Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324810

Bình chọn: 9.5.00/10/481 lượt.

i hôn cô, trong lòng có chút rối ren. Hôm nay Ngũ Trác Hiên lại ôm cô, còn tiến thêm một bước mà hôn cô, giọng điệu của anh khi nói chuyện với cô, thái độ ân cần của anh dành cho cô, không phải cô không nhận ra, chỉ là cô không dám tin. Nói như vậy nghĩa là Ngũ Trác Hiên thích cô, cho dù chỉ là một chút thôi cũng đủ khiến cô vui mừng khôn xiết rồi.

Dịch: Sahara

Doãn Tiểu Mạt đứng ngoài cửa hít thở sâu mấy cái, đợi đến khi mặt hết hồng mới dám mở cửa. Trong nhà tối om, Nghê Thiến không có nhà, chắc là đi hẹn hò với Hứa Chi Nhiên. Chẳng hiểu sao Doãn Tiểu Mạt lại thở dài một hơi. Cô ngồi phịch xuống ghế, ngón tay sờ soạng trên trán, vị trí Ngũ Trác Hiên vừa mới hôn cô, trong lòng có chút rối ren. Hôm nay Ngũ Trác Hiên lại ôm cô, còn tiến thêm một bước mà hôn cô, giọng điệu của anh khi nói chuyện với cô, thái độ ân cần của anh dành cho cô, không phải cô không nhận ra, chỉ là cô không dám tin. Nói như vậy nghĩa là Ngũ Trác Hiên thích cô, cho dù chỉ là một chút thôi cũng đủ khiến cô vui mừng khôn xiết rồi.

Chuông cửa đột nhiên reo lên, phản ứng đầu tiên của Doãn Tiểu Mạt là Ngũ Trác Hiên quay lại tìm cô. Cô thấp thỏm, nhưng cũng có chút hy vọng, thế nên khi mở cửa nhìn thấy Nghê Thiến, trong lòng chợt thấy hụt hẫng.

Nghê Thiến thở phào: “May mà em ở nhà, chị quên không mang chìa khóa”.

“Ừm.” Doãn Tiểu Mạt hờ hững.

Nghê Thiến cảm thấy kỳ lạ: “Này, sao cứ như em thất vọng vì trông thấy chị thế?”.

Doãn Tiểu Mạt giấu giếm: “Làm gì có”.

Nghê Thiến trông thấy cô vẫn mặc bộ đồ lúc sáng ra khỏi nhà, kỳ quái hỏi: “Vẫn chưa tắm rửa à?”.

“Em mới về được một lúc.”

Nghê Thiến lại càng khó hiểu: “Chiều nay em không có giờ học cơ mà?”.

“Chiều em đi làm thêm, tối đi ăn với bạn.” Doãn Tiểu Mạt qua loa nói, đạo lý lắm lời lắm chuyện cô hiểu rõ.

Nghê Thiến tủm tỉm kề sát vào cô: “Bạn nào thế?”.

“Chị không quen.” Doãn Tiểu Mạt chẳng nói dối bao giờ, trán đã lấm tấm mồ hôi.

“Ế! Bạn nào của em mà chị không biết chứ!” Thấy Doãn Tiểu Mạt ấp úng, Nghê Thiến ra vẻ thông minh nói, “Là Lương Băng phải phải không? Em sợ chị khó chịu nên mới không nói chứ gì?”.

Doãn Tiểu Mạt hàm hồ gật đầu.

Nghê Thiến than ngắn thở dài một lúc, nhưng cô ấy là người lạc quan nên rất nhanh lại hào hứng: “Này Tiểu Mạt, em đoán xem vừa nãy chị trông thấy ai?”.

“Ai?” Doãn Tiểu Mạt thuận miệng hỏi.

“Ngũ Trác Hiên.”

Doãn Tiểu Mạt suýt nữa nhảy dựng lên: “Sao có thể?”. Cô đã vào nhà khá lâu rồi, lẽ ra Ngũ Trác Hiên cũng đi rồi chứ?

“Thật đấy!” Nghê Thiến trợn mắt.

Doãn Tiểu Mạt nói chắc nịch: “Chị nhận nhầm rồi”.

“Nhầm là nhầm thế nào, em quên chị và anh ấy từng ngồi chung một chuyến bay à?”

Doãn Tiểu Mạt á khẩu, thầm cầu mong Nghê Thiến không đoán ra được điều gì.

Nghê Thiến hí hửng nói: “Hình như đang đợi ai đó, chị thấy anh ấy đứng mãi dưới nhà nhìn lên trên”.

Doãn Tiểu Mạt không dám nói gì.

Nghê Thiến tiếp tục: “Chị đoán, bạn gái anh ấy cũng ở trong khu này, thậm chí còn cùng tòa nhà với chúng ta”.

Doãn Tiểu Mạt bị Nghê Thiến dọa đến mức sắp phát bệnh tim, vội vàng phủ nhận suy nghĩ của cô ấy: “Không thể!”.

“Sao mà không thể chứ?” Nghê Thiến tràn ngập lòng tin vào giác quan thứ sáu của mình, “Hơn nữa, Ngũ Trác Hiên còn từng nói, mọi chuyện đều có thể xảy ra”.

“Anh ấy nói khi nào? Sao em không biết?” Doãn Tiểu Mạt khẳng định câu này là do Nghê Thiến biên soạn ra, vì tuyệt đối không có chuyện gì Nghê Thiến biết mà cô lại không biết.

“Để chị nghĩ lại xem nào”, Nghê Thiến thực ra không nhớ rõ đa nghe thấy ở đâu, nhưng lại chắc chắn là câu nói của Ngũ Trác Hiên, “Hình như ở buổi họp báo ở Ngải Kha lần trước”.

“Vậy thì càng không phải, hôm đó em cũng có mặt ở đó.”

Nghê Thiến nhức đầu: “Trên mạng có quay clip đấy, chị tìm cho mà xem!”.

Trong lúc tìm đoạn clip kia, Nghê Thiến vô tình thấy bài báo về tin đồn của Ngũ Trác Hiên: “Nói thật, chị thấy cô gái này dáng người khá giống em”.

“Không phải em.”

“Chị đương nhiên biết không phải em, nếu là em thì đã nói cho chị biết rồi.”

Doãn Tiểu Mạt cúi đầu im lặng, không dám tưởng tượng tới phản ứng của Nghê Thiến sau khi biết sự thật.

Nghê Thiến tìm được đoạn clip kia, Doãn Tiểu Mạt nghe thấy Ngũ Trác Hiên nói: “Mọi chuyện đều có thể xảy ra, không phải sao?”. Câu này anh nói trước khi cô tới buổi họp báo nên mới không biết. Doãn Tiểu Mạt tủm tỉm cười, Nghê Thiến chộp lấy cô: “Em vui như thế làm gì?”.

Doãn Tiểu Mạt vội lảng sang chuyện khác: “Chị trông thấy anh ấy rồi sao nữa?”.

“Hình như anh ấy phát hiện bị chị nhìn nên đi mất, nhưng mà…” Nghê Thiến cố ý dừng lại, đợi Doãn Tiểu Mạt cuống quýt mới nói tiếp, “Lúc gần đi anh ấy còn ngẩng đầu lên nhìn lần nữa, chị nghĩ, người đó rất quan trọng với anh ấy”.

“Vậy sao?” Doãn Tiểu Mạt mỉm cười, nghe được lời này, cô rất vui.

Nghê Thiến ngáp một cái: “Mệt chết đi, chị đi tắm trước đây”.

Doãn Tiểu Mạt chìm trong suy nghĩ. Trước giờ cô đều không tự tin, ngoại hình của cô khá bình thường, chỉ thuộc vào dạng đáng yêu ưa nhìn, vóc dáng nhỏ gầy, không ngực không mông, cô có lẫn trong đám công cũng không ai trông thấy. Cô chẳng bao giờ ôm hy vọng xa v