ng, không nghe không thấy, ánh mắt trống rỗng giống như đã chết.
Những người kia vừa nhìn thấy Tần Nghị Hằng xuất hiện liền biến sắc, bật người im miệng, cúi đầu lủi đi về chỗ làm việc.
“Tiểu Vũ, em đến rồi” Tần Nghị Hằng kích động bước về phía trước một
bước, muốn ôm lấy Tô Mộc Vũ, lại không dám. Hắn nhìn thấy bàn chân trắng nhợt lấm lem máu, hoảng sợ: “Sao em không mang giày? Có đau hay không?”
Tô Mộc Vũ cứng ngắc lui ra phía sau từng bước, né tránh tay hắn.
Bàn tay kia, khiến cô thấy thật bẩn.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng cứ như vậy nhìn hắn, không
cười, cũng không khóc, chỉ có cái nhìn trống rỗng vô tận. Cổ họng khô
khốc, từng chữ từng chữ hỏi: “Đêm đó… là anh?” Cô không biết mình vì sao phải hỏi điều này, giống như phải hỏi để cho bản thân có thể thoải mái
hơn khi chết.
Tần Nghị Hằng nhìn bộ dáng này của cô, trong lòng có chút hốt hoảng:
“Tiểu Vũ, như vậy không phải rất tốt sao? Chúng ta tái hôn đi, anh bây
giờ tìm luật sư làm đơn ly hôn với Mộc Tình. Tiểu Vũ, chúng ta đã kết
hôn năm năm, đó là năm năm tình cảm. Trước kia là do anh ngu muội, anh
biết mình sai lầm rồi! Chỉ cần em trở về, anh, em, còn có đứa nhỏ trong
bụng, chúng ta sẽ lại trở thành ngôi nhà hạnh phúc giống như trước kia!” Tần Nghị Hằng nói như vậy, toàn thân đều phấn khởi, giống như là ảo
tưởng sẽ nhanh chóng biến thành hiện thực.
Nghe được hai chữ đứa nhỏ, toàn thân Tô Mộc Vũ chấn động, giống như
bị ai đó chạm phải một thứ gì mà cô không muốn nhắc đến, cả người đều
run rẩy, run sợ phát ra từ tận linh hồn.
Tần Nghị Hằng sốt ruột, mang theo khẩn cầu cùng tham vọng, hận không
thể lập tức mang Tô Mộc Vũ về nhà: “Tiểu Vũ, tên họ Phong kia chỉ xem em như thứ tiêu khiển. Thứ em muốn, chỉ có anh mới có thể cho em. Anh sẽ
không để ý chuyện trước kia, em ngoan ngoãn theo anh về nhà được không?”
Tô Mộc Vũ cười, tươi cười mà tái nhợt như tuyết. Cô không ngừng lùi
về phía sau, lùi nữa, lùi tới cửa, phía sau là dòng xe cộ tấp nập.
Giọng nói của cô, mềm nhẹ giống như một khúc đồng dao ấm áp: “Tần Nghị Hằng, anh nằm mơ”
Cô nói: “Đứa bé này họ Phong, là con của tôi, nó chỉ có thể mang họ
Phong, trên người nó vĩnh viễn cũng sẽ không chảy dòng máu dơ bẩn của
Tần gia!” Nụ cười của cô, xinh đẹp như vậy, sau đó một khắc lại biến mất tăm.
Đồng tử Tần Nghị Hằng co rút, tựa hồ dự cảm được điều gì đó, vội vàng chạy đến phía cô. Thế nhưng thân bóng người trắng của Tô Mộc Vũ giống
như đôi cánh hồ điệp, ẩn vào dòng xe cộ đông đúc, biến mất không thấy gì nữa.
Tần Nghị Hằng cả người đầy mồ hôi lạnh, liều mạng chạy đi tìm kiếm,
nhưng là làm sao cũng đều không có thấy, làm sao cũng đều tìm không
thấy, giống như hư không “Tiểu Vũ!!!”
__________________
Tô Mộc Vũ đứng trên núi, lảo đảo bước ra khỏi hàng rào bảo hộ.
Cô cười, che ngực, cười đơn thuần như vậy, giống như sáu năm trước
kia, lúc cô mới mười chín tuổi, một người con gái đơn thuần vui vẻ.
Cô muốn biết cảm giác bay lượn trong gió sẽ như thế nào. Có giống chim không? Hay là giống cánh bướm?
Cô không biết nhưng cô biết một điều, khi nhảy xuống, trái tim của cô, sẽ không còn đau nữa.
Con ngoan, không phải sợ, mẹ sẽ mang con về nhà, mang con quay trở về nhà của hai chúng ta. Nơi đó có những đám mây trắng tinh mềm mại, giống như chiếc kẹo bông gòn, sáng sớm sẽ được nghe tiếng hót của những chú
chim, bầu trời nơi đó sạch sẽ nhất trên thế giới này, lại có những chú
vịt nhỏ màu vàng xinh xắn.
Con ngoan, con là bảo bối của mẹ, mẹ mang theo con, cùng nhau về nhà.
Trong đầu cô thoảng qua gương mặt tuấn dật, bên tai giống như nghe
thấy thanh âm lo lắng của hắn. Cô dùng đại não, một chút một chút miêu
tả hình dáng của hắn.
Em yêu anh, may mắn rằng, em không có nói cho anh biết.
Nhắm mắt lại, một cơn gió thổi qua, mang theo những cánh hoa anh đào, vén lên những sợi tóc thật dài của cô phiêu tán trên không trung, những đóa hoa hồng nhạt phiêu múa xung quanh, giống như đắp nặn cho cô một
đôi cánh, xinh đẹp đến kinh tâm động phách nhưng cũng khiến cho làm cho
người ta sợ hãi đến tận tâm hồn.
Một chuỗi nước mắt, dang rộng hai tay, mắt cá chân của cô nhẹ nhàng
kiễng lên, khóe miệng mỉm cười, lại giống như cánh bướm rơi xuống phía
dưới…
Mình được giải thoát rồi…
Thật tốt.
…
Edit: Phi Phi
Beta: Dực
Giải thoát rồi…
Mình được giải thoát rồi…
Một giây, nụ cười trên mặt cô giống như thiên sứ.
Trong tích tắc cô nhảy xuống đó.
Nháy mắt xuất hiện một cánh tay kéo
ngược trở lại, gương mặt lo lắng xen lẫn phẫn nộ xuất hiện “Tô Mộc Vũ,
em đang làm cái gì đó?”
Phong Kính gắt gao ôm chặt cô vào ngực, quát lớn: “Em muốn làm cái gì? Em rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Khi hắn gấp gáp trở về, lại nhìn thấy
bác sĩ bị đánh nằm ngất trên đất, trên giường không có một bóng người.
Lúc đó, hắn dường như phát điên, mang người tìm kiếm khắp nơi, đến đây
lại nhìn thấy một cảnh tượng như thế này. Hắn không thể tưởng tượng, nếu mình chậm một bước, lúc này đã nhìn thấy một Tô Mộc Vũ như thế nào nữa.
Phong Kính gắt gao ôm lấy cô, siết chặt
giống như trừng phạt. Hắn mắng, mắng khô