nghĩ thử chưa?
Chưa bao giờ, suy nghĩ này thậm chí còn chưa hề xuất hiện trong đầu cô.
- Vậy bây giờ nghĩ đi. – Anh mím môi, lặng lẽ chờ đợi.
Ỷ lại vào cô?
- Phàm Phàm được không?
Nếu thuyền đã ra khơi, chắc chắn không thể thiếu buồm[7'> được, cô ranh mãnh trả lời.
[7'> Chữ Phàm có nghĩa là cánh buồm, còn chữ Hàng trong tên của Gia Hàng có nghĩa là tàu thuyền.
Thế mà anh lại đồng ý.
- Được, vậy tên khai sinh sẽ là Trác Dật Phàm.
Vẫn là anh học cao hiểu rộng, cô không thể không bội phục, một cái tên hết
sức tầm thường, thêm một chữ đệm vào, lại trở nên bừng bừng khí chất.
Đầu đau như búa bổ, cô không chịu nổi, lại nặng nề thiếp đi.
Loáng thoáng nghe thấy tiếng em bé khóc mãi không ngừng, mồm to thật, cô bất giác nhíu mày.
©STENT
Thím Đường nói:
- Chắc bé con đói rồi, mẹ phải cho bú thôi.
- Pha sữa bột. – Thủ trưởng hạ lệnh.
- Bú mẹ tốt hơn, tăng sức đề kháng cho em bé, lại không bị nóng không bị lạnh, tiện biết bao.
- Thím đi pha sữa bột đi, để tôi bế bé cho.
- Phu nhân không muốn cho bú ạ?
- Tôi cảm thấy con trai thì nên tự lập, không được nuông chiều thói dựa dẫm.
Thím Đường len lén nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Trác Thiệu Hoa, hoàn toàn câm nín.
Gia Hàng tỉnh lại một lần nữa, trời đã sáng, cô y tá đang thay dịch truyền trước giường mỉm cười dịu dàng.
Tiếng chuông điện thoại phá tan sự tĩnh mịch sớm mai.
Cô y tá ân cần lấy diện thoại trong túi xách ra hộ cô, tiện tay ấn nút nghe.
- Hàng Hàng, em dậy chưa? – Là chị Gia Doanh.
Gia Doanh rất thương Gia Hàng, khi sinh cô ra, mẹ thuộc diện sản phụ lớn
tuổi, trong nhà lại nhiều việc, Gia Doanh nghỉ học một năm ở nhà trông
Gia Hàng. Đối với Gia Doanh, Gia Hàng vừa yêu vừa kính trọng, nhưng Gia
Doanh yêu cầu rất nghiêm ngặt.
©STENT
- Dậy rồi ạ, đang chuẩn bị rửa mặt. Tử Nhiên đi học chưa ạ? – Gia Hàng cố nói cho thật tự nhiên.
- Anh rể em vừa đưa nó đi xong. Hai ngày nữa Bắc Kinh sẽ giảm nhiệt độ, Nam Kinh có lạnh không?
- Nam Kinh ở Giang Nam, trời vừa vào thu, dễ chịu lắm, em… em chỉ mặc một cái áo sơ mi là vừa.
- Đi ra ngoài phải khoác thêm áo vào. Đến cuối năm thì mau trả nhà đi,
quay về Bắc Kinh ôn tập cho tốt, chuẩn bị cho kỳ thi IELTS tháng Hai năm sau.
-Dạ!
- Chỉ cần em qua được kỳ thi IELTS, chị nghĩ bên Harvard chắc chắn sẽ duyệt đơn của em, học phí chị đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
- Chị…
- Không nói nhiều nữa, chị cũng phải tắm rửa rồi đi làm đây. Buổi tối
đừng có chơi game nhiều, lúc nào về Bắc Kinh thì bảo chị, chị ra ga đón
em. Cúp máy đây.
- Em chào chị.
Cô uể oải vứt điện thoại sang một bên, muốn thở dài một tiếng. Còn chưa kịp há miệng ra đã thấy
mẹ của thủ trưởng đứng ở cạnh giường không biết từ bao giờ.
-
Trời sinh cô đã thích nói dối đúng không? – Bà Âu Xán lạnh lùng cúi nhìn Gia Hàng đang ủ rũ vì phiền não. – Tôi muốn làm xét nghiệm ADN cho em
bé và Thiệu Hoa, có khi lại phát hiện ra điều bất ngờ. - Vâng!
Vậy thì không chỉ có bất ngờ thôi đâu, mà còn là niềm vui bất ngờ nữa đó.
Bà Âu Xán sững người, sửng sốt trước sự thoải mái; hoặc cũng có thể nói là sự mong chờ vô hạn của cô. Còn về lời nói dối qua điện thoại kia, cô
lại lảng tránh không đề cập đến, như thể không cẩn phải trả lời.
- Mẹ, mẹ đến rồi ạ! – Bước chân Trác Thiệu Hoa có phần hấp tấp.
- Ừ, mẹ tìm con có chút việc. – Bà Âu Xán quay người lại. – Mẹ vừa tới
phòng nhi thăm cháu rồi. Thiệu Hoa, trước đây con từng nói cơ thể con…
- Nếu đã là bệnh thì sẽ có cách chữa, chỉ là cần thời gian thôi. Ánh mắt anh ra hiệu cho cô đừng nói gì.
- Con xác định đứa bé là…
Từ trước tới nay, trước mặt bố mẹ, Thiệu Hoa luôn giữ chừng mực. Từ khi
đứa trẻ này mọc ra, Thiệu Hoa đã thay đổi. Trước đây, khi bà nói, anh
chưa bao giờ ngắt lời bà một cách vô lễ như vậy.
- Nó giống con.
Bà Âu Xán không có gì để nói.
Gia Hàng thở dài, vẻ không đồng ý.
- Bố con đang tức giận, nhất thời chưa thể nguôi được ngay. Hôm nay thư
ký Thẩm gọi điện cho bố; bảo con chuẩn bị tư tưởng, tổ kiểm tra kỷ luật
muốn nói chuyện với con, sẽ có hình thức kỷ luật. Haizz, mẹ không biết
phải nói gì với con nữa.
Bà Âu Xán vẫn không thể tiêu hóa nổi chuyện này, nghĩ tới là cảm thấy như trong mơ; không thể nào là sự thật.
- Gia Hàng vẫn chưa được ăn, cần phải nghỉ ngơi, con tiễn mẹ xuống dưới.
Tâm tình Trác Thiệu Hoa không hề suy chuyển, như thể chuyện vừa nói chẳng liên quan gì đến anh.
- Trác Thiệu Hoa, con có bao giờ hối hận? – Bà Âu Xán bức xúc hỏi.
- Chưa hề.
Bà Âu Xán cười khổ tâm:
- Không cần tiễn, mẹ tự đi được.
Ánh nắng đậu trên bậu cửa, len lỏi xuyên qua lùm cây, cùng với gió sớm ùa
vào trong phòng, thảm cỏ dưới lầu mới được tỉa lại, trong không khí
phảng phất mùi cỏ non.
Tiếng bước chân lạo xạo trên hành lang càng lúc càng nhiều, đã tới giờ kiểm tra phòng bệnh hàng ngày.
Gia Hàng là bệnh nhân của Thành Công, bác sĩ kiểm tra đi ngang qua phòng
nhưng không bước vào, bác sĩ lưu manh sẽ tự mình hành hạ cô.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, đầu đã bớt đau nhiều, Gia Hàng bắt đầu thấy đói
bụng. Qua lớp chăn, cô có thể nghe thấy tiếng bụng mình đang réo ùng ục.
- Lát nữa