tuyết: “Lúc còn nhỏ chơi trò cô dâu chú rể, em chính là cô
dâu, nhưng hôm nay cuối cùng anh đã làm vỡ một giấc mơ đẹp nhất của em, thật
tàn nhẫn, làm cho em không thể không tỉnh dậy. Em biết nhiều năm nay, có một
người làm cho anh nhớ mãi không quên, nhưng cho đến tận hôm nay, em mới dám
khẳng định rốt cuộc người đó là ai.”
Anh nhìn cô, sắc sắc cô hiu quạnh mà đau thương: “Tại sao lại là cô ấy?”
Anh không thể khống chế được nỗi đau ở trong lòng, không thể nói được, không
thể khống chế.
“Xin lỗi.”
Vận mệnh giống như một bàn cờ, đến cuối cùng, mỗi quân cơ đền không thể di
chuyển, rất nhiều sự rằng buộc, sống không bằng chết.
Cuối cùng cô cười cười, nhưng nụ cười đó lại còn thê lương hơn cả khóc.
“Hòa Bình, cảm ơn anh, bởi vì đã cho em biết, hóa ra trên thế gian này có một
thứ tình cảm độc nhất vô nhị, không thể có một chút ít nhường nhịn nào. Em cảm
thấy cô ấy thật may mắn, có được một người yêu cô ấy như anh, nhưng em cũng cảm
thấy em rất may nắm, có thể có anh, yêu thương em như một người anh trai nhiều
năm như vậy. Nhưng quan trọng nhất đó là anh đã dạy em, làm sao để đi yêu một
người. Dùng toàn bộ bản thân mình, bất kể là đối phương có biết hay không, bất
kể là tương lai thế nào, bất kể rằng có hay vọng hay không, chỉ không hề lùi
bước, chỉ dùng toàn bộ bản thân mình để yêu.”
Anh nhìn cô, trong mắt cô phát ra ánh sáng của nước mắt, mờ hồ mà rực sáng,
giống như là một ngôi sao vỡ.
“Nhưng anh không thể, cướp cô ấy từ bên cạnh anh trai em. Bởi vì anh trai em
yêu cô ấy, giống như anh yêu cô ấy. Bất kể trước đây hai người thế nào, nhưng
bây giờ anh không thẻ cướp cô ấy khỏi anh trai em được. Bởi vì nếu anh làm như
thế, anh trai em anh ấy có thể chết. Anh biết tình trạng anh ấy bây giờ, anh ấy
nhiều năm nay, chưa từng yêu ai như yêu cô ấy. Cô ấy là một phần quan trọng
nhất của anh, không có cô ấy, anh rất buồn, nhưng nếu không có cô ấy, anh trai em
sẽ không thể sống nổi nữa. Nếu anh muốn nói xin lỗi với em, em sẽ tha thứ anh
không một điều kiện gì, bởi vì đó là việc anh không thể khống chế, giống như là
em không có cách nào khống chế việc em yêu anh. Anh không yêu em không sao hết,
về sau chúng ta có thể giống như trước đây, chỉ là anh em. Nhưng bất kể như thế
nào, em cũng không để cho anh trai em mất đi cô ấy.”
Mạnh Hòa Bình đến rất sớm, anh có thói quen dậy sớm,
xử lý mấy bức thư, rồi gọi điện thoại cho thư ký. Sau khi làm xong tất cả mọi
việc, anh mới lái xe từ khách sạn đến.
Trong phòng khách im ắng, chỉ có cô Lý bận rộn trong phòng ăn, nhìn thấy anh
cười nói: “Đông Tử và Tây Tử vẫn chưa dậy.” Hỏi anh: “Ăn sáng chưa?” đồ ăn sáng
trên bàn rất phong phú, anh cầm một miếng bánh kẹp lên, đi ra cửa sau muốn đi
xem hoa lan ở nhà trồng hoa, không ngờ lại có thể gặp được Giai Kỳ ở hàng lang
sau nhà.
Cô quỳ ở đó đang tắm cho Giáp Cốt Văn, con chó này hiếm khi ngoan như thế, đứng
ở đó không động đậy, nhưng cả cơ thể toàn bọt xà phòng, đám lông ướt nhẹp dính
vào cơ thể, bình thường đã nhìn quen con chó này dữ dằn, bỗng nhiên biến thành
da bọc xương, gầy đến mức có thể nhìn rõ từng chiếc xương, trông thật buồn
cười.
Dáng vẻ cô chăm chú, cầm chiếc vòi hoa sen phun vào con chó, miệng vẫn còn dỗ
dành: “Tiểu Giáp ngoan, xong ngay bây giờ mà.”
Nước chảy xuống từ những ngón tay trăng muốt mềm mại của cô, chảy xuống thân
con chó, cô lấy chiếc lược chuyên dùng vừa chải vừa tắm, Giáp Cốt Văn lại cứ mở
đôi mắt màu nâu, dáng vẻ buồn bã lộ ra răng năng trắng tinh, dường như là rất
sợ nước.
Anh đứng đó nhìn, chỉ là không thể rời bước.
Giai Kỳ nghe thấy tiếng bước chân, cho rằng đó là Nguyễn Chính Đông, không hề
quay đầu lại nói: “Con sâu lười cũng đã dậy rồi hả, chó của mình cũng không
thèm quan tâm——mang chiếc khăn bông lớn cho em.”
Anh nhìn thấy chiếc khăn bông lớn ở trên giá, liền đưa cho cô.
Cô cầm lấy bọc vào Giáp Cốt Văn, mấy giây sau, bỗng nhiên lại quay mặt lại,
nhìn thấy anh, hơi lúng túng cúi đầu xuống, im lặng lau lông cho con chó.
Cô gầy đi rất nhiều, cũng có thể bởi vì lạnh, sắc mặt hơi nhợt nhạt, mí mắt
dưới hơi thâm, cô không ngủ được sẽ bị thâm quầng mắt, trước đây thật ra cô ngủ
rất tốt, vừa mới lên giường được một lúc liền ngủ ngay, hơn nữa lúc nào cũng
ngủ không đủ, có lúc ở bến tàu điện ngầm còn dựa vào anh chợp mắt, anh hay gọi
cô là heo con. Mỗi lần hễ gọi cô là heo con, cô liền véo tai anh một cái: “Đồ
đầu heo! Đồ đầu heo!”
Giáp Cốt Văn sủa nhẹ 2 tiếng với anh, anh không biết rằng miếng bánh kẹp trong
tay đã bị nắm nát rồi, rơi hết xuống đất.
Cuối cùng anh quay người bước đi.
Bây giờ Giai Kỳ mới phát hiện ra bàn tay mình đang run lên, bàn tay cầm chiếc
máy sấy tóc, đang run lên, sấy làm cho một ít lông của Giáp Cốt Văn dựng hết
lên, lộn xộn thành một đám.
Cô tắt chiếc máy sấy, một lúc lâu sau lại bật lại, tiếp tục sấy khô lông cho
Giáp Cốt Văn, tiếng ù ù của chiếc máy sấy kêu lên, âm thanh đơn diệu tê dại,
còn cô tê dại giúp con chó chải lông, cũng không biết qua bao lâu, tiếng bước
chân đằng sau lưng lại quay lại.
Cô quỳ ở đó khô