ệu mềm mại thanh nhã, giống như là sợ sẽ khiến cho cô bé đáng yêu của hắn kinh sợ.
“Anh sẽ không lấy bất cứ thứ gì để ép buộc em, lần này anh chỉ muốn
chính thức hỏi em, em có đồng ý lấy anh không, cho con mình một gia
đình?”
Mỗi một cô gái, có lẽ cô ấy mạnh mẽ, có lẽ cô ấy mềm mại, có lẽ cô ấy thực tế, có lẽ cô ấy ngây thơ, nhưng họ đều len lén sẽ mơ tới một thứ
có tên là giấc mộng công chúa, có một ngày, người coi cô ấy như cả thế
giới đó sẽ dùng giọng nói thâm tình nhất cầu hôn với cô ấy, mà người coi anh ta là cả thế giới như cô ấy sẽ rơi lệ, ảo tưởng mình là người hạnh
phúc nhất thế gian.
Đồng ý lấy anh không? Một câu nói say mê đến nhường nào, bất kỳ một
cô gái nào cũng không thể chống cự nổi ma lực của nó, huống chi là từ
chính miệng người mình yêu nói ra.
Những người bên cạnh sớm đã trở nên ồn ào, thúc giục Ôn Nhung mau
chóng trả lời, mà bên tai Ôn Nhung đã không còn nghe được bất kỳ tiếng
động nào, trong mắt không còn bất cứ thứ gì, chỉ có duy nhất nụ cười hơi căng thẳng của Lâm Tuyển.
“Tôi…”
Ôn Nhung vừa mở miệng đã nghẹn trong cổ họng, dù cho nước mắt đã sớm
khô cạn trong đêm đó, không ngờ lại có thể dễ dàng bị anh ta gọi ra
ngoài thêm lần nữa như vậy.
Lâm Tuyển nhìn chằm chằm cô, nụ cười có chút mất tự nhiên, hắn nắm
chặt chiếc nhẫn trong tay, cũng cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Anh vẫn còn
có một thứ muốn cho em xem, bản thân anh cũng không ngờ sẽ giữ vật này
lâu đến vậy.”
Tầm mắt mơ hồ, nhìn thấy anh ta thả một thứ gì đó vào tay cô, nhìn
kỹ, là một mảnh giấy, bút tích trên đó mới quen thuộc làm sao, là phong
cách gầy teo mảnh mảnh của cô: chuyện khánh thành cung thể thao, già trẻ không dối, đổi ý là con chó nhỏ.
Bên dưới có hai cái tên, bên Giáp, cô, bên Ất, anh.
Giọng nói của Lâm Tuyển phảng phất như đang ở bên tai, lại tựa hồ như đang xa tận cuối chân trời: “Anh sớm nên nghĩ ra, một cô gái dám lập
chứng từ với anh, sao lại gạt anh được. Em là cô gái tốt, anh cần em,
anh muốn gọi em một tiếng Nhung Nhung.”
Sau một khắc, Ôn Nhung cũng không còn nhìn rõ chữ ký tung bay của anh ta trên tờ giấy kia nữa, là giọng ai đã nói kiên quyết như vậy, nhưng
nước mắt lại giống như cố ý gây trở ngại cho cô, lã chã rơi xuống, không biết là vui hay buồn, là sầu hay bi. Rõ ràng chán ghét anh ta như vậy,
oán hận anh ta, phỉ nhổ anh ta, từng bao lần tự nhủ với bản thân phải
quên con người này đi, đừng tin tưởng anh ta nữa, nhưng không có cách
nào ngăn cản nổi nỗi xúc động muốn đồng ý kia.
Song, cô chỉ là một cô gái bình thường, không tài nào tiếp nhận nổi
sự thất vọng to lớn sau khi đã kỳ vọng quá nhiều, cho dù Bành Duệ nói
không sai, những gì cô nghe được cảm động đến vậy, chàng trai tràn ngập
ấm áp kia phảng phất như chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích,
nhưng Ôn Nhung hiểu, chuyện này càng có thể là một canh bạc tàn nhẫn,
ngay từ đầu cô đã thua, cũng may cô còn có thể làm lại, nhưng nếu bây
giờ cô thua, cô thực sự sẽ táng gia bại sản.
Huống chi, khi nhận ra cô không chỉ còn một mình mà còn liên quan đến cả đứa trẻ nữa, cô càng không thể thua. Ôn Nhung giơ tay lên mạnh mẽ
gạt nước mắt, giống như quyết định không để cho mình hối hận, đem lời
nói ra rất nhấn mạnh: “Lâm Tuyển, gặp anh, chính là bất hạnh của tôi,
đừng nên ép tôi…”
Cô cũng không thể nào nói tiếp được nữa, nhanh chóng đẩy người đang bên cạnh ra, đầu cũng không ngoảnh lại, chạy vụt đi.
Ôn Nhung chạy một mạch về phòng, đóng cửa lại, trong nhà một mảnh đen kịt, cô vươn tay muốn bật đèn, duỗi ra được một nửa lại buông tha, ngã
ngồi trên mặt đất, ngơ ngác nhìn vào bóng tối sâu thẳm.
Nếu để Bích Bích nhìn thấy bộ dạng không chút triển vọng này của cô,
nhất định sẽ bị cô nàng chọc vào trán, sau đó đau lòng lắc đầu: con nhóc nhà bà đúng là dễ mềm lòng.
Ôn Nhung quệt nước mắt, thầm mắng mình một câu, đừng có ngu ngốc,
nhưng kẻ vừa khóc vừa từ chối như một đứa ngốc khi nãy không phải cô thì là ai? Song, khi nghĩ đến hành động cầu hôn bất ngờ khi nãy của Lâm
Tuyển, vẻ mặt dịu dàng nghiêm túc khi nói chuyện lần đầu tiên của anh
ta, vẻ dịu dàng nghiêm túc ấy, vô luận thế nào cô cũng không thể tự trấn định nổi, nước mắt gần như rớt xuống theo bản năng. Khi anh ta nói cho
con mình một gia đình, sự phòng ngự mà cô dựng nên thiếu chút nữa sụp
đổ.
Có người gõ cửa, Ôn Nhung lòng giật thót, bản năng nghĩ đến Lâm
Tuyển, cô sợ phải nhìn thấy anh ta lúc này, sợ anh ta chỉ nói mấy câu,
cô sẽ không thể nào giữ vững lập trường của mình nữa.
“Tôi không muốn gặp lại anh, đi đi.”
Bên ngoài yên lặng một hồi, vang lên một giọng nói: “Cô giáo Ôn, là tôi.”
Ôn Nhung ngẩn người, không ngờ đó lại là Tần Khiêm, cô cuống quít lau nước mắt, điều chỉnh tâm trạng ổn định, lúc này mới ra mở cửa.
“Thầy Tần, tôi hơi khó chịu, có chuyện gì mai nói được không?” Ôn Nhung cúi đầu, nói với Tần Khiêm đang đứng ngoài cửa.
Nét mặt Tần Khiêm chìm trong bóng tối, nhìn không rõ lắm, chỉ nghe
anh ta thấp giọng nói một câu: “Ôn Nhung, đừng miễn cưỡng bản thân.”
Ôn Nhung hoảng hồn, thấp giọng phản bác: “Tôi không hề.”
“Có thể cho tôi vào n