c kỳ nhát gan, còn Gia Hàng thì chẳng thèm có gan, một mình tập bóng trên sân đến tận nửa đêm.
- Được! – Gia Hàng đang bực bội, ra ngoài hít thở cũng tốt.
Dù sao cô cũng không có hứng đến thư viện tranh chỗ, không khéo lại gặp phải tên Chu Văn Cẩn kia.
Xe buýt quãng chập tối lúc nào cũng chật cứng người; bóng chiều dần buông; đèn đóm hai bên đường rực sáng. Đêm xuân khiến lòng người lâng lâng.
- Đồng hương của mình rất ưu tú, là trung tá, đang học thạc sĩ ở Đại học Quốc phòng, chuyên ngành chỉ huy tác chiến.
- Trung tá là to đến cỡ nào ? – Gia Hàng hoàn toàn không có chút khái niệm nào với các cấp bậc trong quân đội.
Hai mắt Mạc Tiểu Ngải rực lóe sáng:
- Trong quân đội có ba cấp là úy, tá, tướng, trung tá là ở giữa, tướng là to nhất.
Gia Hàng ờ một tiếng, chẳng chút hứng thú.
- Đồng hương của mình có một vị giáo sư là thiếu tướng, một sao một
hoa[2'> mới hơn ba mươi tuổi đầu. Thiếu tướng tương đương với quân đoàn
trưởng đó!
[2'> Hình ảnh in trên quân hàm thiếu tướng của Trung Quốc.
- Không phải chứ! – Gia Hàng sững người. Thời nội chiến, Lâm Bưu[3'> mười
tám tuổi giữ chức quân đoàn trưởng, được xưng tụng là thiên tài quân sự. Đó là thời kỳ đặc biệt, phần lớn người dân đều không được đi học, có
chút bản lĩnh đã được xưng tụng là thiên tài.
[3'> Lâm Bưu
(1907-1971): nhà hoạt động chính trị và quân sự Trung Quốc, nguyên soái
nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc
phòng.
Nhưng bây giờ là thời đại hòa bình, tinh hoa lớp lớp, ba
mươi tuổi đầu giữ chức thiếu tướng, quá khoa trương rồi. Mạc Tiểu Ngải
vỗ vỗ hai má, gật đầu như trống bỏi:
- Thật, anh ta được trường Quốc phòng đặc biệt mời tới, mỗi tuần chỉ dạy một tiết.
- Anh ta có phải tấm gương cho toàn quân không? – Gia Hàng hỏi đùa.
- Đồng hương của mình bảo đó là ngôi sao không thể với tới, anh ta là vị
thiếu tướng trẻ nhất từ hồi thành lập nước, ước chừng sau này chẳng ai
được như thế nữa.
Hai người nhìn nhau bật cười, suýt chút nữa thì nhỡ bến xe.
Người lính gác cửa Đại học Quốc phòng trông như một phu tượng đá, thần thái
trang nghiêm, những người đi ngang qua đều bất giác thở chậm lại.
Mạc Tiểu Ngải gọi điện cho anh bạn đồng hương; một lát sau, anh ta xách một cái túi lớn chạy xuống.
Hai người chỉ nói dăm ba câu, anh bạn đồng hương đã vội cáo từ, nói buổi tối phải đi học, kỷ luật quân đội rất nghiêm khắc.
Họ đưa mắt tiễn anh ta vào trường.
Một chiếc xe hơi màu đen im lìm chạy tới từ màn đêm, người lính gác cửa lập tức giơ tay ngang mày, cao giọng nói:
- Chào thủ trưởng!
Xe dừng lại, cửa bật mở, một người đàn ông tuấn tú từ trong bước ra, mỉm cười đáp lễ.
Ánh đèn sáng chói soi rõ hình ảnh một sao một hoa trên vai anh.
Vốn đã cực kỳ anh tuấn, lại khoác trên mình bộ quân phục càng khiến khí chất tỏa ra mạnh mẽ, lỗi lạc xuất chúng.
Gia Hàng và Mạc Tiểu Ngải bất giác nắm chặt tay nhau, hơi thở như ngừng lại.
Anh không hề biết mình đã lọt vào trong mắt người khác, bình thản đón nhận
các nghi thức chào hỏi dọc đường, thong thả bước về phía trước.
Gia Hàng quay sang nhìn Mạc Tiểu Ngải, cả hai không hẹn mà cùng nhảy cẫng lên.
Là anh ta, là anh ta… Vị thiếu tướng trong truyền thuyết.
- Đàn ông quá trời! Gia Hàng thốt lên.
- Đẹp trai khủng khiếp! Mạc Tiểu Ngải kêu toáng.
Khi đó, Gia Hàng cảm thấy có thể được tận mắt nhìn thấy nhân vật truyền kỳ đúng là một may mắn.
Cũng như Brad Pitt rất gợi cảm, Keanu Reeves cực quyến rũ; Kim Hyun Joong vô cùng ưa nhìn – nhìn thấy là muốn rú lên đầy phấn khích, nhưng chưa bao
giờ nghĩ tới những người này sẽ có bất kỳ quan hệ gì với cuộc sống của
ta.
Ngắm nhìn họ từ xa là được rồi.
Nhưng vận mệnh tai quái, bất thình lình bỗng xảy ra điều bất ngờ đó.
Bốn năm sau, cô mang thai; dọn vào sống trong một khu tứ hợp viện[4'> nhỏ
kiểu cũ, ở đó mấy gia đình cùng sinh sống như trong truyện của Lão
Xá[5'>, vô cùng náo nhiệt, xóm giềng cũng hết sức chất phác. Trong viện
có một cái giếng cổ, bốn bề phủ đầy rêu xanh, có cả một cây hòe già. Khi đó, hoa hòe đang nở rộ, từng chùm hoa trắng muốt lúc lắc như những quả
chuông nhỏ. Bứt một cánh hoa cho vào miệng, sẽ thấy có vị thơm ngòn
ngọt.
[4'> Kiểu nhà ở truyền thống của người Trung Quốc, gồm các khu nhà quây quanh một khoảng sân trời.
[5'> Lão Xá (1899-1966): nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc.
Mỗi ngày cô đều khoác lên người một bộ áo chống bức xạ, buổi sáng học từ
vựng tiếng Anh, buổi trưa lên mạng làm chút việc, buổi tối đọc sách.
Xóm giềng tò mò tại sao cô không có chồng bên cạnh.
Cô trả lời qua quýt, anh ấy sang Mỹ công tác mấy tháng.
Xóm giềng đều hết sức quan tâm tới cô, nhiệt tình chỉ bảo cô những điều cần thiết cho việc làm mẹ.
Tháng Tám, trời Bắc Kinh nóng như đổ lửa. Phụ nữ có thai đặc biệt sợ nóng,
trong phòng có điều hòa, nhưng thổi mãi cũng chẳng dễ chịu. Cô nổi mẩn
khắp người.
Khi mặt trời khuất bóng, cô múc một xô nước giếng
rồi ngâm đôi chân trần, để cái mát lạnh ngấm vào cơ thể, đó là thời khắc sảng khoái nhất trong mùa hè của cô.
Phía cửa viện bỗng có tiếng động.
Những người đang tất bật chuẩn b