uạt. “Mệnh không đủ cường thật đúng là không thể cùng một chỗ với ngươi.”
“Buồn cười, giữa chúng ta. . . . . .” Ngưng Yên ngừng nói.
Tôn Vô Cực đôi mắt đen hiện lên
một tia giảo quang. “Ta biết, các ngươi trong lúc đó không có gì, ngươi
không thích huynh đệ của ta, tất cả đều là hắn tự mình đa tình, ngươi
thích Thiệu Tứ Phương, tiếc là. . . . . .”
“Tôn Vô Cực!” Ngưng Yên trợn mắt .”Ngươi là đang cười nhạo ta sao?”
Tôn Vô Cực nhìn nàng. “Niệm tình hắn nguyện cho ngươi đâm hai đao, lần này, hắn nếu may mắn không chết,
Tôn mỗ có một chuyện muốn nhờ.”
Ngưng Yên nghe xong khiêu mi, chờ hắn nói tiếp.
Tôn Vô Cực cầm quạt, nhíu mày.
“Chính là. . . . . . Xin ngươi đối với hắn dịu dàng một chút, không quá
phận đi? Huynh đệ của ta đây là yêu ngươi.”
Ngưng Yên nghe xong, dời tầm mắt, cúi đầu nhìn Lôi Tiêu.
Tôn Vô Cực còn nói: “Thương thế
của hắn vừa khỏi liền vội vã đi cứu ngươi, ngăn cũng ngăn không được.
Hai huynh đệ chúng ta còn vì chuyện của ngươi mà to tiếng, hắn ngay cả
sáp đao đều rút ra làm ta sợ.”
Ngưng Yên mím môi, vẫn là không nói.
“Ngưng Yên, ngươi thật sự là
lòng dạ sắt đá sao? Huynh đệ của ta đây không nói lời dễ nghe, nhưng hắn lấy mạng ra bảo hộ ngươi. Ngươi không biết? Ngươi không cảm động?” Tôn
Vô Cực nói giúp cho Lôi Tiêu.
Ngưng Tên ngẩng đầu, nhìn lại hắn. “Lần này nếu ta có thể giải độc sống sót, thỉnh ngươi giúp ta một việc.”
“Mời nói.”
“Mời ngươi nhờ người hỏi thăm
tin tức của Thiệu Tứ Phương, chuẩn bị một con ngựa tốt, ta sẽ tự mình
xuống núi tới lấy.”
Tôn Vô Cực nói: “Lúc trước, ta
cùng với Lôi Tiêu nghe thám tử báo lại rằng Thiệu Tứ Phương mấy ngày
liền lấy máu của ngươi dưỡng hoa.”
Ngưng Yên lại cúi đầu, trầm mặc
một lúc lâu, chỉ nói: “Ta. . . . . . nếu đã không yêu người, thì cũng sẽ không bao giờ sẽ.” Tôn Vô Cực là nói vô ích rồi, tình ý của Lôi Tiêu
nhất định bị nàng cô phụ.
“Ta hiểu được.” Tôn Vô Cực nói. “Ta sẽ giúp ngươi chuẩn bị thỏa đáng, chờ ngươi tới lấy.”
“Đa tạ.”
“Như vậy. . . . . . những lời
vừa rồi, coi như là ta chưa nói.” Tôn Vô Cực cáo từ. Ai, xem ra Ngưng
Yên vẫn là không tiếp nhận tình cảm của Lôi Tiêu. Tôn Vô Cực thay huynh
đệ tiếc hận.
Cửa đóng lại, Ngưng Yên đem khăn gấm trong chậu nước vắt lên, ngồi xuống bên mép giường. Ánh nến sáng rõ khuôn mặt Lôi Tiêu. Ngưng Yên cúi nhìn hắn yên tĩnh mặt, tinh tế nhìn
mặt mày hắn, nàng chưa từng thật để ý xem qua người nam nhân này.
Hắn cùng Thiệu Tứ Phương hoàn
toàn bất đồng. Một đầu tóc bay rối tung, ngũ quan góc cạnh rõ ràng,
đường nét thô kệch, hơn nữa lại có thêm vết sẹo, rất khó để không khiến
người mới quen sợ hắn.
Cho dù hắn hiện tại bị thương mê man, nhưng là khuôn mặt đang ngủ say kia vẫn ẩn ẩn có một cỗ khí thế bá đạo ngang ngược. Giống như đang ở trong mộng cũng có thể giết người.
Giống chỉ cần hắn tức giận , tùy thời hồi tỉnh rút đao tướng hướng.
Ngưng Yên mỉm cười. Hắn quả thật là một nam nhân đáng sợ. Không phải là nàng chưa thấy qua bộ dáng dọa
người lúc hắn tức giận. Lúc ấy nàng khăng khăng tìm Thiệu Tứ Phương, hắn ngăn nàng không được, tức giận đến mâu quang bừng bừng, giận dữ đến sáp đao chấn động mãnh liệt. Lúc đó nàng thực nghĩ đến sẽ chết ở dưới đao
của hắn.
Nhưng là, ngã xuống lại là hắn! Ánh mắt Ngưng Yên tối sầm lại.
Lôi Tiêu, ngươi là cố ý muốn ta áy náy sao?
Nàng dùng khăn gấm lau đi vết
máu trên cánh tay hắn, ánh mắt chuyển qua ngực hắn, hai má nóng lên. Lần đầu tiên thấy ngực của nam nhân, từng khối cơ bắp nở nang cứng rắn,
nhìn ra nguy hiểm, chứa đựng sức mạnh. Đây. . . . . . thật là một nam
nhân đang bị đe dọa tính mạng?
Ngưng Yên lo lắng không yên, bàn tay chạm lên ngực hắn, đặt ở phía trên tim hắn — tiếng tim đập của hắn
yếu đến mức cảm thụ không thấy. Ấn lên ngực hắn, nhìn hắn ngây người
trong chốc lát, nàng cúi người xuống, mặt nhẹ dán lên lồng ngực kia, mềm lòng mơ hồ một hồi.
“Lôi Tiêu, Lôi Tiêu à. . . . . .”
Nàng thở dài, gối đầu lên phía
ngực bên phải không bị thương của hắn. Tóc dài rũ ở trên người hắn, cứ
như vậy ghé vào người hắn, liền cảm thấy một cỗ ấm áp bất khả tư nghị,
không khỏi lại dịch chuyển vào gần chút, càng gần chút, nhẹ nhàng mà
thiếp vào hắn, tham lam đắm chìm trong bầu không khí ấm áp hắn cho nàng.
Cúi người dựa vào hắn thân thể kiên cố, trong lúc hoảng hốt, Ngưng Yên nhớ tới lời nói của Tôn Vô Cực ——
Ngưng Yên, ngươi thật sự là lòng dạ sắt đá sao? Huynh đệ của ta đây không nói lời dễ nghe, nhưng hắn lấy mạng ra bảo hộ ngươi. Ngươi không biết? Ngươi không cảm động?
Cảm động có tính là yêu không?
Áy náy thật sâu có phải là yêu không? Nhìn hắn sinh mệnh bị đe dọa liền
lòng nóng như lửa đốt, có phải là yêu không? Dựa vào hắn như thế này,
nàng cảm thấy thật ấm áp, lại có phải là yêu không?
Ngưng Yên hoang mang, vì tình
yêu đuổi tới Trung Nguyên, kết quả rơi vào kết cục như vậy. Nàng còn có
thể yêu sao? Còn muốn yêu sao?
Nàng chỉ biết là, nàng bây giờ
vô tâm yêu, chỉ thầm nghĩ sống sót, giết chết Thiệu Tứ Phương. Lôi Tiêu
chịu khổ, nàng muốn gộp lại cùng nhau hướng Thiệu Tứ Phương đòi lại cho
bằng hết.
Vừ
