XtGem Forum catalog
Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về

Gió Nghiêng Mưa Nhẹ Chẳng Nên Về

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322023

Bình chọn: 9.5.00/10/202 lượt.

g giếng gần nhất.

Sau rốt anh nói với ánh mắt đầy nhiệt huyết của thanh niên: “Duy Nghi, mình không muốn trở về, sống ở nơi đó mình mới cảm thấy thật đáng sống.”

Anh cho cô xem một tấm hình trong ví, là bức ảnh chụp chung của anh với một cô gái có màu da khỏe khoắn được một bầy trẻ con bao vây xung quanh,

đang cười như đôi chim tự do nhất trên bầu trời này.

Anh chỉ vào cô gái đó nói: “Bạn gái mình, cũng là tình nguyện viên.”

Sau đó trước khi cô đi có gọi điện cho anh, Hoắc Cảnh Hành nói với cô rất

nhiều, anh là một thằng đàn ông chỉ thích thỏa mãn nhưng ý thích riêng

của bản thân mình, anh hiểu hết tình cảm của Duy Nghi đến từng li từng

tí.

Anh nói: “Duy Nghi, có những người trời sinh ra chỉ thích ứng với cuộc sống nơi phố thị, những việc đã qua rồi thì đừng bận tâm suy nghĩ tới nó

nữa.” Anh nói như thể rất dễ dàng, từng lời từng chữ chậm rãi nhưng quá

nhẹ nhàng, “Hơn nữa, giữa chúng ta cũng chẳng có những việc đã qua.”

Rõ ràng là chỉ cách nhau một lớp kính nhưng cô không sao có đủ dũng khí để bước vào bên trong, cuối cùng cô lấy hết cố gắng còn sót lại hỏi anh:

“Hoắc Cảnh Hành, anh đã từng …có hay không … với em………?”

Anh hiểu câu hỏi của cô là gì, mà dường như cũng hiểu sự ngượng ngập của

con gái nên ngắt lời cô, thở dài: “Mình vẫn cảm thấy rằng chúng ta không thể. Duy Nghi, thực xin lỗi cậu, mình chưa từng cố về mặt này.”

Nửa năm sau đó, Duy Nghi bận rộn tới mức chẳng có mấy thời gian về thăm mẹ

mình, không phải vì mẹ cứ giục cô mau đổi việc khác thì cũng là sắp xếp

thời gian đi xem mặt. Bà cũng biết con gái nếu nói ra thì cũng hơi khó

nên bắt đầu cùng chồng tự sắp xếp lấy. Cận Tri Quốc đương nhiên chẳng

nghĩ như vậy, ông nghĩ thanh niên thì phải xông xáo với công việc. Nhưng thỉnh thoảng ông cũng giả vờ hỏi Duy Nghi rồi nháy mắt cười với Duy

Nghi sau lưng vợ.

Mà cơ hội về nhà của Duy Nghi cũng chẳng có mấy nên không cảm nhận được

suy nghĩ ngày một già đi của cha mẹ. Mà cuộc sống của chính cô cũng đang lộn xộn đến nỗi cùng họp với các đồng nghiệp mà như mất hồn.

Hôm đó cùng mọi người đi hát karaoke, nghe mọi người hát về sức sống mãnh

liệt hừng hực của tuổi trẻ mà khiến cô đau đớn. Duy Nghi không thể tiếp

tục ngồi lại đó nữa nên kiếm cớ đi về nhà. Cô đứng ở bãi đỗ xe hồi lâu

rồi mới bắt đầu tìm chìa khóa xe trong túi xách. Cổng ra vào yên tĩnh

bỗng bị tiếng đỗ của một chiếc xe nào đó phá vỡ, khi cô đi qua có liếc

nhìn qua chỉ mờ mờ thấy trong xe có hai người, đèn thì tắt.

Những tình huống như thế này thường khiến người ta xấu hổ tới phát ghét, cô quay mặt bước nhanh tới xe mình.

Đường Gia giơ tay bật đèn lên, hai mắt tỏa ra ánh hào quang mạnh mẽ giống như đôi đồng tử của mèo phát sáng trong đêm tối. Theo ánh sáng, anh thấy cô gái đang bước tới xe của cô ấy, sau đó lái xe đi, không thèm để mắt tới phía này dù chỉ là một lần. Mặt anh lạnh lùng nhưng sự ảo não trong

lòng đã vô thức dâng trào. Chỉ là không tin, chiếc xe này Cận Duy Nghi

đã ngồi mấy lần rồi chẳng lẽ cô ấy không nhận ra sao.

Cô gái bên cạnh thấy anh ngồi hồi lâu, không đợi được nữa cất tiếng nói.

Đường Gia hơi ngạc nhiên, nhớ rõ lời cô nói với anh hôm nào đó: “Người như

anh…” hóa ra anh là loại người này, trong lòng cô, chẳng có lấy một tia

ấn tượng tốt về anh. Bản thân anh thì thế mà cứ mong cô có ấn tượng sâu

sắc vào những vật chất nơi anh. Vậy, rõ ràng anh đã thực sự biến thành

loại người mà cô đã nói.

Anh quay đầu cười mím môi với cô gái bên cạnh, giật mình rũ bỏ những ý nghĩ khi nãy ra khỏi đầu nhưng đọng lại vẫn là những vấn vương đau đớn.

Cũng không chỉ có đau đớn mà vẫn lẩn khuất đâu đó những ưu tư, đâu đó đã đồn đại về những điều bí mật chưa từng tuyên bố giữa họ. Điều bí mật có

liên quan tới cha cô… Có những điều chỉ có thể công khai vào những

trường hợp nhất định, nhưng anh cũng không chắc, Duy Nghi đã biết những

điều đó hay chưa.

Dù là vậy nhưng anh nghĩ không biết có nên để cô biết một chút không, để

có thể chuẩn bị trước tâm lý? Việc này anh đã suy đi tính lại rất lâu

rồi nhưng tới giờ phút này anh lại có đôi chút do dự.

Có những khi tỉ lệ báo giá ở công ty chỉ chênh một chút thôi thì sai số

của cả đơn hàng đã thành một thiếu sót rất lớn rồi, những lúc đó anh

cũng chưa từng chau mày. Nhưng việc này lại khiến anh nghĩ tới cả nửa

tháng. Những lời đồn đại ngày càng nghiêm trọng, giảm được gánh nặng cho cô càng nhiều càng tốt, nhưng anh cũng không dám chắc lắm.

Ngày hôm sau anh vẫn gọi điện, vẫn còn mặc đồ ngủ đứng ngoài ban công yên

tĩnh của khu chung cư xanh mướt gọi cho cô. Nhưng giây phút cô nghe điện thoại tim anh lại không tự chủ được mà tăng tốc, đây là lần đầu tiên

anh liên lạc với cô sau nửa năm, anh đã tự nói với bản thân đây chỉ là

sự quan tâm của bạn bè với nhau thôi.

Nhưng rõ ràng đối phương không nghĩ vậy, bên này tim đập còn chưa ổn lại thì bên kia đã nhấn nút từ chối cuộc gọi.

Đường Gia không hề tức giận, chỉ còn lại sự chẳng biết làm sao, mà cũng chẳng thấy căng thẳng nữa, vẫn tiếp tục gọi. Cuối cùng khi anh cũng chẳng rõ

giờ là mấy giờ nữa thì bên kia bắt điện