ói chuyện chứ? Chỉ một chút thôi.”
Ôn Nhung do dự, rốt cục buông tay, xoay người đi vào trong nhà.
Cô lần mò ngồi xuống bên giường, nói với Tần Khiêm: “Đừng mở đèn, có chuyện gì cứ nói đi.”
Tần Khiêm đứng khá gần cô, suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Vừa rồi Lâm Tuyển không nói câu nào đã bỏ đi rồi.”
“…”
“Trước kia cô nói anh ta đã làm chuyện tổn thương đến cô, vừa rồi lúc anh ta cầu hôn cũng nói hy vọng cô có thể tha thứ cho anh ta, mặc dù
tôi không rõ giữa hai người đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà tôi
nghĩ cô nhất định đã bị tổn thương rất sâu đậm, cho nên mới phải chạy
trốn đến tận đây, còn diễn trò với tôi để gạt anh ta. Nhưng cho dù như
vậy, cô vẫn thích anh ta.”
Giống như bị người ta dùng một thanh kiếm đâm trúng vào tim, dưới sự
đau đớn dữ dội còn có cảm giác vết sẹo bị bóc trần không thể nào chịu
nổi, Ôn Nhung lập tức nói: “Tôi không thích anh ta.”
Tần Khiêm lại một lần nữa nói trúng tim đen chỉ ra: “Cô chỉ không muốn thích anh ta thôi, nhưng mà cô thích anh ta.”
Ôn Nhung túm chặt chiếc chăn, có chút tức giận: “Thầy Tần, anh tới đây để nói những lời vô nghĩa này ư?”
“Cô tức giận? Cho nên, tôi đã nói đúng.”
Ôn Nhung mắc kẹt, cô thực sự là tức giận cũng không được mà không tức giận cũng không được.
“Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, tôi nhìn ra được, cho dù cô đã
bỏ rơi anh ta một lần nữa, nhưng cô vẫn nghĩ đến anh ta.” Tần Khiêm từ
từ đi tới ngồi xuống bên cạnh Ôn Nhung, “Nếu như cô không thích anh ta,
thì ánh mắt đã không không tự chủ mà dõi theo anh ta, nếu như cô không
thích anh ta, lúc anh ta cầu hôn với cô, cô cũng sẽ không khóc thương
tâm đến vậy, nếu như cô không thích anh ta… cô cũng sẽ không tưởng lầm
tôi là anh ta. Cô có thể tự dối mình nói cô không thích anh ta, nhưng
trái tim của cô sẽ không bán đứng cô, cô càng muốn đè nén, thì sẽ càng
thống khổ.”
Cô cho rằng cô đã làm rất tốt, không ngờ ở trong mắt người khác, chuyện cô thích anh ta lại rõ ràng như vậy.
“Thầy Tần, thời gian có thể xoa dịu tất cả.” Ôn Nhung khó khăn nói.
“Thời gian có lẽ sẽ xoa dịu tất cả, nhưng cô có bảo đảm sau này mình
sẽ không hối hận chứ?” Tần Khiêm cắn môi, “Huống chi, cô đang mang
thai.”
“…”
Tần Khiêm cười cười trong bóng tối: “Cô xem, tôi vì muốn bản thân sau này không phải hối hận, cho dù biết không có khả năng, vẫn thổ lộ với
cô, ít nhất sau này tôi sẽ không hối hận vì mình chưa từng cố gắng tranh thủ. Cô giáo Ôn, bỏ qua một người, có thể là chuyện cả đời.”
Ôn Nhung bị lời của anh ta nói khiến cho tâm loạn như ma: “Anh nói
thật dễ dàng, đó là vì anh căn bản không biết anh ta đã làm gì với tôi!”
“Đúng vậy, cô bị anh ta làm tổn thương nặng nề như vậy, nhưng vẫn
không tài nào khống chế được tình cảm của mình, từ đó có thể thấy rõ,
giữa yêu và hận, yêu vẫn nhiều hơn một chút.”
Trong lòng Ôn Nhung bắt đầu phập phồng, trong đầu thoáng hiện lên
khuôn mặt của Lâm Tuyển, cô lại vội vàng lắc đầu: “… Coi như anh nói
đúng, nhưng ai sẽ bảo đảm, sau này anh ta sẽ không tổn thương tôi nữa?
Hôm nay anh ta có thể nói dễ nghe như vậy, nhưng anh ta vẫn không hiểu
tôi, tôi không thích anh ta dùng cách đó để cầu hôn tôi, cũng không cần
nghe những lời hứa hẹn thề non hẹn biển kia của anh ta…”
Tần Khiêm ngắt lời cô: “Cho nên, cô cần dạy anh ta.”
Ôn Nhung ngơ ngẩn.
Tần Khiêm nói tiếp: “Chính anh ta cũng nói như vậy, có lẽ là không
biết dùng cách cô thích để biểu đạt, nhưng tôi nhìn ra được, anh ta đang cố gắng để biểu đạt tình cảm của mình. Cô không thích anh ta hứa hẹn
ngoài miệng, nhưng có nhìn thấy hành động của anh ta không? Trong ấn
tượng của tôi, trước kia lúc gặp anh ta, anh ta luôn mang cái vẻ cao cao tại thượng, mặc dù đang cười, lại khiến cho người ta có cảm giác rất
cường thế, thẳng thắn mà nói, tôi rất sợ anh ta. Nhưng lần này tôi phát
hiện ra, anh ta đã thay đổi, anh ta vì cô mà đuổi đến tận đây, chịu ở
lại cái nơi điều kiện tồi tệ này dạy trẻ con học, tôi nghe người trong
thôn nói, một tháng nay anh ta sụt mất mười cân. Còn có chuyện của Tiểu
Khoai sọ, chuyện xây trường học cho thôn, nếu như cô nói anh ta làm tất
cả những chuyện này đều chỉ là làm bộ tỏ vẻ, như vậy, một thương nhân
thành công như anh ta, sao phải lãng phí thời gian ở đây làm những
chuyện này, có ích lợi gì cho anh ta sao?”
Ôn Nhung cắn môi, toàn thân căng thẳng, lời của Tần Khiêm đẩy Ôn
Nhung đến nông nỗi không còn đường lui, đem những thứ cô không muốn nhìn vào từng thứ từng thứ bày ra trước mặt cô, không cho cô trốn tránh,
tình cảm đã bị cô phủ nhận bao nhiêu lần như vậy, vào giờ phút này cũng
không thể nào tránh né được nữa.
Hai người yên lặng một lúc lâu, giọng nói vô lực của Ôn Nhung lộ ra
vẻ bất đắc dĩ sâu sắc: “Nếu như tha thứ cho anh ta, tôi sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.”
“Nhưng không tha thứ cho anh ta, cô sẽ cảm thấy mình rất thống khổ.”
“Sao anh lại nói mấy lời này với tôi?” Cô không hiểu, nếu như thích
cô, không phải là nên tranh thủ cơ hội, mà không phải nói tốt thay cho
tình địch mới đúng.
Tần Khiêm nở một nụ cười khổ ở nơi cô không nhìn thấy, nhưng nhanh
chóng
