hắn đang nói chuyện rất thân mật với cô.
Tô Mộc Vũ lập tức lắc đầu nói: “Không… Tôi không có”
Cô sợ hãi, Phong Kính như thế, khiến cô sợ hãi đến không thể tự kiềm chế.
Phong Kính cười rộ lên, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên gương mặt được
trang điểm trang nhã, từ mắt đến sóng mũi, lại hướng xuống tới bờ môi đỏ bừng: “Không có sao? Nhớ rõ không? Đêm hôm đó, tôi đã nói với cô như
thế nào? Tôi nói… tôi muốn cô, trừ bỏ bên cạnh tôi, bất cứ nơi nào cũng
không cho phép đi”
Lông mi Tô Mộc Vũ chớp liên tục, tim đập như trống. Toàn thân cô đều
run rẩy, cô sợ hãi vạn phần, Phong Kính có thể hay không cứnhư vậy mà…
vứt bỏ cô?
Cô gắt gao nắm lấy tay Phong Kính, không ngừng lắc đầu.
Phong Kính nhẹ nhàng hướng tới người cô, cắn mạnh lên môi cô, mạnh mẽ phá nát bờ môi vốn mềm mại “Có lẽ, tôi đã nâng cô lên quá cao, cho nên
cô đã quên mình là ai. Cô tin hay không? Cô có tung cánh bay ra bên
ngoài, tôi cũng có thể đi theo bẻ gãy đôi cánh đó!”
Hắn trừng phạt cô, hung hăng trừng phạt cô.
Bộ sườn xám màu xanh lam kia, như một khối vải rách vứt trên mặt đất. Tô Mộc Vũ giống như một con búp bê không còn sức lựa, tùy ý để người
đàn ông trên người mình một lần lại một lần đòi hỏi, không có… một chút
ôn nhu, chỉ có tức giận hung ác.
Con ngươi Phong Kính dần dần bớt tia máu đỏ cũng là lúc Tô Mộc Vũ đã
hoàn toàn ngất đi, trên người loang lổ dấu cắn đáng thương, cho dù có
ngất cũng như bị thôi miên, khóe miệng không ngừng mấp máy cầu xin tha
thứ “Tôi không dám… Xin đừng…”
Phong Kính híp mắt, nhẹ nhàng vươn tay.
Yêu?
Loại cảm giác này, làm sao có thể xuất hiện trên người hắn? Quả thực
nực cười. Cho nên hắn mới nói hai chữ “Nực cười” với Ran Marsh.
Nhưng… vì sao khi hắn nhìn thấy Ran Marsh nắm tay cô, lúc tên đó nói
muốn đưa cô đến Đức, trong lòng hắn dâng lên tức giận, tức giận đến làm
cho hắn không để ý tình hình lúc đó.
Nghĩ đến thế, sắc mặt Phong Kính bỗng nhiên biến đổi, rút nhanh tay
về, nhặt lấy áo khoác, buộc chính mình không được nhìn cô, xoay người mà đi.
Edit: Phi Phi
Beta: Dực
Yêu? Nực cười!
Cái từ này, từ lúc còn nhỏ hắn đã không còn tin vào nó. Khi hắn nhìn thấy mẹ mình bị giam trong căn phòng tối đen, thét chói tai, nổi điên, khi hắn nhìn thấy người đàn ông mình gọi bằng cha tay ôm những ả đàn bà khác vui hưởng khoái lạc.
Hắn chán ghét cái từ này. Yêu, là thứ không có giá trị nhất trên đời này.
Hắn có thể cưng chiều một người phụ nữ lên tận trời, riêng thứ duy nhất không thể cho chính là yêu.
“Này! Phong thiếu hôm nay có tâm sự à?” Đứng đầu bảng tại Dạ Sắc, Salsa, loạng choạng nâng ly rượu uyển chuyển tiến đến trước mặt Phong Kính, ngồi xuống.
Trên mặt Phong Kính không có một chút biểu cảm, lẳng lặng đem từng ly rượu cay nồng đổ vào yết hầu.
Salsa thấy mị lực của mình bị xem thường, trên mặt lộ ra một tia xấu hổ, nhìn thoáng qua thấy các chị em khác đang cười nhạo mình bèn hạ quyết tâm, nhấc chiếc giày cao gót đến trước mắt Phong Kính, cố ý cúi eo, lộ ra hai bầu ngực trắng căng tròn, nũng nịu cọ qua cọ lại: “Phong thiếu, sao lại không thèm để ý đến người ta thế này?”
Đôi mắt xinh đẹp quyến rũ, môi đỏ mọng, nếu là những gã đàn ông khác, khẳng định hận không thể lập tức nhào đến.
Nhưng mà đây lại là Phong Kính…
“Cút ngay” Đôi môi mỏng của hắn thản nhiên phun ra hai chữ này.
Salsa lặng đi một chút, nghĩ bản thân mình nghe lầm.
Trong nháy mắt, mắt Phong Kính xuất hiện một tia sáng, một cước đá văng ả đàn bà to gan dám dán trên người mình: “Tôi bảo, cút ngay!”
Salsa bị một cước đá văng, ngã xuống đất, sợ tới mức hét rầm lên. Cả quán bar nhất thời im ắng, quản lí mồ hôi đầm đề vội chạy đến cười làm lành: “Salsa, không được quấy rầy Phong thiếu, đi mau! Phong thiếu, ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt Salsa. Ha ha, hôm nay ngài muốn gì, quản lý tôi nhất định sẽ khiến ngài vừa lòng”
Phong Kính lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, quản lí bật người im miệng, ngoan ngoãn thối lui, không dám tiếp tục quấy rầy.
Phong Kính nằm dài trên sô pha, lẳng lặng nhắm hai mắt lại.
Mà một góc khác trong thành phố, Tô Mộc Vũ lặng lẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, ngẩn người, mãi cho đến hừng đông.
_____________________________
Mùa xuân năm nay cũng giống như mùa đông, đến rất sớm. Nháy mắt, trong siêu thị khắp nơi đều treo đèn lồng, các công ty giở hết chiêu quản cáo sản phẩm. Đây là nơi náo nhiệt nhất trong thành phố, không để ý rằng đã thiếu một số người, cũng không để ý rằng đã nhiều hơn một số người. Một năm bôn ba khắp nơi lập nghiệp, cuối năm tất nhiên đều mong muốn trở về nhà. Nhà, là một nơi ấm áp nhất trong đáy lòng mỗi người.
Ngày Ran Marsh đi, hắn gọi điện cho cô, tỏ lòng muốn cô cùng hắn rời đi. Lại bị Phong Kính cắt đứt.
Sau khi cúp điện thoại, Phong Kính quay đầu, hai tay bỏ trong túi, nói: “Đi thôi”
Tô Mộc Vũ khó hiểu nghiêng nhìn hắn: Đi đâu?
Phong Kính mấp máy môi, trên mặt có vẻ mất tự nhiên, nhưng vẫn trừng mắt nhìn cô, nói: “Mua đồ, không cần ăn tết sao?”
Tô Mộc Vũ cười cười, ôm lấy Bàn Chải trên đất, nói: “Đi thôi”. Bàn Chải bộ dạng rất đáng yêu nhờ được Tô Mộ