mới chú ý tới bọn họ.”
Ngừng lại một chút, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Ân Môn võ tướng, thấy thân thể Ân lão đầu run lên, biết mình không đoán sai, lãnh ngạo cười một
tiếng, tiêu sái đi xuống.
“Vốn là ta không nghĩ tới chuyện liên lạc, nhưng ở chung một chỗ với
ngươi, lại trước hết nghĩ đến tình huống Tập Lan, ngươi vừa vào Tập Lan
liền giả dạng bộ dáng bị đả kích, ta đã cảm thấy có cái gì không đúng.
Cho dù ngươi binh lực ít hơn đi nữa, ngươi là Bắc Thần Chiến thần cũng
không thể không có một chút phản kích, trừ phi — đó là kế hoạch dựng
trước!” Lâm Phong âm lãnh liếc nhìn Bắc Thần Thiên, phát hiện hắn đang
mỉm cười gật đầu, nàng nói tiếp:
“Ở Trường Bàn Cung, ngươi để cho bộ hạ của ngươi đi trước một bước
tới vùng phụ cận Hồng Diệp Cốc để ẩn núp, thuận tiện phái mấy đội binh
mã giả dạng đi tới, mục đích là ‘báo cho’ những người đó biết, ngươi đại khái có thám thính qua Hồng Diệp Cốc, sau đó ở Tập Lan giết chết Tam
Hoàng tử rồi sau sẽ vào bên trong Hồng Diệp Cốc, lúc này Lôi Nhiên khẳng định cũng có động thủ, tất coi trọng địa thế Hồng Diệp Cốc, cho nên
ngươi mượn gió bẻ măng, tính toán đem Lôi Nhiên cùng nhau đấu ở trong
Hồng Diệp Cốc.”
“Đáng tiếc, ngươi đã tính sai một bước, chính là Ngô Câu cầm đi làm
mồi nhử lại không cẩn thận rơi vào trong tay của ta, hơn nữa ngươi đã
đánh giá thấp Lôi Nhiên, Lôi Nhiên phái người dẫn toàn bộ binh lính Tập
Lan tới, còn vấn đề nhức đầu nữa là đại tướng Dịch Bắc Phi.”
“Vị Tập Lan tam hoàng tử chết oan uổng, quốc bảo thì không biết tung
tích, Tập Lan nhất định sẽ giao cho Nghiêm gia điều tra việc này, nếu
không phải ta đây xuất hiện ngoài ý muốn, chỉ sợ ngươi mặc dù không đến
nỗi bị vây khốn ở bên trong thành, nhưng đi ra ngoài cũng không dễ dàng
gì.”
“Đúng là tình thế của Hồng Diệp Cốc ngươi biết rõ ràng nhưng bản lãnh của Lôi Nhiên cũng không nhỏ, nếu như hôm nay không phải là ta ở chỗ
này giúp ngươi, ngươi cho rằng ngươi có thể dễ dàng dẫn người phế bỏ cơ
quan Hồng Diệp Cốc sao? Còn có, ngươi phái người đuổi theo Lôi Nhiên,
nói không chừng cũng không phải bởi vì hắn là Lôi Nhiên, Bắc Thần Thiên
nếu tự danh Chiến thần, chính Lôi Nhiên ngươi sợ rằng cũng không coi hắn là gì.”
Lâm Phong nói đến đây liền nhìn quanh Hồng Diệp Cốc một vòng, mọi
người chung quanh đều hiện lên ánh mắt kinh ngạc, ai cũng không nghĩ ra, một vòng toan tính lớn phức tạp làm người ta choáng váng đầu óc. Suy
nghĩ logic, hợp lý lại đến từ mỹ nữ đệ nhất thiên hạ vốn chỉ biết ca múa cầm kỳ.
Tên thủ hạ mới vừa hướng nàng mắng mãnh liệt giờ hắn đã nói không ra lời, nhìn dáng dấp thật như bị lời nói hù dọa.
Thủ hạ Bắc Thần Thiên chính là người Ân Tang, hắn chưa bao giờ suy
đoán được ý nghĩ trong lòng Bắc Thần Thiên. Bình thường Bắc Thần Thiên
đem công việc giao phái cho thủ hạ, hơn nữa không để cho các người bọn
họ liên lạc xâu chuỗi mọi chuyện, người chân chính biết hết sự tình tiền căn hậu quả thế nào thật sự không có bao nhiêu. Bắc Thần Thiên cũng
không thích nói ra kế hoạch của mình, xem ra tình huống thế này, ước
chừng chỉ có bạch y nam tử lúc đầu dẫn người mai phục tại chung quanh
Hồng Diệp Cốc là biết.
Mà nữ nhân này, thế nhưng thuận miệng nói mấy câu lại đúng cả! Bắc Thần Thiên còn có chút gật đầu thưởng thức!
“** Cũng đúng gần hết rồi, ngươi quả nhiên rất thông minh.”
“Quá khen quá khen, chính xác là kế hoạch của ngươi tương đối sắc
sảo.” Lâm Phong cũng cười.”Còn phần phía sau nha, vậy thì ngươi tự mình
bổ sung đi.”
“Không sai, trước đó vài ngày ta nhận được tin tức, trong Hồng Diệp
Cốc có một trong tám đại thần binh, Tàn Thương.” Đột nhiên toàn thân Bắc Thần Thiên tản ra một cỗ khí lãnh ngạo, trên khuôn mặt anh tuấn tràn
đầy sắc thái vương giả: “Ta Bắc Thần Thiên tương lai nhất định xưng bá
thiên hạ, thần binh, về lý chúng ta nên lấy đi. Bất quá ta cũng biết,
muốn bọn họ giao ra thần binh chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy, cho nên
ta phái người điều tra tất cả những gì có liên quan tới Hồng Diệp Cốc,
sau đó phát hiện ra bọn họ cùng Thiên Thành từng có liên quan.”
“Họ cùng Lôi Nhiên có quan hệ, vậy thì tốt, dù sao ta Bắc Thần cùng
Thiên Thành có mâu thuẫn cũng không phải là ngày một ngày hai. Cho nên
ta bẩm báo phụ vương xin lệnh tiến tới Trường Bàn Cung, lấy cớ đuổi bắt
Lôi Nhiên, trên thực tế mục tiêu là Hồng Diệp Cốc. Ngươi nói Xuy Tuyết
bọn họ đi sau là không sai, nhưng trước kia ta đã sớm phái người mai
phục chung quanh Hồng Diệp Cốc, nếu không Xuy Tuyết bọn họ thế nào lại
không một chút kinh động đến tướng quân ở trong cốc?”
Lúc này, đám người Ân gia sắc mặt đã sớm tái xám, thì ra ngay từ lúc
vừa bắt đầu người ta đã tính toán bọn họ, mà bọn họ lại còn vui vẻ nhảy
vào cái bẫy này, Lâm Phong cũng hít một hơi lãnh khí, nguyên kế hoạch là ở Trường Bàn hắn đã sắp đặt hết thảy, nào biết Trường Bàn chẳng qua là
một thủ đoạn mê hoặc người. (thật là kế hoạch cao siêu L, táo đọc mãi mới hiểu T___T)
Trong lòng không khỏi bội phục, nam nhân Bắc Thần Thiên này ngày sau chắc chắn rạng danh cả Ân Tang đại lục!
Lạnh lùng cười một tiếng, Lâm Phon
