Polaroid
Giấc Mộng Giang Sơn

Giấc Mộng Giang Sơn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328313

Bình chọn: 9.5.00/10/831 lượt.



một trận mà binh lính quân doanh lại có vẻ rất trấn tĩnh, Lâm Phong sợ

đám mã tặc nhìn ra đầu mối phân phó Tần Tranh thông tri binh lính chuẩn

bị ứng chiến, không được tiết lộ tin tức. Để cho đám mã tặc thấy bọn họ

không phòng bị, một chiêu gậy ông đập lưng ông.

Khóe miệng Lâm Phong câu khởi ý cười, cầm bản đồ trên bàn cuộn lại

cất một bên, quát lớn với bên ngoài trướng: “Truyền lệnh, kéo khoảng

cách hai quân, để đám mã tặc tiến công vào.” Người bên ngoài trướng như

đã biết thủ đoạn của Ám Vương, đáp lời đi thi hành. Lâm Phong đứng lên

buộc lại tóc, áo khoác ngoài đổi thành trường sam, không mặc khải giáp,

cười nói với người phía sau.

“Đi ra ngoài xem một chút.”

Tần Tranh cúi đầu đáp ứng, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, không dấu vết theo sau.

Lâm Phong ra ngoài trướng, đi về phía trước, quân doanh không hề lộn

xộn, trong lòng âm thầm gật đầu, hỏi: ” Tường Vương gia đâu?”

“Vương gia từ xế chiều đã dẫn theo một đội nhân mã ra ngoài, bây giờ còn chưa trở về.”

“Ồ?” Khó trách xế chiều không gặp bóng người Bắc Thần Tường, chỉ là

địa hình này mà ra ngoài… Bắc Thần Tường không hổ là một tướng quân!

Trong lòng Lâm Phong lại sinh ra vài phần bội phục, hiểu rõ cười một

tiếng không hề hỏi nhiều. “Chúng ta đi xem đám mã tặc này!”

Trên trận địa bụi mù giương dày đặc làm người ta không thấy rõ mặt

người, chung quanh tiếng gào thét la lối, đám mã tặc cực kỳ hung hãn,

còn nhiều tên lấy một địch mười, vây công làm rất nhiều người bị binh

khí đâm vào người làm máu phun ra ngoài, tên thủ lĩnh mã tặc càng lại

hung hãn hơn, thanh âm vang dội, cười ha ha.

“Bắc Thần quân lương chỉ có thế thôi sao, hôm nay Hoắc Phàm ta đoạt hết các ngươi!”

Lúc này là canh ba, hai bên nhân mã đều có chút thương vong, địch

nhân mặc dù lộn xộn nhưng còn có thể miễn cưỡng ngăn cản được, tên Hoắc

Phàm trong lòng không vui, thầm nghĩ không chém giết sảng khoái như ngày xưa, nếu Xa Trì không dung túng thì sao có thể hành sự qua loa thế này?

Chợt thấy hai bên tách ra, từ giữa bụi mù xuất hiện một nam tử tuấn

mỹ trẻ tuổi mi thanh mục tú, trên người ngay cả khải giáp cũng không có, binh lính chung quanh cúi người khom lưng với hắn, Hoắc Phàm biết hắn

thân phận địa vị cực cao, nhưng chỉ có thể nói hắn còn chưa tỉnh ngủ,

trong lòng đắc ý!

“Tiểu tử, nạp mạng đu!” Một chiếc búa lớn vung lên, Hoắc Phàm cả người lẫn ngựa phi tới!

“Ám Vương cẩn thận!” Chung quanh mấy binh lính kinh hô.

Lâm Phong thấy thế tới hung mãnh cũng không dám khinh thường, chỉ là

khẽ mỉm cười, Thiên Hoang Nhẫn cài trên cổ tay lặng yên khai mở, bình

thường xuất ra một đao! Thân mình quay tròn, phi lên chỗ cao, ánh sáng

lóe lên rồi phủ lên trước đầu Hoắc Phàm.

Con ngực của Hoắc Phàm gào thét một tiếng, tứ chi nhất tề phun máu mà đứt, sắc mặt Hoắc Phàm đại biến ngã ngựa! Vội vàng chống búa trên mặt

đất, thình lình cảm nhận trên đầu một trận kình phong, phi thân dậy thì

thấy gương mặt Lâm Phong cười dài ập tới.

“Tên này hồ ngôn loạn ngữ, làm loạn quân tâm, ta trảm đầu hắn đem tế đại kỳ!”

Lâm Phong gằn từng chữ, một cước đá vào lưng Hoắc Phàm, đối phương

chưa kịp kinh ngạc đã giơ đao chém xuống nhanh như chớp! Một cái đầu

người máu chảy đầm đìa tức khắc rơi xuống mặt đất.

Tình hình chiến đấu bốn phía rất kịch liệt, căn bổn không ai kịp tới

phản ứng, khi đám mã tặc phục hồi lại tinh thần đã phát hiện đầu của thủ lĩnh bị người ta đặt ở trên khay, bên cạnh một nam tử anh tuấn thần

thái phấn chấn đứng mỉm cười, vui mừng hét to đội quân Bắc Thần. Lại

nhìn đội quân Bắc Thần, đám người chỉnh tề, khí định thần nhàn, không

biết từ lúc nào lại nhiều thêm một nhóm lại một nhóm người, một lúc

chúng mới hiểu được.

Mã tặc lúc này mới lui bước, nọ một tên y phục sáng màu tức giận hét

lớn: ” Là bẫy rập! Các ngươi… những tên chó săn này, lão tử liều mạng

cùng các ngươi!”

“Lúc này mới biết là bẫy, có phải quá muộn rồi không?” Thần sắc Lâm

Phong lãnh liệt, cười lạnh, giương tay tiếp tục quát: ” Binh lính phía

sau chặn bọn họ lại, một tên cũng không được để thoát!” Mã tặc lại nhìn

phía sau, không biết từ khi nào lại thêm quân đông như vậy, nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không công không thủ được, ầm ầm hỗn loạn,

xung phong liều chết, lại làm đội ngũ thêm toán loạn.

Lâm Phong nhăn chân mày, không nghĩ trong đám mã tặc có người có chút bản lãnh, tập hợp một tiểu đội nhân mã làm hỗn loạn một phương để xông

ra ngoài, hướng phía sơn trại trên núi chạy trốn.

Vừa đuổi tới nơi, mấy hàng người vội vã đi trước cả người lẫn ngựa

trở mình ngã xuống đất, thì ra Lâm Phong mấy ngày trước có nói qua cho

Bắc Thần Tường cách giăng dây trong tối để gạt ngã người ngựa địch, lúc

này đám mã tặc nhìn lại thấy một đội quân dường như đã ở chỗ này chờ đợi từ lâu, tướng quân cầm đầu một thân khải giáp uy vũ, tuấn mỹ bất phàm,

ngồi ở trên ngựa vững như thái sơn, vừa nhìn cũng biết là không dễ đối

phó.

Lại nhìn phía sau, Lâm Phong cũng đã dẫn người chạy tới, một thân

thanh sam tung bay như thư sinh văn nhược, nhưng nếu nhìn thấy nàng một

đao chặt đầu tên mã tặc