi lại rất đông nhưng không ai chú ý đến cô, vì thế
cô nhanh chóng đến được khu cấp cứu ở tầng hai. Lão Tất nói, sau khi cấp cứu
xong Nhan Tịnh Tịnh vẫn ở phòng chăm sóc đặc biệt chứ không được đưa đến phòng
bệnh bình thường.
Kết quả
là đừng nói đến phòng chăm sóc đặc biệt, mà ngay từ ngoài hành lang đã có người
của công ty giải trí túc trực giống hệt hai tòa tháp, trừng mắt n