ời Ngũ Trác Hiên sẽ để ý tới mình, thật không ngờ lại có một ngày được bước vào cuộc sống của anh. Cô trầm tư hỏi bản thân, tình cảm của cô dành cho anh rốt cuộc là thứ tình cảm gì? Cô biết rõ, tình cảm ấy đã bất tri bất giác vượt lên trên sự ái mộ từ lâu rồi. Dù không có ý đồ nhưng khi cơ hội đến, cô không ngốc đến mức trốn chạy khỏi nó. Hào quang xung quanh Ngũ Trác Hiên tuy rất rực rỡ, nhưng cô cũng sẽ nỗ lực tự mình tỏa sáng. Cô không có quá nhiều tự tin, nhưng cũng không hề tự ti, cô tin tưởng có một ngày xứng đáng sánh vai bên cạnh anh.
Doãn Tiểu Mạt nằm trên giường lăn qua lăn lại, toàn thân mệt nhoài, não bộ không thể nghỉ ngơi, đâu đâu cũng tràn ngập hình ảnh Ngũ Trác Hiên, đêm nay đã định trước là một đêm khó ngủ với cô.
Sáng sớm, Doãn Tiểu Mạt đã bị tin nhắn từ một số điện thoại xa lạ đánh thức: “Anh đây, tối qua ngủ ngon không?”.
Ngũ Trác Hiên sẽ không nhàn rỗi như vậy đâu, Doãn Tiểu Mạt nghĩ thầm, mặc dù anh muốn số điện thoại của cô thì rất đơn giản, Lạc Lạc có thể cho anh biết. Doãn Tiểu Mạt quyết định không để ý tới.
Một lát sau, lại “tít tít” một tiếng: “Hôm nay không phải đi học à? Chắc là dậy rồi chứ?”.
Doãn Tiểu Mạt vừa nhìn đồng hồ liền nhảy dựng lên, vội vội vàng vàng vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, thay quần áo, rồi xách túi ra khỏi nhà. Cô chạy bộ tới trạm dừng xe buýt, không một bóng người, chắc chắn vừa có chuyến xe chạy qua, Doãn Tiểu Mạt khóc không ra nước mắt. Phía sau có tiếng còi xe, tâm tình đang không tốt, Doãn Tiểu Mạt quay lại trừng mắt nhìn, không ngờ bắt gặp Ngũ Trác Hiên thò đầu ra khỏi xe, mặt mày rạng rỡ.
Cô há miệng không thể ngậm vào được.
“Lên xe!”
Doãn Tiểu Mạt vội dòm ngó xung quanh, chỉ sợ bị người quen nhìn thấy. Ngũ Trác Hiên rất biết phối hợp, đeo kính râm lên: “Còn không mau lên xe đi, anh đưa em đi học”.
Doãn Tiểu Mạt lên xe liền thắc mắc: “Anh không phải đi làm sao?”.
“Anh thấy đưa em đi học là việc quan trọng.” Ngũ Trác Hiên nghiêm túc nói.
Hai má Doãn Tiểu Mạt lại ửng hồng.
Ngũ Trác Hiên với tay lấy một cái túi từ ghế sau, bên trong có sữa đậu nành, sữa bò, bánh bao, bánh quẩy, bánh mì, cam, táo, kiwi.
Doãn Tiểu Mạt sửng sốt, sao lại nhiều thế này?
“Không biết bình thường em ăn gì nên mỗi thứ anh đều mua một ít.” Ngũ Trác Hiên có phần ngại ngùng.
Ngũ Trác Hiên mua bữa sáng cho cô, đưa cô đến trường, đại não Doãn Tiểu Mạt nhất thời không thể tiếp thu những điều bất thường này.
“Mau ăn đi, để lạnh không tốt cho dạ dày đâu.” Ngũ Trác Hiên dịu dàng nói.
Doãn Tiểu Mạt rất lâu mới định thần lại: “Cùng ăn đi”.
“Anh ăn rồi, chỗ này đều mua cho em đấy.”
Coi cô là heo sao, một mình cô ăn sao hết?
“Hoa quả đợi giờ nghỉ giải lao rồi ăn cũng được.” Ngũ Trác Hiên thu xếp thỏa đáng.
Doãn Tiểu Mạt lẳng lặng cắn một miếng bánh bao, uống sữa đậu nành. Xưa nay cô rất ghét mùi vị sữa đậu nành, không hiểu sao hôm nay uống ừng ực một hơi hết sạch, đột nhiên cảm thấy rất đúng là mỹ vị nhân gian.
Ngũ Trác Hiên mím môi: “Đưa di động đây cho anh!”.
Doãn Tiểu Mạt lấy làm lạ, nhưng vẫn lấy ra đưa cho Ngũ Trác Hiên.
Anh lưu một dãy số vào máy cô: “Sau này có chuyện gì thì gọi anh!”.
“A!” Lòng Doãn Tiểu Mạt như được tưới mật ngọt. Cô nhận lấy điện thoại, nhìn vào mới biết hóa ra hai tin nhắn kia thật sự là của anh. Cô nhỏ giọng nói: “Vừa nãy không biết là anh…”.
“Về sau biết là được rồi!” Ngũ Trác Hiên nhìn sang cô, mỉm cười, nụ cười độc nhất vô nhị chỉ anh mới có, hiện tại anh đang cười vì cô.
Dịch: Sahara
Ngũ Trác Hiên mím môi: “Đưa di động đây cho anh!”.
Doãn Tiểu Mạt lấy làm lạ, nhưng vẫn lấy ra đưa cho Ngũ Trác Hiên.
Anh lưu một dãy số vào máy cô: “Sau này có chuyện gì thì gọi anh!”.
“A!” Lòng Doãn Tiểu Mạt như được tưới mật ngọt. Cô nhận lấy điện thoại, nhìn vào mới biết hóa ra hai tin nhắn kia thật sự là của anh. Cô nhỏ giọng nói: “Vừa nãy không biết là anh…”.
“Về sau biết là được rồi!” Ngũ Trác Hiên nhìn sang cô, mỉm cười, nụ cười độc nhất vô nhị chỉ anh mới có, hiện tại anh đang cười vì cô.
Doãn Tiểu Mạt liếc di động một cái, cô không phải là người nhạy cảm với những con số, nhưng chẳng hiểu sao dãy số ấy lại tự nhiên khắc sâu trong đầu cô.
“Mấy ngày nữa anh phải về thành phố B một chuyến.” Ngũ Trác Hiên nhướn mày.
Anh ấy đang báo cáo lịch trình với mình ư? Doãn Tiểu Mạt mỉm cười: “Ừm”.
“Chắc là khoảng ba ngày mới về đây.”
“Ừm.”
“Doãn Tiểu Mạt!”
“Có.”
“Ngoài “ừm” ra em còn biết nói gì nữa?”
“Ừm, em biết rồi.”
“…” Ngũ Trác Hiên ảo não, vì sao Doãn Tiểu Mạt chẳng có lấy một chút biểu hiện không nỡ xa anh thế?
Doãn Tiểu Mạt đăm chiêu: “Đi đường… cẩn thận”.
“Chỉ một câu đấy thôi?”
“Còn phải nói gì nữa?” Doãn Tiểu Mạt ngây ngô hỏi.
Ngũ Trác Hiên vuốt tóc cô, chậm rãi nói: “Nghĩ kỹ rồi nói lại với anh!”.
“Ừm.”
Ngũ Trác Hiên cười bất lực.
“Để em xuống chỗ đoạn rẽ kia được không?” Doãn Tiểu Mạt vội vàng nói.
Cô sợ bị bạn học trông thấy, đây rõ ràng là chuyện Ngũ Trác Hiên cần lo, nhưng cô còn tỏ ra cẩn thận hơn cả anh. Ngũ Trác Hiên trộm cười, cứ như anh mới là tình nhân bí mật của cô không bằng. Anh làm y lời cô, rẽ vào khúc ngo