bà ngắt quãng mà lộn xộn: “Hòa
Bình……..”
Ánh mắt của bà cứ nhìn anh, lộ ra sự chờ mong.
Cuối cùng anh nắm lấy tay bà, một tay kia nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Giang Tây.
Tay anh rất lạnh, thậm chí còn lạnh hơn
tay mẹ anh, lúc tay bà lạnh dần đi, anh vẫn cứ giữ tư thế như vậy, không động
đậy.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh khóc.
Âm thầm rơi lệ.
Là từ lúc đó, cô quyết tâm, từ sau bản thân mình sẽ không để cho trong đôi mắt
anh, lộ ra ánh mắt đau khổ bi thương đó.
Còn Thành Chỉ luôn cười cô: “Cô thật là giỏi, lại có thể chấp nhận ở bên cạnh
Mạnh Hòa Bình được. Tôi thì chịu, từ nhỏ lớn lên với nhau, ở bên cạnh anh trai
cô luôn có cảm giác loạn luân, cả đời này chỉ có thể làm anh em.”
Anh trai cô đã từng rất thích Thành Chỉ, những cũng có lẽ chỉ là thích thôi. Cô
không ngờ rằng, anh ấy lại có thể yêu người khác.
Cô Lý đến phòng sách tìm cô, đứng ở ngoài gõ cửa nói với cô: “Tây Tử, điện
thoại của Hòa Bình.”
Anh hỏi cô trong điện thoại: “Lát nữa ra ngoài ăn cơm được không? Anh đặt chỗ
tại số 3 Ngoại Hoài.”
Cô đồng ý với anh.
Sau đó về phòng thay quần áo, trang điểm lại, xong rồi mới xuống lầu, không
biết Nguyễn Chính Đông và Giai Kỳ về lúc nào nữa. Nhìn thấy cô, Giai Kỳ hỏi:
“Buổi tối có muốn đi ăn cơm cùng chúng tôi không?”
Nguyễn Chính Đông nói: “Em xem xem nó đã thay xong quần áo rồi, nhìn là biết đi
hẹn hò, sao lại đi cùng chúng ta chứ.”
Giai Kỳ đã thay dép trong nhà , Nguyễn Chính Đông liền hỏi: “Sao vừa về đã thay
dép trong nhà thế? Dù gì lát nữa cũng phải đi ra ngoài mà.”
Giai Kỳ nói: “Từ trước đến nay anh chưa từng lau nhà, cho nên không biết cô
Trương lau nhà vất vả như thế nào. Hơn nữa đôi giày đó là giày cao gót, về nhà
đi dép trong nhà thoải mái biết bao nhiêu, chỉ có loại con gái như Tống Mỹ
Linh, mới cả ngày đi giày cao gót trong nhà thôi.”
Nguyễn Chính Đông cười lớn, nói: “Anh cũng biết một người con gái khác, cả ngày
đều đi giày cao gót trong nhà đó.”
Giai Kỳ hứ một tiếng, nói: “Thành Chỉ phải không?”
Nguyễn Chính Đông đau đầu nhất là khi cô nhắc đến cái tên này, vội vàng chuyển
chủ đề: “Buổi tối ăn đồ ăn Thượng Hải nhé?”
Giai Kỳ vẫn chưa trả lời, bỗng nhiên Giang Tây hỏi: “Giai Kỳ, cô đi giày số
mấy?”
Nguyễn Chính Đông nói: “Cô ấy đi số 6.”
Anh đã từng đi mua giày với cô một lần, cho nên biết. Nhưng lại nhớ rõ ràng đến
thế, Giai Kỳ sợ Tây Tử cười, cảm thấy hơi lúng túng, ai ngờ rằng Giang Tây lại
nói: “Hôm qua tôi mua một đôi giày, hơi nhỏ, vừa đúng là số 6, nếu cô không
chê, tặng cô có được không? Tôi chưa đi lần nào đâu.”
Giai Kỳ nghe cô nói vậy, nếu mà từ chối sợ rằng Giang Tây sẽ trách móc. Giang
Tây liền lấy giày xuống, cho cô thử, quả thật rất vừa, không rộng không chật.
Nguyễn Chính Đông nói: “Đôi giày này đẹp thật đó.”
Giang Tây nói: “Đúng thế, tiếc rằng em không đi vừa.”
Nguyễn Giang Tây nghe giọng nói tiếc nuối của cô, không kìm được cười: “Anh
biết cái nhãn hiệu này không rẻ, hay là anh mua cho em một đôi nhé, không em
lại đau lòng.”
Giang Tây lại cười: “Thật chẳng có thành ý gì cả, keo kiệt với em thế, ít nhất
phải 2 đôi em mới chịu.”
Điện thoại của cô reo lên, là Mạnh Hòa Bình gọi đến, hỏi: “Bây giờ anh đến đón
em nhé?”
Cô nói: “Không cần đâu, em tự đến đó được.”
Nhà hàng “Jean Georges” rất nổi tiếng ở số 3 Ngoại Hoài, Giang Tây và Mạnh Hòa
Bình đến đây mấy lần, Giang Tây cho rằng anh đặt chỗ ở đây. Ai ngờ anh kéo cô lên
Vọng Giang Các ở tầng trên cùng. Người quản lý của căn phòng trên tầng đỉnh đã
đứng ở trước của hàng đợi họ, mỉm cười giúp họ mở cửa.
Căn phòng rất nhỏ, Giang Tây đã từng nghe nói đến nới này, tất cả mọi người đều
nói đó là thế giới riêng của hai người tuyệt vời nhất, nhỏ đến mức quả nhiên
chỉ có thể chứa được 2 người. Một chiếc bàn tròn nho nhỏ, ánh nến đan xen vào
nhau, tô điểm thêm cho những bông hồng rực rỡ như lửa.
Còn xuyên qua của kính, cả Ngoại Hoài thu vào tầm mắt. Hai bên bờ sông Hoàng
Phố, tất cả các kiến trúc đô thị dường như đều được xây bằng những viên thạch
anh rực rỡ. Men theo hai bờ sông Hoàng Phố, vô số những kiến trúc của thời kỳ
cũ, trong ánh đèn chiếu mờ ảo dường như đang nhốt những hạt cát vàng của thời
gian. Dòng đèn xe chảy trên Ngoại Hoài, còn bóng phản chiếu của những chiếc đèn
hai bên bờ đang lưu động trên mặt sông. Những chiếc du thuyền kéo theo ánh đèn
lung lung lấp lánh chầm chậm lướt qua, kiến trúc của Phố Đông nhìn từ xa xa,
giống như là quỳnh lâu ngọc điện rực rỡ sáng long lanh, lại càng giống như là
thạch anh phát ra ánh sáng mặt trời, tụ tập lại san sát nhau, hào quang chiếu
sáng bốn bề, dường như tất cả những ngôi sao trên trời, đang lần lượt rơi
xuống, nối liền bầu trời và nhân gian, chỉ là biển sao lấp lánh.
Khung cảnh đẹp, có một không hai
Nhưng ngôn từ đẹp hơn nữa cũng cảm thấy phai màu, từ góc độ này nhìn ra, cuồn
cuộn phơi bày ra một mặt phồn hoa nhất của thành phố, nhìn xuống sự phồn hoa
của chúng sinh.
Anh nói: “Thành Chỉ giới thiệu cho anh chỗ này, cô ấy nói đây là nơi cầu hôn
lãng mạn nhất của Thượng Hải, mà còn nghe nói cho đến hiện nay