được tới quấy rầy nơi này. Lúc ngươi trở về thì tự nấu chút nước ấm, đổ đầy bồn tắm, trải giường, tắm rửa sạch để tránh bị phong hàn. Nước nóng cũng đừng đổ đi vội, giữ lại, làm vậy sẽ có vận may. Lời ta nói nhớ rõ chưa?”
Hạ Hà không rõ vì sao chủ tử lại đột nhiên dặn dò như vậy? Tiểu thư cũng không phải là người mê tín, vì sao nói phải giữ lại nước tắm chứ? Nhìn thấy ánh mắt của chủ tử, nàng biết mình không thể không làm, bởi vì trong mắt tiểu thư lộ hào quang, tỏ vẻ nếu nàng không đạt được mục đích thì sẽ không dừng lại.
“Dạ, tiểu thư.” Hạ Hà vội vàng lau nước mắt, bung ô, đi về phía phòng bếp. Nguyễn Túy Tuyết cũng lén mở một chiếc ô khác, mở cửa bên ra, từ ngoài cửa chợt hiện ra một thân ảnh cao lớn, nàng không thèm nhìn hắn, chỉ nói câu: “Nếu sau này ngươi dám làm cho nàng khóc, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”
Sau khi dặn dò mama,Hạ Hà liền quay về sương phòng của mình, dọn dẹp giường, lại quay ra phòng tắm, đem mước ấm đổ đầy vào bồn, cởi bỏ vạt áo, tháo búi tóc, toàn thân thả lỏng, thư giãn trong nước ấm.
Cửa phòng nàng vẫn còn mở rộng, bởi vì Di Thẩm viện chỉ có mình nàng là nha hoàn, chỉ khi nào có việc mới gọi thêm Cúc nha đầu ở tiền viện tới hỗ trợ, vì thế Nguyễn Túy Tuyết đã kêu nàng cứ để cho phòng mình được thoải mái đi.
Hạ Hà chạy một mạch từ rừng trúc trở về Di Thẩm viện, lại dính mưa to, người đã sớm mệt mỏi. Ngâm mình trong làn nước ấm áp, nàng cảm thấy thật hạnh phúc, có một nơi sống an phận thật tốt. Tuy rằng nàng bị Hà đại ca cự tuyệt, nhưng tiểu thư khuyên nàng không nên cam chịu, có điều… nàng cảm thấy thật dọa người, nếu có ai biết, nhất định sẽ nói nàng vô liêm sỉ, ban đêm đến nơi ở của nam nhân… lại còn bị cự tuyệt….
Nàng thật muốn khóc, cả người chìm vào trong bồn tắm, tóc đen dài cũng đã ướt sũng. Một lát sau, nàng trồi lên trên mặt nước, hít một hơi thật sâu, cảm thấy đã khá hơn nhiều. Nàng đứng dậy, lau khô tóc, mặc một chiếc áo đơn, muốn đổ nước đi, nhớ lời nói của tiểu thư, nàng liền giữ lại. Liếc mắt thấy ngoài cửa sổ, mưa càng ngày càng lớn.
Trở vào gian buồng tắm, nàng dùng khăn lau mái tóc dài, cả người do được tắm nước nóng, da thịt lại càng thêm non mịn.
Đột nhiên, một tiếng sấm giáng xuống, Hạ Hà sợ tới mức rụt vai lại, nhưng nàng càng bị bóng người ở cửa sổ kia dọa kinh hãi! Vừa rồi, tia chớp kia khiến cho nàng nhìn thấy có bóng người in trên lớp cửa sổ. Là ai đứng ngoài đó chứ??
Di Thẩm Viện không có người, vậy ai tới? Là ai đây??? Hạ Hà nắm chặt vạt áo của mình, run run đi ra ngoài cửa phòng, nàng hi vọng mình nhìn lầm. Nếu hiện tại có chuyện gì, nàng cho dù có kêu lớn cũng tuyệt đối không có ai tới, bởi vì tiếng mưa ồn ào, sẽ lấp đi tiếng kêu của nàng…
Nàng chậm rãi mở cửa, lập tức giật mình.
Nàng không nhìn lầm, bên ngoài thật sự có người. Hắn đứng thẳng ở trước cửa phòng, toàn thân ướt đẫm, tóc tai bù xù, ánh mắt đau thương, hai tay xiết chặt, cánh môi mím lại…
Hà đại ca…
ẦM… Lại là một tiếng sấm…
*********
Hạ Hà ngồi trên giường, trong lòng lo lắng bất an, đầu cúi xuống, hai gò má phiếm hồng, hai tay nhỏ bé vân vê nhau, giống như bộ dạng của tân nương tử.
Hà đại ca đang ở sau rèm tắm rửa, vừa rồi hắn dùng lại nước của nàng… Không còn cách nào khác, hắn đã bị ướt hết, cũng không kịp đun nước ấm mới, chỉ đành chấp nhận vậy, cho hắn dùng lại nước đó. Tiểu thư sao lại biết hắn sẽ đến??? Nói nàng trữ nước lại cho hắn dùng…
Như thế này… nàng sẽ trở thành vợ hắn sao? Trong phòng không khí ái muội khiến cho nàng càng thêm bối rối, nàng không nghĩ hắn sẽ đuổi theo tới viện, nàng vẫn nghĩ rằng hắn không thể lớn mật như vậy…
Đang lúc Hạ Hà suy nghĩ nhập thần, Hà Quan Nguyệt đã tắm rửa sạch sẽ đi ra, bên hông hắn quấn một chiếc khăn dài, lộ ra thân hình cường tráng rắn chắc, thân thể thuần nam tính…
“Hạ Hà…” Giọng nói trầm thấp bên tai nàng.
“A!” Nàng vừa ngẩng đầu, vội cuống quýt cúi xuống, nàng chưa từng nhìn thấy nam nhân ở trần, trong lòng rối loạn.
Hà Quan Nguyệt nâng cằm nàng lên. Thâm tình nói: “Hạ Hà, tuy rằng ta cái gì cũng không có, nhưng ta sẽ dùng cả đời bảo vệ nàng, nhất định không để cho nàng phải chịu khổ, khiến nàng thương tâm, nàng nguyện ý theo ta không?”
Mặt Hạ Hà thoáng chốc đỏ như tôm luộc. Nàng hơi cúi đầu, cùng lúc đó, bàn tay to của Hà Quan Nguyệt vung lên, tấm rèm lập tức ngăn cách bọn họ với thế giới bên ngoài. Hắn áp nàng xuống giường, bàn tay vuốt ve khuôn mặt, cúi xuống hôn nàng.
Vừa bắt đầu là dịu dàng hôn nhẹ, tiện đà là dịu dàng hôn sâu hơn, rồi đến mãnh liệt kịch liệt. Hai người đều hô hấp dồn dập, nhiệt độ cơ thể nhanh chóng tăng lên, giống như hôm qua. Nhưng khác là tay hắn đã thoát đi quần áo của nàng, Vừa vặn, Hạ Hà vừa tắm xong, áo lót còn chưa kịp mặc, cho nên vạt áo vừa rớt ra đã hé lộ làn da tuyết trắng nõn nà.
Đây chính là Hạ Hà của hắn, là bảo bối của hắn, là cô gái nhỏ bé cả đời hắn yêu say đắm…
“Hà nhi…” Thanh âm thô ráp lộ ra dục vọng.
Hạ Hà vì tiếng xưng hô trầm thấp của hắn mà có vẻ thẹn thùng. Sau hôm nay, hắn chính là phu quân của nàng, bầu bạn cả đời người. Hóa ra hắn không phải là không th
