khỏi cửa, Băng Lan đã hứng khởi
nói với Thu Thần.
“Hả…?”
Cô ấy vừa nói gì? Thạch Chấn Vũ vẫn còn ở phía sau mà! Thu Thần bắt đầu thấy
hơi choáng.
Băng
Lan hoàn toàn không phát hiện ra thái độ gượng gạo của Thu Thần, đôi mắt cô
long lanh lên mỗi khi nói về người yêu, niềm hạnh phúc như ánh sáng màu hồng
đang bao quanh cô, hoàn toàn không còn cảm giác e dè hay thẹn thùng như mọi khi
nữa.
“Chị
Thu Thần, em rất yêu anh ấy! Chị đã từng có cảm giác yêu một người đến thế
không ạ? Giống như tất cả cảm giác đều muốn bứt ra khỏi lồng ngực, giống như
chị có thể vì người đó mà làm tất cả mọi việc, giống như chị chỉ cần ở bên
người đó mà không cần bất cứ thứ gì.”
“Trời
ơi! Đại tiểu thư. Xin cô đừng nói nữa”, Thu Thần gào lên trong lòng.
“Em…
đừng quá vội vàng thế.” Thu Thần nuốt nước bọt. “Em còn quá trẻ. Em cứ nghĩ là
mình đang yêu, thực ra có rất nhiều lúc đầu óc mình mắc vào ảo tưởng tình yêu.
Em thử nghĩ xem, Sở Hạo có thực sự hợp với em không? Anh Thạch đối tốt với em
như thế…”
“Em chỉ
coi anh ấy là anh trai!”, Băng Lan ngắt lời.
Thu
Thần lặng người. Bởi Băng Lan của trước kia sẽ không bao giờ nói với thái độ
mạnh mẽ như thế, xem ra lần này cô ấy rất nghiêm túc…
“Em
biết làm như thế là vong ân bội nghĩa…”, Băng Lan tiếp tục sầu não nói, “Em
biết anh Thạch đối tốt với em, nhưng… em không thể ngăn được trái tim của mình.
Em rất đau khổ, ông nội tạo cho em rất nhiều áp lực, anh Thạch cũng thế. Em
không có cách nào nói thẳng với mọi người… em… nếu có thể lựa chọn… thì thà
ngay từ lúc đầu đã không để Thạch gia nhận nuôi như thế”.
“Băng
Lan, em nói hơi quá đáng rồi đấy!”, Thu Thần không nhịn được mà nói thay cho
Thạch Chấn Vũ.
“Em xin
lỗi!” Băng Lan cũng biết mình không nên nghĩ như vậy. “Em chỉ… chỉ là không
biết nên làm thế nào… Chị Thu Thần, chị là người duy nhất mà em có thể nói thực
lòng mình… Em thực sự không muốn lấy anh Thạch nhưng em không biết phải từ chối
như thế nào… em không dám nói với anh ấy…” Nói tới đây giọng cô như nghẹn lại,
trên khuôn mặt xinh đẹp lệ tuôn trào làm Thu Thần cũng không nỡ trách móc.
“Haizzz…
thôi, chị đưa em ra ngoài vậy! Sở Hạo chắc cũng đưa xe tới rồi.”
Băng Lan
khịt khịt mũi, ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng!”.
Đưa
Băng Lan lên xe của Sở Hạo an toàn, Thu Thần thở dài rồi quay vào cửa hàng.
Những
gì phải đối diện đã đến.
Quả
nhiên, cô nhìn thấy Thạch Chấn Vũ ở phía sau rèm cửa, A Quý mang cho anh một ly
whisky, anh vẫn ngồi ở vị trí trước quầy bar, khuôn mặt ảm đạm đang uống từng
ngụm rượu.
“Đừng
uống như thế”, cô nắm bàn tay đang cầm cốc của anh.
Thạch
Chấn Vũ ngẩng đầu lên.
Cô nhìn
thấy khuôn mặt anh thể hiện rõ sự đau khổ và phẫn nộ. Thái độ điềm tĩnh đối với
tất cả mọi chuyện của anh lâu nay bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự thất vọng
và kinh ngạc.
“Em đã
biết lâu rồi sao không nói với anh?” Anh nắm vai cô, lạnh lùng hỏi. Trút mọi sự
giận dữ lên cô.
Vai Thu
Thần bị anh nắm đến nỗi đau nhói, nhưng cô không kêu lên. “Em… em xin lỗi.” Cô
biết anh đang trút giận, nếu như thế có thể giúp anh thoải mái hơn một chút…
Anh
trừng mắt nhìn cô hồi lâu, rồi bỗng bỏ tay và quay người đi.
“Anh đi
đâu?”, Thu Thần vội hỏi. Tình trạng của anh bây giờ quả thực làm người ta lo
lắng.
Thạch
Chấn Vũ không đáp lời, bước ra khỏi Quan Ngoại mà không quay đầu lại.
* * *
Hai
tiếng sau Băng Lan mới về tới Thạch gia. Sở Hạo đỗ xe trước cổng nhà để Băng
Lan xuống.
“Mai
anh tới tìm em được chứ?”, gạt cửa kính xe xuống, anh nói với Băng Lan.
“Em
không biết. Mong là có thể ra ngoài được, nhưng vẫn không chắc chắn lắm…”, cô
ái ngại nói.
“Anh
thật không chịu được kiểu như thế này!”, Sở Hạo bực tức đập tay vào vô lăng.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bực bội, “Em đi với anh nhé! Anh sẽ đưa em rời khỏi
Thạch gia, như thế chúng ta có thể ở bên nhau mãi mãi!”.
“Không
được”, Băng Lan hoảng hốt lắc đầu.
“Lan…”
Sở Hạo định tính tiếp tục thuyết phục cô. Mấy cánh cửa của Thạch gia đang tối
om bỗng rực sáng ánh đèn, Băng Lan tròn mắt lo sợ.
“Suỵt!
Anh nói nhỏ thôi, bị nghe thấy bây giờ. Anh mau về đi! Em sẽ liên lạc với anh
sau, được không?”
“Nhưng…”
Băng
Lan không nghe anh nói thêm gì nữa, vội quay người mở cổng đi vào.
“Ông
nội!”
Vừa vào
cổng đã thấy ông nội đứng trước mặt, Băng Lan giật mình, lại thêm sự áy náy của
bản thân…
“Băng
Lan, hôm nay cháu về hơi muộn. Đi chơi với bạn à?”, Thạch Trấn Đường hiền từ
nhìn cô.
“À…
vâng… cháu đi chơi cùng mấy bạn nữ trong lớp… đi nghe ca nhạc…”, Băng Lan ấp
úng trả lời.
Đôi mắt
thâm trầm đó vẫn không phát hiện ra biểu hiện của cô, ông chỉ cười nói: “Đi
nghe ca nhạc là chuyện tốt, hơn nữa cháu lại học nhạc! Ngày còn bé, cháu chỉ có
nói một câu là muốn học piano mà A Vũ không nói không rằng liền đi tìm cho cháu
thầy giáo tốt nhất, mấy năm đó gia đình ta còn khó khăn, đến cả cơm ăn cũng
chẳng đủ nhưng A Vũ vẫn ủng hộ cháu. Haizzz, A Vũ thương cháu thế, cháu đừng
phụ lòng nó nhé, nghe không?”.
"Chúng ta kết hôn được
không?", anh nói.
Tôi biết, anh sẽ nói như thế, không