The Soda Pop
Giang Nam Tiểu Nương Tử

Giang Nam Tiểu Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322504

Bình chọn: 10.00/10/250 lượt.

ích nàng, mà là băn khoăn cuộc sống sau này của nàng cho nên tối hôm qua mới như vậy.

A… hắn thật nặng…

Hà Quan Nguyệt động thân người trên, hạ thân cùng nàng thân mật dán lại với nhau, tuy vậy nhưng thân hình cao lớn của hắn vẫn khiến cho Hạ Hà chịu áp lực sức nặng.

“A…” Nàng thở gấp thành tiếng, thanh âm xa lạ khiến nàng không còn nhận ra mình nữa. Hắn hôn lên hai đóa hoa đang nở bừng, dùng môi, lưỡi không ngừng hôn liếm, hết bên này tới bên kia… tới lui yêu thương nàng…

Hắn biết dò dẫm đưa vào, cảm nhận khoái cảm của nam nữ giao hoan, tuy rằng hắn hoàn toàn chưa được nếm qua thân thể nữ tính ấm áp như vậy…

“Đau…” Hạ Hà nhăn mặt, cảm nhận sâu sắc khiến nàng phản ứng lại với thân hình cường tráng phía trên, muốn hắn rút ra. Nhưng lại sợ hắn thật sự nghe lời nàng, rời khỏi nàng, như vậy bọn họ sẽ không tính là phu thê thật sự, hắn vẫn có thể đổi ý.

Không được, bất uận thế nào, nàng đều phải trở thành nữ nhân của hắn, nàng muốn hắn phải là nam nhân của nàng.

Vì thế nàng cắn chặt môi, không dám hô đau, hai tay cũng không còn đẩy hắn nữa, mà chuyển thành bấu lại trước ngực hắn. Cũng nhờ ngực hắn cứng như đá, khiến cho ngón tay của nàng rất thoải mái.

Hạ Hà bị hắn làm cho thất điên bát đảo, vốn ban đầu có cảm giác xé rách, vật nam tính chuyển động bên trong huyệt đạo xử nữ, dần khiến nàng có chút cảm nhận vui thích sâu sắc…

“A… Quan Nguyệt…”

Nàng hô ra tiếng, mặc dù giọng nói như khóc, nhưng thoát ra tiếng có thể biết nàng không còn đau nữa. Khuôn mặt tuấn tú của Hà Quan Nguyệt chôn ở chăn bông dưới thân Hạ Hà, cắn cắn chăn bông, hơi thở gấp gáp, mồ hôi túa ra. Một trận cuồng dã, kịch liệt, hắn hung mãnh vọt vào trong nàng, ở thân mình tuyệt vời của nàng lưu lại ấn ký của hắn.

“A…” Hạ Hà dùng hết khí lực cuối cùng, thét chói tai.

Ý thức bay bổng ở khôn cùng vui thích. Nàng mê man đi…

Đây là Hà nhi của hắn, nương tử cả đời, nương tử hắn âu yếm nha!

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn ầm ầm như cũ …



Ôm Hạ Hà còn đang mê man vào lòng, Hà Quan Nguyệt nằm mốc ở trên giường lớn, nghe tiếng mưa rơi không dứt bên ngoài, hai cánh tay to lớn khoát lên lưng ngọc của người con gái nhỏ bé nằm trong lòng.

Xem vẻ mặt đầy nước mắt của nàng, hắn nhất định đã làm đau nàng. Thật xin lỗi, Hà Nhi......

Bàn tay mạnh mẽ của Hà Quan Nguyệt tràn ngập thương tiếc lau đi nước mắt còn đọng lại trên mặt Hạ Hà, chà xát cho vệt nước mắt ẩm ướt tản ra, lộ ra toàn bộ khuôn mặt trắng mềm. Môi của nàng vì vừa rồi kích tình hôn mà hồng nhuận, lông mi thật dài che lấp tròng mắt đẹp xán lạn.

Ông trời ơi! Hắn thật sự yêu nàng! Ngắm nhìn nàng đã nhiều năm, qua từng năm nàng càng thêm xinh đẹp, hắn lại qua từng năm càng thêm thống khổ. Cái loại cảm giác gần ngay trước mắt mà cũng xa tận chân trời này sớm đã mau giết chết hắn.

Hiện tại hắn rốt cục đã có được nàng, nàng là của hắn, cả đời là thê tử của hắn.

Hà Quan Nguyệt thỏa mãn nở nụ cười, kiếp này không bao giờ hối tiếc.

Hắn nằm trên giường, suy nghĩ rất nhanh bay loạn. Trải qua một khoảng thời gian, tiếng mưa rơi dần nhỏ lại, bầu trời cũng chầm chậm trong suốt, thoáng đãng.

Giọt mưa chảy xuôi theo viên ngói trên mái hiên thành từng viên ngọc, tích lại trước hành lang sương phòng, thế giới trở nên yên tĩnh như thế ...... Hạ Hà thích nhất là trời mưa, nàng thích nghe tiếng mưa rơi, mỗi khi trời mưa, nàng thật thích ở dưới mái hiên xem mưa, nghe tiếng mưa. Hiện tại, nàng ghé vào một chỗ thật ấm áp nghe được hai tiếng, cảm thấy thật tốt quá, cảm giác yên tĩnh rất an lòng.

Gì vậy? Tiếng mưa này sao càng lúc càng lớn, âm thanh rơi xuống như tiếng trống…

Thình thịch… thình thịch......

Sao càng ngày lại càng gấp?

Thịch thịch thịch thịch …

Hạ Hà chưa từng nghe qua tiếng mưa rơi giống như vậy, rốt cục nhịn không được rên lên : “ Ưm......”

“Hà Nhi, nàng tỉnh rồi.” Thanh âm từ phía trên truyền xuống, Hạ Hà ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc hé ra, nàng sửng sốt một chút, lập tức đỏ mặt: “ A......” Nàng sợ hãi kêu một tiếng, liền xấu hổ cúi đầu ngay lập tức.

Hà Quan Nguyệt chính là ôm nàng, hôn lên mái tóc của nàng, trên mặt cũng có một tia ngượng ngùng. “ Hà Nhi, ta...... Làm đau nàng ư. Nàng...... Thân mình có khỏe không?”

Hạ Hà vừa nghe thấy, chuyện ‘mới vừa rồi’ xuất hiện lại trong lòng ── thật ra không phải chỉ mới vừa rồi, lúc này đã qua giờ dùng bữa trưa.

“Thiếp...... Thiếp không sao.” Kỳ thật thân thể của nàng vẫn có điểm đau, nhưng nàng không muốn hắn có cảm giác tội ác, nên cố ý nhẹ nhàng bâng quơ.

“Thật không? Vậy là tốt rồi. Ta......” Hà Quan Nguyệt do dự nguyên một ngày.

Hạ Hà biết hắn đang suy nghĩ gì, cười cười am hiểu. Nếu hai người bọn họ đã là vợ chồng, còn có cái gì không thể nói ra chứ? “Quan Nguyệt, chàng muốn nói gì có thể thoải mái nói ra, thiếp sẽ không để ý.”

“Ta......” Hà Quan Nguyệt muốn nói lại thôi. Lúc này Hạ Hà mới chú ý vẻ nhăn nhó trên mặt hắn, bộ dáng giống như rất thống khổ.

Nàng khẩn trương hỏi: “ Làm sao vậy? Quan Nguyệt, chàng không thoải mái sao?”

“Không...... Ta không sao......” Khuôn mặt hắn hồng hồng.

“Còn nói không có việc gì,